Chương 462: Bá Vương đại chiến Nguyên Anh (2)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2,522 lượt đọc

Chương 462: Bá Vương đại chiến Nguyên Anh (2)

Chương 462: Bá Vương đại chiến Nguyên Anh (2)

Dịch: Nguyễn Anh Hùng

Biết được tin tức Chu Hải Sinh xuất hiện.

Tu hành giả bên trong bí cảnh Ngọa Long đều ngồi không yên.

Chung Nam mang đại đao chạy đi hướng Tây Quận ngay trong đêm, hắn biết rõ Chu Hải Sinh xuất hiện có ý nghĩa như thế nào.

Mục đích Chu Hải Sinh xuất hiện chính là để thăm dò.

Là người mà bốn đại thánh địa đẩy ra để thăm dò Bạch Ngọc Kinh.

Một trận chiến này, bọn hắn không muốn bỏ lỡ.

Từ lúc mặt trời lặn đến khi mặt trời lên.

Con đường phía ngoài Tây Quận hiện lên từng bóng người một.

Trên một gốc cây cứng cáp, Tiêu Nguyệt Nhi và không ít thiên tài Nhân bảng đang đứng trên đó.

Phong Nhất Lâu ngồi trên một tảng đá, nhìn về phía xa.

Cũng có cường giả Ngũ Hoàng đại lục.

Bọn người Nhiếp Trường Khanh, Khổng Nam Phi, Tư Mã Thanh Sam cũng đều đứng lặng tại một chỗ ngắm nhìn.

Gió đang thổi nhẹ.

Chu Hải Sinh xếp bằng ngồi dưới đất, tựa như một lão tăng đang nhập định.

Thu liễm tất cả khí tức, dần dần già nua, tựa như một ông lão đã bước nửa bước chân lên suối vàng.

“Hắn đang tụ thế.”

Chung Nam nói.

Đôi mắt của hắn lập loè.

Nguyên Anh cảnh đánh với Kim Đan cảnh, còn cần tụ thế sao?

Đây không chỉ là tụ thế, mà cũng là để thể hiện quyết tâm của Chu Hải Sinh.

Một trận chiến này, phải giết Bá Vương!

Hắn mặc kệ trận chiến này, có phải là mang ý nghĩa thăm dò thái độ của Bạch Ngọc Kinh hay không. Đối với một người mất hết tất cả hi vọng như Chu Hải Sinh mà nói, mục đích của trận chiến này. . . Chỉ thuần túy là để báo thù mà thôi.

Ba ngày, cuối cùng đã tới.

Khi tia nắng ban mai nhẹ nhàng chậm rãi chiếu rọi xuống.

Ánh mặt trời vàng chói, giống như thỏi vàng bị vò nát rơi vãi đầy đất.

Đôi mắt đóng chặt của Chu Hải Sinh mở ra.

Thân thể già nua của hắn ngay khi hắn mở mắt ra, dường như đang dần khôi phục lại, ngay lập tức trẻ lại mấy chục tuổi.

Hắn chậm rãi khoanh chân dần dần bay lên.

Thương Sinh kiếm đặt ở trên đùi cũng bắt đầu chuyển động, dần dần bay lên trên đỉnh đầu của hắn.

Oanh!

Khí tức đáng sợ thuộc về Nguyên Anh cảnh bỗng nhiên bùng nổ.

“Ba ngày kỳ hạn đã đến. . .”

Giọng nói khàn khàn của Chu Hải Sinh vang vọng.

“Hạng Thiếu Vân nếu vẫn chưa xuất hiện. . . Vậy thì lão phu sẽ đồ diệt hết thảy tất cả các thành của Tây Lương.”

“Để an ủi cho linh hồn cháu ta.”

Ông. . .

Chu Hải Sinh giơ tay lên, khẽ chỉ về phía trước.

Lập tức, thương sinh kiếm tỏa ra hào quang rực rỡ, một phân thành hai, hai phân thành bốn. . .

Đúng là hóa thành một hàng trường kiếm, lơ lửng trên đỉnh đầu của hắn.

Ở nơi quan ải.

Những tu hành giả của Tây Lương đều cảm thấy lưng mình như đang bị châm đâm, khí tức ngột ngạt, thậm chí làm bọn hắn có chút không thở nổi.

Nguyên Anh cảnh!

Sự áp bách từ đẳng cấp cao hơn, để cho những tu hành giả Thể Tàng và Khí Đan của Tây Lương không kháng cự được.

