Chương 402: Ra giá tàn bạo. (2)
Chương 402: Ra giá tàn bạo. (2)
Dịch: Mèo Rừng
Một trăm viên linh thạch…
Chẳng lẽ hắn không thấy Thối Thể đan thơm sao?
Vậy mà lại đi mua một cái tư cách hư vô mờ mịt.
Với lại, kể cả cái bí cảnh này là cái gì, bọn hắn cũng không biết, liền trực tiếp vứt ngân lượng ra ngoài, ai dám a?
Không cẩn thận liền táng gia bại sản.
Một trăm viên linh thạch, có thể nói là giá cao nhất trong rất nhiêu thế gia.
Lưu Nguyên Hạo cũng ra giá, hắn ra sáu mươi viên linh thạch, bản thân hắn cho rằng mình đã ra giá rất cao.
Thế nhưng…
Lại tuyệt đối không ngờ rằng, hắn ra giá, căn bản không cao lắm.
Bá Vương, Đạm Đài Huyền ra giá đều vượt xa hắn.
Thậm chí, giá cả mà Đường Hiển Sinh cho ra, càng làm cho mắt hắn phải nhìn thẳng.
Tư Mã Thanh Sam không có ra giá, hắn lựa chọn từ bỏ, bởi vì hắn hiểu rõ, tư cách này, hắn không tranh nổi.
Tư Mã Thanh Sam không có nhìn về phía Đường Hiển Sinh, mà là nhìn về hướng đám người Nữ Đế.
Cực kỳ hiển nhiên, Tư Mã Thanh Sam cảm thấy đám người Nữ Đế ra giá mới là trọng điểm.
Mục đích của những người này, tựa hồ chính là vì “Đạo Lệ” của Lục thiếu chủ mà đến.
Mà lúc này, cuối cùng cũng có rười thấy được bảng hiệu mà đám người Đỗ Long Dương giơ lên.
Rất nhiều người khẽ giật mình, dụi dụi con mắt, sau đó nhìn chăm chú cho thật kỹ, mới phát hiện mình không có bị hoa mắt.
Trong chớp nhoáng này, rất nhiều người đều ôm ngực.
Bởi vì, cái giá này… Đơn giản là quá tàn bạo!
Cho dù là Đường Hiển Sinh, khi thấy cái giá này, nụ cười trên mặt cũng bắt đầu dần thu lại.
Đỗ Long Dương ra giá, 300 viên hạ đẳng linh thạch.
Thiên Hư công tử ra giá, 350 viên.
Nữ Đế ra giá, 400 viên.
Nhưng mà, những người này đều không phải cao nhất, người ra giá cao nhất, chính là Diệp Thủ Đao cụt một tay, trên ván gỗ của hắn viết… 500 viên!
Con mẹ nó, những người nọ là ai a!?
Rất nhiều thế gia gia chủ đều sợ ngây người.
Bá Vương hít sâu một hơi, hắn có thể cảm thấy những người này mạnh mẽ cùng khủng bố, thế nhưng, phương thức ra giá của những người này, vẫn đánh sâu vào tinh thần của hắn.
Khóe miệng Đường Hiển Sinh giật một cái.
Năm trăm viên linh thạch, đó chính là năm ngàn vạn lượng…
Mỏ vàng mà Nam Quận nắm giữ trong tay, e rằng cũng không dám ra giá như thế.
“A a a!”
“Thật giận a! Vì cái gì!?”
Lông mi dài của Nữ Đế run lên, có chút tuyệt vọng, nàng cho rằng mình ra giá đã rất cao.
Nhưng mà…
Diệp Thủ Đao vậy mà còn ra giá cao hơn nàng.
Diệp Thủ Đao dựa vào quyết đoán gì mà còn nhiều hơn nàng?
Hắn không sợ, Lục công tử lừa hắn sao?
Ra giá năm trăm viên linh thạch, không hề nghi ngờ, che kín toàn trường…
Lục Phiên mỉm cười.
“Vậy thì giọt ‘Đạo Lệ’ đầu tiên, thành giao 500 viên linh thạch.”
Lời nói vừa ra, Lục Phiên công ngón tay búng ra, một giọt Đạo Lệ tựa như nương theo lấy tiếng suối đing đong, trôi về phía Diệp Thủ Đao.
Diệp Thủ Đao giơ tay lên, thận trọng bưng lấy Đạo Lệ.
Hàm ý ẩn chứa trong đó, để cho đôi mắt Diệp Thủ Đao trở nên gợn sóng kịch liệt.
