Chương 595: Hệ thống thăng cấp (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2 lượt đọc

Chương 595: Hệ thống thăng cấp (1)

Chương 595: Hệ thống thăng cấp (1)

Dịch: Mèo Rừng

Trong hư vô.

Âm thanh thê lương không ngừng vang vọng.

Chấn động khuếch tán kịch liệt, tựa như hãn hải dập dờn, không ngừng mãnh liệt.

Nơi xa, vô số Lưu Lạc giả đang chạy trốn cơ hồ trở nên điên cuồng hơn, bọn hắn nhìn xem cái đỉnh to lớn trong hư vô kia, cái đỉnh ba chân được ngưng tụ nên từ trận văn kia, trên đấy quấn quanh lấy khí thế vô cùng to lớn.

“Đó là Vạn Văn đỉnh? Trong sách cổ có ghi rằng… Vũ khí của Đại Đế cổ đại, ‘Hạo’!?”

Cái tên đại năng bị xé rách thân thể, chui ra khỏi hư vô kia, nội tâm run sợ.

Rất nhanh, hắn kịp phản ứng lại: “Không… Đây không phải là vũ khí của Cổ Đế, cái tên tàn phế như Tề Lục Giáp, làm sao có thể thi triển binh khí của Đại Đế!”

“Đây chỉ là vũ khí Đại Đế do trận văn mô phỏng ra mà thôi!”

“Giả! Đây là giả!”

Những Lưu Lạc giả xung quanh cũng vô cùng kinh ngạc, động tác chạy trốn của rất nhiều người trở nên thong thả, ngơ ngác nhìn đại đỉnh ba góc trôi nổi trong hư vô.

Cái đại đỉnh ba chân này, tựa như là hòa vào trong hư không, lù lù bất động.

Ẩn chứa huyền ảo đáng sợ, dù cho chỉ là quan sát, dường như cũng sẽ bị nhói nhói mắt.

Bên trong đại đỉnh, có vô số hào quang tứ tán, đó là nhóm đại năng bị vây khốn đang không ngừng đánh vào, muốn đánh vỡ đỉnh ba chân, thế nhưng không cách nào đánh vỡ.

Tề Lục Giáp làm được!

Hắn vậy mà dùng sức một mình, ngăn cản rất nhiều đại năng thế giới cao võ!?

Không ít người run sợ.

Phía trên đỉnh ba chân, thân thể máu thịt be bét của Tề Lục Giáp ngồi xếp bằng trên đó, Nguyên Thần của hắn bị tịch diệt, cơ hồ khô héo.

Hắn dẫn dắt quy tắc xuống, dùng trận văn để bố cục, xây dựng “Vạn Văn đỉnh”, dùng cục này để vây khốn rất nhiều đại năng.

Ý nghĩ này rất điên cuồng, bất kỳ một sai lầm nào, đều sẽ khiến hắn lâm vào vạn kiếp bất phục.

Thế nhưng mà, hắn thành công!

“Đến cùng hắn muốn làm cái gì?”

“Mặc dù vây khốn những đại năng này, thế nhưng hắn không thể nào giết được, các đại năng cuối cùng rồi sẽ thoát vây!”

Có người vô cùng nghi ngờ.

“Hắn muốn kéo dài thời gian cho cái thế giới cao võ tân sinh kia, hắn muốn cho thế giới ấy có đầy đủ thời gian để tạo hóa trở nên mạnh mẽ hơn khi bản nguyên tiến hóa, hoàn thiện hơn.”

“Tuy nhiên, chuyện này có làm được gì? Nhiều đại năng như vậy, dù cho thế giới cao võ này có thành công thăng cấp, cũng chỉ là cửu diễn, thậm chí, mất đi lực lượng bảo hộ thế giới, thế giới này căn bản là không có cách nào chống cự những đại năng xâm lấm.”

Những Lưu Lạc giả hốt hoảng chạy trốn đều ngừng lại, ngắm nhìn đỉnh ba chân nguy nga.

Tuy nhiên, bất kể như thế nào, Tề Lục Giáp thành công.

Nguyên Thần của hắn bị quy tắc chém hết, thân thể khô bại.

Ngồi khô ở phía trên đỉnh ba chân.

Tựa như một bộ thi hài vạn năm, quấn quanh lấy tử khí.