“Nguyên Anh, đó là khi Kim Đan vỡ tan, tập hợp tinh hoa toàn thân lại, mới cho ra đời Nguyên Anh.”

“Cảnh giới cao áp chế cảnh giới thấp rất mạnh, có lẽ có vài yêu nghiệt Kim Đan cảnh có thể đối kháng được, thế nhưng, Trúc Cơ, Ngưng Khí cảnh. . . Muốn chống lại là điều không thể.”

“Đối mặt với tu hành giả đẳng cấp cao, số lượng sẽ khó mà bù được chất lượng.”

Chung Nam ôm đao, bờ môi mấp máy, từ từ nói.

Chu Hải Sinh nếu muốn giết người, Trúc Cơ, Ngưng Khí có nhiều tới bao nhiêu đi nữa cũng vô ích.

Có lẽ, tác dụng duy nhất của đám người này chính là ngăn cản một vài bước chân của Chu Hải Sinh mà thôi.

Chu Hải Sinh sắc mặt lạnh lùng, không có bất kì vẻ thương xót nào.

Cháu của hắn chết rồi.

Thế gian lại có người nào có tư cách khiến cho hắn thương xót?

Hắn ngồi xếp bằng bay lơ lửng trên không, trên đầu có từng chuôi kiếm tỏa ánh sáng trong veo.

Theo hắn bay lơ lửng, cát bụi trên mặt đất hay lá rụng đều giống như bị một sóng khí vô hình thổi bay đi.

Bỗng nhiên.

Động tác của Chu Hải Sinh ngừng lại.

Hắn nhìn về phía xa.

Nơi ấy, ngay chỗ quan ải, có một thân hình khôi ngô, đang cưỡi một con ngựa đen kịt, lao vút ra.

Là Bá Vương!

Có người nhận ra người này, trong sự vui mừng mang theo vẻ kinh ngạc.

Bá Vương thật sự dám tới?!

Bá Vương thật sự muốn chiến một trận với Nguyên Anh cảnh sao?

Có bao nhiêu khả năng chiến thắng?

Ở phía Tây Lương.

Hạng Gia quân thì phấn chấn vạn phần, bọn hắn nắm chặt nắm đấm, phát ra tiếng gầm thét.

Tây Lương không có người hèn nhát!

Bá Vương của bọn hắn, càng không phải là một người sợ chết!

Ở ngày thứ ba Chu Hải Sinh ước chiến.

Bá Vương đến.

Hắn vươn mình từ trên ngựa, nhảy xuống.

Sau lưng Bá Vương vác một đồ vật khổng lồ, dùng vải lụa màu xám bao phủ lên.

Nhìn Chu Hải Sinh nổi bồng bềnh giữa không trung, Bá Vương nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Nguyên Anh cảnh. . .

Cảm giác áp bách rất mạnh a!

Bá Vương cảm giác máu trong cơ thể hắn đang lưu thông nhanh dần.

Hắn biết một trận chiến này sẽ rất nguy hiểm.

Đến cả Mạc Thiên Ngữ còn tính ra quẻ “Đại cát”, thì sợ là sẽ lành ít dữ nhiều rồi.

Thế nhưng, Bá Vương vẫn không bỏ trốn.

Hắn cũng không có khả năng bỏ trốn.

Hắn là vương của Tây Lương, hắn không dám để Tây Lương đối mặt với mối nguy hiểm này, không dám để bách tính của mười hai thành trong Tây Lương phải chịu đựng lửa giận của Chu Hải Sinh.

Bá Vương không bao giờ làm được loại chuyện như vậy!

Đông!

Bá Vương lấy đồ vật nặng nề từ phía sau lưng xuống.

Đập xuống đất làm một đợt sóng khí tỏa ra.

Đôi mắt hơi lấp lánh, Bá Vương níu lại vải lụa xám, đột nhiên tung mạnh lên, vải vóc tung bay, lộ ra đồ vật bên trong.

Đó là một lá chắn hình vuông to lớn, bên trong lá chắn thì khảm nạm một thanh đại phủ.

Đại phủ và lá chắn đều hiện ra màu nâu xanh, có từng điểm đỏ thẫm chảy xuôi ở bên trong.

Vuốt ve đại phủ và lá chắn, trong đôi mắt Bá Vương hiện lên vài tia sáng lấp lánh.

Đại phủ và lá chắn này chính là linh cụ mà Công Thâu Vũ chế tạo cho hắn, là một linh cụ cấp độ huyền giai. . .

Đồng thời là vũ khí mà Bá Vương đã đổ cả máu của mình ra để chế tạo.

Trong thị trấn nhỏ.

