Chương 411: Đạm Đài Huyền tuyệt duyên với tiên duyên (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 3,942 lượt đọc

Chương 411: Đạm Đài Huyền tuyệt duyên với tiên duyên (1)

Chương 411: Đạm Đài Huyền tuyệt duyên với tiên duyên (1)

Dịch: ming ming

Phía trên Bạch Ngọc Kinh lầu các.

Lục Phiên vẫn đang nghiên cứu Đạo ý, đối với đạo ý, cho dù là Lục Phiên vẫn sẽ tò mò.

Hệ thống sức mạnh của Ngũ Hoàng đại lục, phần lớn là do hắn dựa theo kinh nghiệm của bản thân sáng tạo ra, như lúc đầu là Khí Đan cảnh, sau đó là Thể Tàng, sau Thể Tàng là Thiên Tỏa.

Vậy còn sau Thiên Toả thì sao?

Thật ra Lục Phiên vẫn chưa suy nghĩ kỹ, bởi vì, cho dù là Nhiếp Trường Khanh ở cảnh giới cao nhất, cũng chỉ là nhị cực Thiên Tỏa mà thôi, cách cửu cực Thiên Tỏa vẫn còn đoạn đường khá dài.

Thiên Tỏa cảnh cùng Kim Đan cảnh không giống nhau, Kim Đan ngũ chuyển là có thể lựa chọn đột phá, toái Đan tụ Anh, nhưng Thiên Tỏa cảnh lại khác, nếu là tu luyện Thiên Tỏa, thì nhất định phải tu luyện tới trình độ cửu cực Thiên Tỏa mới được.

Cho nên xét về mức độ này, đột phá Thiên Tỏa cảnh khó hơn so với Kim Đan.

Bây giờ Lục Phiên nhất định phải bắt đầu suy nghĩ, nếu có người đột phá Thiên Tỏa, vậy cảnh giới sau Thiên Tỏa là gì.

Cảnh giới tu hành Nguyên Anh nhất định có, nhưng, Lục Phiên không muốn từ bỏ hệ thống tu hành mà bản thân tạo dựng nên.

Ngón tay Lục Phiên nhẹ gõ trên bao tay xe lăn.

Đôi mày hắn nhíu chặt, suy tư rất lâu, nhưng mà, trong một khoảng thời gian ngắn, hắn vẫn chưa nghĩ ra được.

Sáng tạo ra cả một thể hệ thống tu hành, không dễ dàng như đã nghĩ, nhưng Lục Phiên cũng không nóng vội.

Cửu Ngục bí cảnh xuất hiện, có lẽ sẽ đẩy nhanh quá trình này, thế nhưng… Vẫn là cần thời gian.

Với lại, xông pha Cửu Ngục bí cảnh không phải dễ dàng gì.

Lục Phiên xây dựng Cửu Ngục bí cảnh, là đã hạ quyết tâm lớn, bí cảnh này… Không phải để cho trẻ con đùa giỡn, hoàn toàn khác với Thí Luyện tháp.

Trong Thí Luyện tháp, mỗi từng đều có ba lần cơ hội.

Nhưng…

Trong Cửu Ngục bí cảnh… Không hề có, một khi đã thiệt mạng trong Cửu Ngục bí cảnh, vậy chỉ có chết.

Hắn sẽ không tạo ra cơ hội hồi sinh gì hết.

Tu hành vốn là tàn khốc, trận xâm lược kia của Thiên Nguyên, đã mất đi biết bao nhiêu Nguyên Anh, bao nhiêu Kim Đan…

Chỉ khi trải qua sự tàn khốc đó, mới có thể bồi dưỡng ra cường giả chân chính.

Cho dù là Lục Phiên cũng không thể không thừa nhận, những tu hành giả của Ngũ Hoàng đại lục, áp lực quá ít, so với tu hành giả của Thiên Nguyên mà nói, còn cách quá xa.

Cho nên, Cửu Ngục bí cảnh lần này, cũng là một thử thách mà Lục Phiên dành cho tu hành giả.

...

Mạnh Hạo Nhiên bước vào Ngục Môn thứ nhất.

Đây là lần đầu tiên hắn vào bí cảnh mà chưa có ai thăm dò qua.

Dường như có một cảm giác nặng trĩu, kéo lấy linh hồn của hắn, khiến hắn rơi vào trong hố sâu.

Cái cảm giác này, khó mà diễn tả, rất đau khổ, nhưng lại không phải nỗi đau thể xác.

Cuối cùng, sau một hồi lâu, Mạnh Hạo Nhiên rút cuộc cũng tỉnh dậy, hắn cảm thấy hoa mắt chóng mặt, nhìn ngó xung quanh.

Và phát hiện, Những người vốn cùng bước vào Ngục Môn đã biến mất hết.

