Chương 381: Thế gian không còn Bạch Ngọc Kinh (1)
Chương 381: Thế gian không còn Bạch Ngọc Kinh (1)
Dịch: ming ming
Bởi vì Thiên Nguyên đại lục bị Lục Phiên dời đến Ngũ Hoàng tiểu thế giới.
Nhưng, bản nguyên Thiên Nguyên đã bị phá nát, cho nên, Lục Phiên lựa chọn từ bỏ Yêu Vực.
Vốn hắn còn đang đau đầu phải xử lý Yêu Vực như thế nào, bây giờ tốt rồi, cho nó tự sinh tự diệt vậy.
Cho nên, Lục Phiên cũng chẳng tốn công sức để khống chế Thiên Yêu tháp.
Thiên Yêu tháp là một cái huyền giai bảo cụ, ngoài khả năng phòng vệ kiên cố ra, còn có thể trấn áp Sư Yêu vương, mà mục đích phong ấn Sư Yêu vương là để ngăn cản Sư Yêu vương ra ngoài tấn công các cường giả của Thiên Nguyên đại lục.
Nhưng giờ đây, Thiên Nguyên đại lục đã được di dời, cho nên, cho dù là Sư Yêu vương có xuất thế, cũng chẳng thành vấn đề, vì… Hắn đã không còn hàng xóm nữa rồi.
Nước biển cuồn cuộn lay động, gió biển thổi tới… Có chút mặn.
Sư Yêu vương lặng im, ngẩng đầu, nhìn bầu trời ảm đạm phía trên cao, trong chốc lát, cảm thấy có gì đó nặng nề và bị đè nén.
Đã xảy ra chuyện gì?
Hắn biết có cường giả cực mạnh tới xâm lăng Thiên Nguyên đại lục, thế nhưng, kết quả sau cùng, hình như là cái tên cường giả cực mạnh kia bỏ chạy.
Mà bây giờ…
Thiên Nguyên đại lục đi đâu rồi?
Bị cường giả kia đánh sập chìm rồi hả?
Sư Yêu vương không tin lắm.
Hắn nhảy tủm xuống, chui vào trong biển.
“Oanh” một tiếng, biển cả nổ tung.
Nếu là bình thường, Sư Yêu vương tuyệt đối sẽ không xuống biển, bởi vì bên trong đại dương của Thiên Nguyên đại lục, tồn tại không ít sinh linh đáng sợ, bọn hắn giống yêu, lại không phải yêu, nhưng lại có thực lực vô cùng cường hãn.
Nguyên nhân là do bọn nó đã sống khá lâu đời.
Tỉ như có một con Cự Kình, dài đến mấy vạn mét, thân thể cao lớn, ẩn chứa sức mạnh có thể dời sông lấp biển, cho dù là Sư Yêu vương gặp phải cũng nể sợ ba phần.
Cho nên, trong trường hợp bình thường, hắn không thích xuống biển.
Nhưng mà…
Giờ hắn lặn vào sâu trong biển, mục đích là để tìm kiếm Thiên Nguyên đại lục bị đánh chìm.
Chỉ khi hắn tận mắt nhìn thấy Thiên Nguyên đại lục đã bị sập đổ, hắn mới cam tâm.
Mặc dù vậy, khi hắn lặn tới tận đáy biển sâu, vẫn không tìm thấy đại lục bị sập đổ.
Hắn bắt đầu hoảng hốt.
Hắn bắt đầu tìm kiếm Cự Kình đại dương đáng sợ kia, nhưng… Cự Kình kia cũng không thấy nữa!
Sư Yêu vương bơi nhanh lượn xuyên hết cả đại dương, từng đám từng đám bong bóng nổi lên.
Bành!
Nước biển nổ tung.
Sư Yêu vương đứng lặng trên vùng đất Yêu Vực.
Hắn toàn thân ướt sũng, dòng nước men theo sư giáp từ từ nhỏ xuống.
Vào giờ khắc này, hắn có thể xác định, toàn bộ Thiên Nguyên đại lục đã không còn nữa.
Sư Yêu vương hắn, đã trở thành chúa tể của cái thế giới này.
Nhưng, không biết tại sao, Sư Yêu vương không chỉ không vui, mà lại cảm thấy man mán buồn.