“Lục công tử… Đây cũng là đạo ý sao?”
Diệp Thủ Đao hỏi.
Lục Phiên khẽ vuốt cằm: “Hám ý bên trên Đạo Lệ không có rõ ràng, chỉ có thể coi là chìa khóa mà thôi, chờ ngươi trực diện Đạo bia… Ngươi sẽ hiểu rõ, cái gì gọi là đọa ý.”
“Đao ý hiện tại của ngươi, rất mạnh, thuộc về nửa bước đạo ý, một khi đối mặt với Đạo bia, liền có thể tùy tiện tìm hiểu ra đạo ý, tuy nhiên… Danh sách đạo ý, danh sách khác nhau uy lực sẽ khác nhau, hi vọng danh sách đạo ý của ngươi tốt.”
Diệp Thủ đao nghe vậy, da mặt gợn sóng một hồi, trịnh trọng gật đầu.
Nữ Đế thì có chút khó chịu nhìn lấy Diệp Thủ Đao, nàng mong đợi lâu như vậy, vậy mà bị Diệp Thủ Đao nhanh chân đến trước.
Khuôn mặt của Đỗ Long Dương có chút động.
Hắn vẫn là… Không có đủ để bụng a, coi như ba trăm viên linh thạch đã rất đại khí.
Xem ra, phải nghiêm túc.
Lục Phiên lướt nhìn qua các thuyền hoa ở đây.
Ngón tay gõ nhẹ, nói: “Hiện tại bắt đầu cạnh tranh giọt Đạo Lệ thứ hai, quy tắc giống với lần thứ nhất.”
“Mười cái hô hấp, bắt đầu.”
Lời nói vừa ra.
Thuyền hoa lại một lần nữa huyên náo.
Giọt Đạo Lệ thứ nhất dùng năm trăm viên linh thạch thành giao, đối với bọn hắn mà nói, kích thích rất lốn.
Nhưng mà có thế gia gia chủ thậm chí hoài nghi, Diệp Thủ Đao này không phải là do Lục thiếu chủ tìm đến nằm vùng a?
Hơn nữa, có người còn hoài nghi bọn người Diệp Thủ Đao, có nhiều linh thạch như vậy hay không.
Dù sao, cho dù Nam Quận Đường Hiển Sinh thôn quê màu mỡ, cũng phải cố hết sức mới có thể đưa ra năm trăm viên linh thạch.
Tên Diệp Thủ Đao này, người đời căn bản chưa bao giờ gặp qua, cũng chưa từng nghe là đi ra từ thế gia nào.
“Lục thiếu chủ, xin hỏi người này thật có năm trăm viên linh thạch?”
Có người không phục nói.
Lục Phiên nghe vậy, cười nhạt một tiếng, nhìn về phía Diệp Thủ Đao.
Thiên Nguyên vực có linh thạch, mà lại, ở Thiên Nguyên vực. Không ít tu hành thế lực như Võ Đế thành, Tuyệt Môn đao, vân vân,… đều dùng linh thạch để giúp đỡ việc tu hành.
Diệp Thủ Đao nghe được cái nghi vấn này, không khỏi nở nụ cười.
Hắn tiện tay hất lên, từ trong tay áo cụt vung ra năm viên linh thạch vô cùng sáng chói.
“Năm viên trung đẳng linh thạch, mỗi một viên tương đương với một trăm viên linh thạch hạ đẳng, Lục thiếu chủ, mời nhận lấy.”
Diệp Thủ Đao nói.
Lục Phiên tiếp nhận một viên trung đẳng linh thạch, đây là một viên trung đẳng linh thạch thuần túy. Năng lương bên trong vô cùng hùng hậu.
Đáng tiếc, Lục Phiên không thể nào rút linh khí từ trong đó ra.
Thế nhưng, Lục Phiên vẫn nhận, vứt cho Ngưng Chiêu, để cho Ngưng Chiêu thu trước.
“Mười hơi thở đã đến, ra giá kết thúc.”
Lục Phiên không để ý đến sự chất vấn từ rất nhiều thế gia gia chủ.
Thay vào đó là mở miệng nói.
Lúc này, mọi người giơ bảng.
Bá Vương không ra giá.
Đạm Đài huyền cũng không ra giá, bởi vì bọn hắn hiểu rõ, có ba người kia ở đây, bọn hắn e rằng không có tư cách cướp.
Đường Hiển Sinh ra giá, hắn ra ba trăm viên linh thạch.