Đám người Mạc Thiên Ngữ, Nhiếp Trường Khanh bước vào trước hắn cũng không thấy đâu nữa.

“Bị tách ra hết rồi? Hay là… Bị đưa tới những các nơi khác nhau?”

Mạnh Hạo Nhiên suy nghĩ một hồi, liệt kê ra vài khả năng, nhưng bất kể là khả năng nào, hắn cũng chỉ có thể dựa vào chính mình.

Xung quanh hết sức âm u, hoàn cảnh nơi này vô cùng quỷ dị.

Ngũ Hoàng đại lục không có địa ngục, mà Cửu Ngục bí cảnh này là do Lục Phiên dựa vào hoàn cảnh trong địa ngục mà tạo dựng nên.

Cơn gió âm u lạnh lẽo không ngừng chui vào.

Mạnh Hạo Nhiên hít sâu một hơi, bước ra một bước.

Loạt xoạt một tiếng.

Hắn cúi đầu, phát hiện ra, hắn vừa mới đạp phải một cái xương khô.

Một cái xương đầu lâu khô nằm ở dưới đất, hai hốc mắt trống rỗng, giống như đang nhìn chằm chằm hắn.

Mạnh Hạo Nhiên cả mặt trắng bệch, liền lẩm bẩm một câu, hoàn cảnh bên trong cái Ngục Môn này… Thật âm u.

Hắn bước qua cái xương đầu lâu, tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng mà…

Một loạt tiếng xà xà vang lên.

Mạnh Hạo Nhiên cảm thấy phía sau lưng hắn, có tiếng xương khô đang chồng chất lên nhau, dường như có đóm quỷ hoả màu u lam đang trôi lơ lửng.

Trong lòng giật bắn lên.

Mạnh Hạo Nhiên nhanh chóng lấy cây trường thương sau lưng ra.

Hắn không chỉ là tu luyện Hạo Nhiên khí, mà còn học thương pháp.

Một thương đâm xuyên qua, sức xuyên thủng cực đáng sợ, khiến cho bộ khô lâu kia bị đâm vỡ nát.

“Những bộ xương này… Lại có thể cử động, với lại, thực lực ít nhất phải bằng Khí Đan cảnh!”

Mạnh Hạo Nhiên hít một hơi thật sâu.

Và phát hiện, từng bộ từng bộ khô lâu kia, đang không ngừng từ dưới đất bò dậy.

Thậm chí có những bộ xương từ trong mộ giơ tay lên, không ngừng cào xé lớp bùn đất, bò ra.

Cảnh tượng này, cộng thêm hoàn cảnh âm u xung quanh, đúng là có chút đáng sợ.

Mạnh Hạo Nhiên không biết tình trạng những người kia như thế nào.

Nhưng, chí ít… Mạnh Hạo Nhiên tin rằng, trận đầu tiên trong Cửu Ngục Môn của hắn, hình như không tốt lắm.

Oanh!

Những bộ khô lâu này, toàn bộ ùa về phía Mạnh Hạo Nhiên.

Mạnh Hạo Nhiên sắc mặt nghiêm nghị, chẳng kịp sợ hãi.

Lùi về sau một bước, cây thương chắn ngang phía trước, sắc mặt nghiêm túc, thao thao bất tuyệt.

Miệng không ngừng niệm tụng thi thơ, từng chữ chữ âm vang hùng hồn, dường như có dòng khí màu trắng sữa lưu động, hóa thành Hạo Nhiên khí.

Vô số bộ khô lâu ở trước mặt hắn, giống như là tuyết đọng gặp phải ánh mặt trời, băng tuyết từ từ tan đi.

Kèm theo đó, là những tiếng kêu thảm thiết của khô lâu…

Sau một hồi.

Mạnh Hạo Nhiên niệm xong một hơi, sắc mặt hắn trắng bệch, cơ thể hơi lảo đảo, lùi về sau một bước.

Nhưng lại nhìn thấy lại có vô số bộ lâu từ dưới đất bò ra.

Bỗng nhiên.

Những bộ khô lâu này đều tách ra hai bên.

Có tiếng vó ngựa nổ vang.

Một thống lĩnh khô lâu mặc áo giáp trên thân, cưỡi trên một con ngựa bằng xương.

Thống lĩnh cũng cầm thương, trong hốc mắt có đóm lửa màu lam sẫm đang nhảy nhót.

“Giết…”

Thống lĩnh khô lâu cử động, ngựa lâu dưới thân cũng nhanh chóng xông ra.

Tốc độ phóng ra khiến cho Mạnh Hạo Nhiên trong lòng kinh hãi!

Thể Tàng cảnh!

Thống lĩnh lâu khô này là Thể Tàng cảnh!