Công Thâu Vũ đánh gần vạn chùy lên đá thiết mẫu, quả thực là đánh ra bộ dáng của đại phủ và lá chắn, hơn nữa trong quá trình tạo hình, bắt Bá Vương đổ máu ra, làm đại phủ và lá chắn này có cả mùi máu tươi, càng phù hợp hơn với Bá Vương.

Thời điểm đại phủ và lá chắn này được chế tạo xong.

Bầu trời hiện lên lôi phạt.

Giáng xuống sấm sét.

Công Thâu Vũ mượn nhờ lần chế tạo này, một bước bước vào Thiên Tỏa.

Đồng thời, Công Thâu Vũ cũng dẫn lôi kiếp của Thiên Tỏa cảnh vào trong đại phủ và lá chắn này, khiến cho hai vũ khí này càng có thêm linh, triệt để bước vào cấp độ linh cụ huyền giai!

Chỉ riêng đại phủ và lá chắn thì đều là linh cụ cấp độ huyền giai hạ đẳng.

Nếu hai thứ hợp nhất, chính là linh cụ cấp độ huyền giai trung đẳng!

Công Thâu Vũ chế tạo xong, mệt bở hơi tai, thân thể hắn tràn đầy mồ hôi, nằm phệt xuống đất, thở hổn hển, thế nhưng khi nhìn đại phủ và lá chắn, hắn lại cười tươi như hoa nở.

Thu hồi suy nghĩ của mình.

Bá Vương đưa mắt nhìn về phía Chu Hải Sinh.

Một cỗ chiến ý trong cơ thể Bá Vương phun trào ra!

Nguyên Anh cảnh đúng không!

“Chiến!”

Bá Vương gầm nhẹ.

Nắm lấy lá chắn và đại phủ đã hợp nhất, hắn đột nhiên lao ra, từng bước chân của hắn đều làm mặt đất chấn động dường như sắp đổ sụp.

Chu Hải Sinh lạnh lùng nhìn Bá Vương.

Đây là kẻ đã giết cháu trai của hắn?

Không thể không nói, Bá Vương đích thật là một kỳ tài ngút trời.

Thế nhưng. . .

Bá Vương càng thiên tài bao nhiêu thì nội tâm Chu Hải Sinh lại càng bi thương bấy nhiêu.

Hắn giơ tay lên, đột nhiên phất tay.

Tiếng nổ to lớn phát ra.

Hết thảy những thanh kiếm sắc bén trên đầu hắn đều gào thét lao ra.

Bành bành bành!

Bá Vương chạy nhanh mặt đất, không ngừng phát ra tiếng nổ vang.

Mưa kiếm đầy trời, trong nháy mắt bao trùm bốn phía của Bá Vương, mỗi một chuôi kiếm đều ẩn chứa sức mạnh cực kỳ đáng sợ!

Tiếng leng keng vang lên.

Bá Vương trốn ở sau tấm khiên vuông, chống đỡ được tất cả công kích.

Đụng nát rất nhiều kiếm quang.

Hắn mang theo một khí thế “một đi không trở lại” lao đến trước mặt Chu Hải Sinh.

Chu Hải Sinh đang bay lơ lửng.

Bỗng nhiên, trợn mắt trừng trừng!

Khí thế hắn tụ tập ba ngày nay, tại thời khắc này, đột nhiên bùng nổ.

Tay nắm Thương Sinh kiếm, chém xuống một kiếm.

Không khí lúc này dường như bị bổ ra hai bên!

Bên dưới lá chắn, đôi mắt Bá Vương cũng trào lên chiến ý mãnh liệt.

Khí huyết lao nhanh, xương sống như rồng!

Cảnh giới tứ cực Thiên Tỏa của hắn lúc này, triệt để vững chắc!

Bá Vương tại thời khắc này, dùng hết sức mạnh của mình, bạo phát ra chiến lực mạnh nhất!

Oanh!

Thương Sinh kiếm chém lên trên lá chắn vuông.

Tia lửa tung tóe, còn có kiếm khí tạo thành gợn sóng khí lan ra khắp nơi, làm bốn phía vang lên tiếng nổ vang.

Dưới ánh mắt quan sát của tất cả mọi người xung quanh.

Bá Vương thẳng tiến không lùi, lao về phía Chu Hải Sinh.

Một tiếng kêu đau đớn vang lên.

Bá Vương ho ra một ngụm máu.

Thân thể hắn bay ngược về sau với tốc độ cực nhanh, trượt dài trên mặt đất làm bụi cát bay lên mờ mịt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right