Nhưng mà, đợi cho tấm bảng của đám người Đỗ Long Dương cùng Nữ Đế giương lên, Đường Hiển Sinh không khỏi thở dài.
Đỗ Long Dương ra giá 500 viên.
Thiên Hư công tử cũng 500 viên…
Nữ Đế ra giá 600 viên.
Rốt cuộc, viên Đạo Lệ thứ hai, bị Nữ Đế vui sướng hài lòng đưa vào trong túi.
Lúc này, rất nhiều thế gia gia chủ không có phẫn nộ gì cả.
Bọn hắn hiểu rõ, bốn vị này… Rất có thể là đại lão không chọc nổi.
Mà đấu giá hội vòng thứ sáu, chỉ còn lại một giọt Đạo Lệ cuối cùng.
Đỗ Long Dương cùng Thiên Hư công tử đối mặt.
Thiên Hư công tử thì tràn đầy tinh thầm, bốn vị lão ẩu phía sau hắn, còn bóp vai, quạt gió, cổ vũ ủng hộ cho Thiên Hư công tử.
Tâm tư tựa hồ đều hiểu lẫn nhau.
Đợi cho Lục Phiên tuyên bố thời gian đến, hai người đều dồn dập giơ bảng, cho dù là Đường Hiển Sinh, cũng lựa chọn từ bỏ lần cạnh tranh này.
Bằng không, làm sao ra tay?
Cầm toàn bộ vốn liếng của Nam Quận để chơi?
Rất nhiều thế gia gia chủ có mặt trên thuyền hoa, đều hít một hơi khí lạnh.
Đỗ Long Dương ra giá 700 viên linh thạch.
Mà Thiên Hư công tử thì ra giá 1000 viên…
Trong chớp mắt giá cả xuất hiện.
Thiên Hư công tử lập tức hưng phấn nhảy dựng một cái từ trên thuyền hoa.
“Ha ha ha!”
“Đỗ Long Dương rác rưởi, bản tọa rốt cuộc thắng ngươi một trận!”
Thiên Hư công tử cười cực kỳ to.
Vẻ mặt của Đỗ Long Dương thì có chút xanh mét, ba giọt Đạo Lệ đấu giá xong, Đỗ Long Dương hắn… Thất thủ.
Một giọt đều không đập tới tay.
Hắn bỗng nhiên có chút hối hận, hắn coi bảy trăm viên linh thạch đã rất cao, kết quả, cái tên Thiên Hư này, căn bản không ra bài theo kịch bản, một ngụm liền ra một ngàn viên linh thạch, trực tiếp bóp chết đường sống.
Không có cướp được tư cách lĩnh hội Đạo bia, Đỗ Long Dương bỗng nhiên có chút thất lạc.
Hắn nhìn lấy Đạo Lệ do Thiên Hư công tử nắm trong tay.
Ánh mắt của Đỗ Long Dương bỗng nhiên ngưng tụ.
Thiên Hư công tử đang trong lúc đắc ý chợt có chút hoảng hốt.
“Đỗ Long Dương, nơi này là địa bàn của Lục ca, ngươi thu liễm một chút cho ta a!”
“Đừng có đánh chủ ý bản tọa!”
Thiên Hư công tử đấu với Đỗ Long Dương nhiều năm như vậy, mí mắt của Đỗ Long Dương khẽ động, Thiên Hư công tử đều biết tên này dự định làm gì.
Đỗ Long Dương tuyệt đối là bởi vì không cướp được Đạo Lệ, nên dự định… Đoạt Đạo Lệ ở trong hắn.
Đấu giá lần thứ sáu kết thúc, Lục Phiên có nhiều thâm ý mà không lựa chọn tiếp tục, thay vào đó là cho mọi người nghỉ ngơi một hồi.
Trong lúc nghỉ ngơi.
Rất nhiều người hầu ở trên bến tàu Bắc Lạc đều vẫy chào như điên về phía thuyền hoa của chủ nhân nhà mình.
Rất nhiều thế gia cùng với cường giả mang theo vẻ không hiểu, để thuyền hoa tới gần bến tàu Bắc Lạc.
Hỏi dò những người hầu hầun ày.
Tuy nhiên.
Đợi lúc những người hầu này cáo tri tin tức dãy Ngọa Long xuất hiện tiên nhân bí cảnh mới.
Toàn bộ Bắc Lạc hồ đều lâm vào bên trong yên tĩnh giống như chết.
Hô hấp của thế nhân đều trở nên gấp rút.