Mạnh Hạo Nhiên vung trường thương lên, bộc phát linh khí, đánh với trường thương kia, sau một hồi chạm trán.

Mạnh Hạo Nhiên ho ra một ngụm máu, liên tục lùi lại mấy bước.

Thống lĩnh khô lâu vẫn vững như ngọn thái sơn, lần nữa tấn công…

“Không được, đánh không lại, tên thống lĩnh khô lâu này ít nhất đã luyện tới nhị tàng!”

Mạnh Hạo Nhiên khó khăn lắm mới thối luyện nhất tàng, liều mạng đánh chắc chắn sẽ bị thiệt thòi.

Hắn nhanh chóng phóng đi.

Bắt đầu chạy thoát thân.

Nhưng, tiếng vó ngựa nổ vang ở phía sau, thống lĩnh khô lâu dẫn theo đại quân khô lâu, tiếp tục tiến công.

Mạnh Hạo Nhiên cảm nhận thương thế của bản thân, hắn có chút bi thương, lần đầu vào bí cảnh, lại gặp phải tuyệt cảnh này.

Hắn khó quá đi.

Sư phụ không phải nói, bí cảnh rất kích thích, rất thú vị sao?

Một tiếng hét lớn.

Mạnh Hạo Nhiên quay đầu, một kích đâm ra, đâm vào ngực của tên thống lĩnh khô lâu, hắn tức giận trừng mắt, miệng thao thao bất tuyệt, trong cự ly gần bộc phát ra Hạo Nhiên chính khí.

Hạo Nhiên chính khí giết khô lâu rất hiệu quả.

Lại cộng thêm một nhát tập kích kia.

Hạo nhiên chính khí vặn thành tấm lụa thực thể, đánh quất ra.

Thống lĩnh khô lâu bị một kích này quất nát đầu, một viên tinh thạch màu u lam, rơi lăn ra.

Mạnh Hạo Nhiên mắt nhanh tay lẹ chụp lấy thuỷ tinh, nhanh chóng bỏ trốn.

Hạo nhiên chính khí, đẩy lùi đại quân này, Mạnh Hạo Nhiên cũng tranh thủ thời cơ xông ra khỏi nơi quỷ dị này.

Khi hắn lao ra khỏi đồi núi này.

Và phát hiện bên ngoài đồi núi, có một tấm biển bị dây leo quấn đầy, phía trên có ba chữ “Bãi Tha Ma”.

Mặt Mạnh Hạo Nhiên tối sầm lại, mới bắt đầu đã ở bãi tha ma, vận khí này của hắn … Hơi đen à.

Ra khỏi Bãi Tha Ma, những khô lâu kia hình như cũng không đuổi theo, mọi thứ trở nên sóng yên gió lặng, dường như chuyện mới trải qua khi nãy chỉ là ảo giác.

“Đây là cái gì?”

Mạnh Hạo Nhiên hít sâu một hơi, tựa người trên bia đá, nhìn viên thủy tinh rơi ra khi tiêu diệt thống lĩnh khô lâu.

Nắm trong tay, lại cảm thấy hơi ấm áp.

Trong lòng khẽ động, hắn dường như cảm nhận được linh khí phun trào ra từ viên thuỷ tinh này.

Dường như linh khí này có thể hấp thu được.

Nhưng mà, Mạnh Hạo Nhiên không hề hấp thụ, bởi vì hắn không biết cái viên thuỷ tinh này là cái thứ gì.

Hắn cất viên thuỷ tinh đi, đứng dậy rời đi.

Quay đầu nhìn Bãi Tha Ma.

Tuy rằng là bãi tha ma, nhưng mà, Mạnh Hạo Nhiên ngạc nhiên phát hiện ra, có lẽ… Đây sẽ trở thành nơi tuyệt vời để rèn luyện Hạo nhiên chính khí của hắn.

Nhưng, vẫn là nên thám thính xung quanh một chút rồi tính tiếp.

Mạnh Hạo Nhiên rời khỏi Bãi tha ma dọc theo con đường xọc xệch đi ra ngoài.

Đi được một đoạn khá lâu, nơi xa hiện ra một thôn xóm.

Mạnh Hạo Nhiên có tí ngơ ngác, trong bí cảnh này, lại còn có thôn làng?

Hắn đi vào trong thôn, bỗng nhiên, vừa vào trong thôn, cảm giác u âm đáng sợ từ cái rừng rậm kia chợt biến mất không thấy.

Giống như đã bước vào trong một khu vực được bảo vệ…

“Này tiểu tử , tới trốn nạn hả?”

Bỗng nhiên, không biết từ khi nào ngay cửa thôn đã có một lão ẩu ngồi đó, vẻ mặt đầy ôn hoà nhìn nhìn Mạnh Hạo Nhiên.

“Lão bà bà, đây là nơi nào?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right