Sư Yêu vương nâng móng vuốt lên, bỗng nhiên, mặt hắn bỗng biến sắc.
Hắn phát hiện… Năng lượng trong thiên địa đang dần biến mất.
Đang thoái hóa.
Hắn cảm thấy năng lượng của mình đang từ từ trôi đi.
Sư Yêu vương đột nhiên thấy sợ hãi, hắn chạy khắp vùng đất trong Yêu Vực, tìm kiếm con đường thoát ra.
Nhưng, bốn phương tám hướng, đều là biển cả vô tận…
Hắn… Đã bị bỏ rơi.
...
Thiên Nguyên vực.
Sau khi mọi thứ khôi phục lại bình thường, các đỉnh cấp cường giả của các thế lực lớn tụ tập lại với nhau.
Đỗ Long Dương, Nữ Đế, Thiên Hư công tử còn có Diệp Thủ Đao, bốn vị đỉnh cấp cường giả hội tụ tại Võ Đế thành.
“Lục công tử nói lưỡng giới dung hợp, bây giờ nghĩ lại, cũng không có tệ như trong tưởng tượng.”
Đôi mắt Nữ Đế đang phát sáng lấy lánh, nói.
Đỗ Long Dương khẽ vuốt cằm, lúc đầu hắn còn lo lắng, lưỡng giới dung hợp, sẽ khiến cho sông núi bị sập nát, xảy ra những tai ương không thể lường trước được.
Nhưng mà giờ xem ra, mọi thứ đã vượt qua tưởng tưởng của hắn.
Thậm trí, những phàm nhân hoàn toàn không cảm nhận được lưỡng giới dung hợp, bọn hắn vẫn còn tưởng đang sinh sống trong thế giới ban đầu.
“Bây giờ chúng ta đang ở trong hoàn cảnh mới, có muốn đi thám thính một chút tình hình bên ngoài không?”
“Không biết thực lực của thế giới này thế nào, có nguy hiểm hay không…”
Đỗ Long Dương nói.
Thiên Hư công tử sắc mặt tái nhợt, người ngồi trên cáng, bốn vị lão ẩu được hắn cho rời đi kia đã bị gọi trở về.
Hắn dùng khăn trắng che miệng, ho khan một tiếng:“Chúng ta vẫn nên đợi tin tức của Lục ca đi.”
“Nếu đoán không sai, thế giới bên này hẳn là do Lục ca cai quản, cũng giống như Khổ Đồ…”
“Thế giới này, Lục ca vi tôn, chúng ta đương nhiên cũng phải kính Lục ca vi tôn.”
Thiên Hư công tử nói.
Tuyệt Đao môn Diệp Thủ Đao liếc mắt nhìn Thiên Hư công tử, “A.”
Thiên Hư công tử, quả nhiên chân thực, lúc đầu là người nào kêu ‘cái tên họ Lục’, kêu như mấy đứa não bị úng nước thế hả.
Bây giờ, lập tức chuyển thành Lục ca, gọi mà chẳng cảm thấy ngại ngùng gì.
“Đúng, Thiên Hư nói rất đúng, vẫn là không nên tùy tiện xuất thế, lỡ mà làm cho Lục ca thấy phản cảm sẽ không tốt.”
“Nhưng mà, chúng ta cũng có thể nguỵ trang đi thăm dò một chút, dạo một vòng.”
“Ít ra, hiểu biết một tí về thế giới này cũng tốt.”
Nữ Đế hai mắt sáng bừng lên, nói.
“Hơn nữa, tình trạng hiện nay, đối với chúng ta mà nói, cũng là chuyện tốt… Lãnh thổ Đại Càn nữ quốc ta vẫn còn, sự uy hiếp của Yêu Vực cũng biến mất, các thế lực Võ Đế thành, Thiên Hư cung vẫn còn tồn tại, cho nên… Đây chính là một khởi đầu hoàn toàn mới!”
“Cải trang để đi tìm hiểu cái thế giới này?”
Đôi mắt Thiên Hư công tử loé lên tia sáng.
“Ý kiến hay nha!”
Đỗ Long Dương cùng Diệp Thủ Đao cũng là liếc nhau một cái.
Trong đôi mắt đều hơi dao động.
Sau đó, mọi người lại chuyện trò vài thứ vô bổ, sau khi thương lượng những chỉnh đốn sau cuộc chiến, liền ai về nhà nấy.