Tề Lục Giáp, đã từng là nhân kiệt phong hoa tuyệt đại, đáng tiếc…

Hắn chế tạo thế giới cao võ trong Hư Vô Thiên, tống táng hết thảy những thứ thuộc về mình.

Những Lưu Lạc giả không tiếp tục ở lại, bọn hắn biết, tiếp xuống, nơi này khẳng định sẽ xảy ra một trận chiến càng thêm đáng sợ hơn, nếu như ở lại, sẽ chỉ chịu chết vô ích.

Cái cao võ tân tấn kia, cũng không phải thứ bọn hắn có thể nhúng chàm.

Cao võ sau khi lột xác, nếu như bọn hắn dám xâm nhập, e là sẽ bị đánh chết.

Hư vô trở nên vô cùng an tĩnh.

Không có huyên náo.

Đỉnh ba chân tĩnh mịch tọa trấn chốn hư vô.

Trên đỉnh, một bộ thi khô ngồi xếp bằng, đối diện với phương hướng Ngũ Hoàng đại lục.

Tựa hồ tĩnh lặng chờ xem đám mây Ngũ Hoàng bị cuốn bay.

Đùng đùng đùng!

Bên trong đỉnh ba chân, bộc phát ra tiếng nổ vang đáng sợ.

Đó là từng tên đại năng đang phá trận. Bọn hắn đánh thẳng vào nắp đỉnh, trận văn đáng sợ chấn động ra, để cho không ít đại năng nhuốm máu.

Lửa giận của những tên này bùng cháy, phẫn nộ đến độ không thể nào ức chế.

Bên ngoài Hư Vô Thiên.

Cái tên đại năng chỉ còn Nguyên Thần kia nghĩ mà sợ.

May mắn hắn chỉ bị chém máu thịt, nếu không cũng sẽ bị vây khốn ở bên trong trận pháp đáng sợ này. E là sống không bằng chết.

“Xem ra, phải tìm người phá trận.”

Tên đại năng chỉ còn Nguyên Thần này lâm vào trầm tư.

Còn về tìm ai phá trận.

Trận pháp của Tề Lục Giáp, vô cùng đáng sợ. Lục Giáp trận tông, danh xưng huệ duệ của Đại Đế cổ đại ‘Hạo’, hiển nhiên là rất mạnh mẽ.

Cho nên, nếu muốn phá trận, chỉ có người Lục Giáp trận tông.

Đôi mắt của tên đại năng này sáng lên.

“Vậy thì tìm những đệ tử đã chia cắt trận ngôn Cửu Tự của Tề Lục Giáp để phá trận di9!”

Lẩm bẩm một tiếng, sau đó, Nguyên Thần của tên này như gió, hóa thành một đường lưu quang, lập tức tan biến.

...

Trên Chiến trường màu máu, mưa máu bồng bềnh đình chỉ.

Nghê Xuân Thu hồng bao xoay chuyển, nàng lao ra Phúc Thiên trận, đứng lặng ở bên trong mây khói, ngắm nhìn phương xa.

Nàng nhìn thấy một tòa đại đỉnh ba chân vắt ngang hư vô.

Cường giả tản ra khí thế đáng sợ trước đó, tựa hồ đã bị phong ấn ở bên trong chiếc đỉnh này.

“Vi tiền bối này, thay chúng ta vây khốn rất nhiều cường giả xâm lấn.”

Nghê Xuân Thu nỉ non.

Tiếng xé gió vang vọng.

Đỗ Long Dương, Diệp Thủ Đao cũng dồn dập trôi nổi đến.

Ba người bọn hắn làm Dương Thần cảnh đầu tiên, sau đó, dưới đại tạo hóa do Ngũ Hoàng lột xác thành cao võ, đã nửa chân bước vòa Nguyên Thần Hợp Nhất cảnh.

Thân thể của bọn hắn vào thời khắc này, tựa như Thần Ma phun tỏa hào quang.

“Vị tiền bối này… Không biết vì sao, lại vì chúng ta ngăn cản những địch nhân này, thế nhưng, không thể nghi ngờ, vị tiền bối này sáng tạo cho chúng ta thời gian để thở dốc.”

Đỗ Long Dương trầm giọng nói.

Mặc dù tu vi tăng trưởng mạnh mẽ, thế nhưng, bọn hắn không hề có sự vui mừng nào.