Nữ Đế về tới hoàng cung Đại Càn nữ quốc.
Nàng kêu thị quan tới, đây là một vị thị quan Nguyên Anh cảnh, sau khi trải qua trận chiến bảy ngày, cường giả Nguyên Anh cảnh của Đại Càn nữ quốc chỉ còn lại không đến sáu người.
Vào thời kỳ hưng thịnh, số lượng Nguyên Anh cảnh của Đại Càn nữ quốc từng vượt qua mười người!
Đương nhiên, so với Khổ Phật tự vốn trong ngũ đại thế lực vẫn tốt hơn rất nhiều.
Khổ Phật tự bây giờ, Nguyên Anh cảnh toàn quân bị diệt, Kim Đan cảnh chỉ còn lại hai vị, có thể nói từ thế lực nhất lưu giờ đã tụt dốc thành thế lực tam lưu.
“Bệ hạ.”
Thị quan nhìn Nữ Đế, khom người nói.
Nữ Đế lười biếng ngồi trên ghế, đôi chân trắng nõn thon dài từ trong chiếc áo bào lộng lẫy vươn ra ngoài, xếp chồng lên nhau.
“Hỏa Tang, ngươi hẳn là rõ ràng, bây giờ thiên địa vừa mới ổn định lại, toàn bộ Đại Càn nữ quốc đều cần phải chỉnh đốn, bản cung thân là chúa tể của Đại Càn nữ quốc, cần phải đi thăm dò xem cái thế giới mới này, có tồn tại sự uy hiếp hay không.”
“Cho nên, những ngày tiếp theo, Đại Càn tạm giao cho ngươi tiếp quản, hy vọng ngươi đừng làm bản cung thất vọng.”
Nữ Đế nói.
Thị quan tên Hỏa Tang khẽ giật mình, vội vàng khom người:” Bệ hạ, ngài đây là chuẩn bị rời khỏi Thiên Nguyên? Hướng về thế giới mới ngoài kia?”
“Không cần lo lắng, thế giới này vốn là thế giới Lục công tử, bản cung đi ra ngoài, sẽ không có nguy hiểm gì đâu.”
“Ngươi chỉ cần quản lý cho tốt Đại Càn, lúc bản cung trở về, hy vọng có thể thấy Đại Càn đã khôi phục diện mạo trước đó.”
Nữ Đế nói.
“Ngươi có lòng tin làm được không? Bản cung đây rất xem trọng ngươi.”
Nữ Đế nhìn Hỏa Tang đầy thâm ý.
Cách thức kế nhiệm của Đại Càn nữ quốc, không giống với những nước khác.
Mẫu thân của Nữ Đế là Nữ Đế tiền nhiệm, nhưng, không phải tất cả các nhiệm kỳ Nữ Đế đều có con nối dõi.
Cho nên, rất nhiều lần, Đại Càn lựa chọn nhường ngôi.
“Thần, có lòng tin!”
Hỏa Tang dường như cũng hiểu rõ ý của Nữ Đế, đôi mắt đột nhiên có ngọn lửa bốc lên.
Nữ Đế che miệng cười một tiếng, cho Hỏa Tang lui ra.
Nàng ngồi trong đại điện trống rỗng.
Sau một hồi, đôi môi nhếch lên, “Lục ca?”
“Hơi mong chờ, không biết thế giới của Lục công tử như thế nào nhỉ…”
“Lục công tử sẽ biến thành người như Khổ Đồ không? Không thể… Ta cảm thấy được, Lục công tử là người một lòng vì thiên hạ, không giống với tên Khổ Đồ tự tư tự lợi kia, không giống đâu.”
Nữ Đế cười nỉ non tự nói.
Sau đó, thân thể nàng liền biến mất tại chỗ, chỉ để lại một hương thơm vươn vấn.
Một ngày sau.
Bên ngoài Đại Càn hoàng thành.
Hoàng thành xuân về hoa nở đầy ngỏ đường, tuyết động đã tan đi, một màu xanh biếc dạt dào.
Nữ Đế một thân áo bào đỏ lộng lẫy, đao trên lưng một bọc hành lý, tựa như là một mỹ nữ bình thường đi ra ngoài, dáng người nàng chập chờn, nhẹ nhàng linh hoạt, rời khỏi hoàng thành.