Bởi vì áp lực to lớn, vẫn như cũ ép bọn hắn thở không muốn nổi.

Chủ yếu là do sự cường đại của kẻ địch, nằm ra ngoài dự đoán của bọn hắn.

“Thế giới đang thăng cấp…”

“Chúng ta tựa như một là một kẻ mới đến, hiển nhiên sẽ trở thành đối tượng để cho người khác ngấp nghé cùng chèn ép…”

Tay áo cụt của Diệp Thủ Đao bay phấp phới, lãnh khốc nói.

“Thế đạo này chính là tàn khốc như vậy, muốn để bọn hắn đối đãi bình đẳng, thì chỉ có mạnh lên.”

Nghê Xuân Thu, Đỗ Long Dương cũng dồn dập gật đầu, đạo lý này bọn hắn làm sao không hiểu.

“Đại năng cao võ nhỉ…”

Ánh mắt của Đỗ Long Dương lấp lóe.

“Nguyên Thần Hợp Nhất cảnh sao?”

Hít một hơi thật sâu, nhìn xem chiếc đại đỉnh nổ vang từng đợt kia, nội tâm của hắn không khỏi có áp lực cực lớn.

Nhìn lấy Tề Lục Giáp ngồi khô trên chiếc đại đỉnh, sắc mặt của ba người trở nên nghiêm nghị, dồn dập hơi hơi khom người về hướng Tề Lục Giáp.

Trên Chiến trường màu máu.

Một mảnh huyên náo, mọi người đều hoàn thành việc đột phá, hoàn thành lột xác, há có thể không kích động.

Bọn hắn mạnh lên, có sức cạnh tranh cường đại hơn, có vốn liếng để đối kháng với kẻ địch.

Ba người Nghê Xuân Thu, Đỗ Long Dương, Diệp Thủ Đao hạ xuống.

Bọn hắn chậm rãi nói sự tình Tề Lục Giáp lợi dụng trận pháp vây khốn đại năng cao võ xâm lấn. Sau khi nghe xong, thế nhân đều cảm thấy nội tâm đè nén.

“Ai cũng không biết trận pháp này khi nào sẽ bị phá, một khi trận pháp này bị phá, những đại năng đỏ mắt kia, tuyệt đối sẽ phát tiết lửa giận trên Ngũ Hoàng…”

“Khi đó mới thật sự là đại kiếp.”

Đám người Đỗ Long Dương mở miệng.

Nơi xa, bọn người Bá Vương, Nhiếp Trường Khanh dồn dập mở mắt ra.

Người đời đều trở nên nghiêm nghị.

Bọn hắn có thể cảm giác được áp lực to lớn trên người.

“Lục thiếu chủ đâu?”

Có người nghi hoặc mở miệng hỏi.

“Nếu như Lục thiếu chủ ở đây, chúng ta hẳn là có thể chống đỡ nhỉ? Lục thiếu chủ cường đại như vậy…”

Người mở miệng chính là một vị Nguyên Anh cảnh uy tín lâu năm ở Thiên Nguyên vực, hiện tại, hắn mượn nhờ tạo hóa, đột phá vào Âm Thần. Lúc này, hồng quang đầy mặt.

Nghê Xuân Thu trừng mắt liếc nhìn người này: “Ngươi cho rằng tạo hóa của chúng ta là đến từ đâu?”

“Đó là Lục ca đổi mệnh để lấy, Lục ca không xuất hiện, tuyệt đối là có đạo lý của hắn, có lẽ, hắn đang ngăn cản mối nguy càng thêm đáng sợ cho chúng ta!”

Đỗ Long Dương cũng khẽ vuốt cằm: “Lục công tử tuyệt đối là có chuyện quan trọng, chúng ta căn bản không thể tưởng tượng được áp lực trên vai Lục công tử lớn nhường nào… Những tên đại năng kia, đều là tới vì Lục ca.”

“Đã từng… Đều là Lục công tử bảo hộ chúng ta, hiện giờ, chúng ta cũng phải bảo hộ Lục công tử thật tốt.”

Lời nói vừa ra, không ít người trên Chiến trường màu máu đều rơi vào trầm mặc.

Nghê Ngọc mím môi, đầu đội Tiểu Ứng Long đang uể oải, không ngừng gật đầu.

Nàng siết chặt nắm đấm nhỏ nhắn lại, sắc mặt kích động.