Chương 763: Tế điện vong hồn, thanh toán bắt đầu (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2 lượt đọc

Chương 763: Tế điện vong hồn, thanh toán bắt đầu (1)

Dịch: Long Hoàng

Huyết Sắc chiến trường, yên lặng rất lâu.

Không biết người nào bắt đầu tiếng hô đầu tiên, sau đó, tiếng hò reo như thủy triều, không ngừng bao phủ, rất nhanh trải rộng toàn bộ chiến trường.

Chưa nói đến chuyện phong hầu, nhất tướng công thành vạn cốt khô.

Mặc dù trận chiến này cũng không phải chiến tranh giữa hai nước nhưng mà đối với Ngũ Hoàng mà nói, càng là thảm liệt, càng là trọng yếu hơn.

Không vì danh, không vì lợi, chỉ là vì sinh tồn!

Thế nhân đều biết, viễn cổ có Thiên Ngoại Tà Ma, đã từng hủy diệt một thời đại của Ngũ Hoàng, mà bây giờ, mối nguy lúc đó lại lần nữa phát sinh, Ngũ Hoàng thế mà vượt qua, đại biểu cho một thời đại huy hoàng mới lại sẽ buông xuống.

Trong chiến trường, mỗi người đều hăng hái, trong mắt mỗi người đều mang theo hy vọng.

Lần lượt từng bóng người nhanh chóng lướt tới.

Lục Phiên ngồi ngay ngắn trên thiên nhận ỷ, chung quanh càng lúc càng nhiều thân ảnh hiện lên.

“Công tử!”

Nghê Ngọc sắc mặt trắng bệch, thế nhưng trong đôi mắt to của nàng lại tràn đầy hy vọng, kim thân của nàng nát đi rồi khép lại rất nhiều lần, vô cùng thê thảm.

Thế nhưng, một trận chiến này, cũng may nhờ có nàng khẳng khái chia sẻ đan dược mới có thể bảo trì chiến lực của không ít người.

Trúc Lung cùng Lục Cửu Liên cũng phiêu nhiên mà tới, Lục Phiên liếc nhìn hai người họ, khẽ vuốt cằm.

May mắn có hai người họ, giúp ngăn chặn áp lực của Ngũ Hoàng.

Đám người Nhiếp Trường Khanh, Ngưng Chiêu cũng dồn dập hội tụ.

Tư Mã Thanh Sam, Bạch Thanh Điểu, Đỗ Long Dương, Nghê Xuân Thu mấy người cũng đi tới, một trận chiến này, khiến cho tất cả mọi người của Ngũ Hoàng cùng chung mối thù, trên dưới một lòng bỏ qua hết tất cả khúc mắc.

Nguyên bản các phương tu hành giả của Ngũ Hoàng cùng Thiên Nguyên vẫn luôn có ngăn cách, mà hiện tại, tầng ngăn cách này cũng đã tan biến.

Lý Tam Tuế một thân đạo bào nhuốm máu, đôi mắt đỏ hoe, nàng đi ra từ trong đám người, vọt tới bên cạnh Lục Phiên.

Nàng quỳ trên mặt đất.

“Lục thiếu chủ. . .”

Lý Tam Tuế nắm chặt nắm đấm, hướng phía Lục Phiên dập đầu.

“Van cầu thiếu chủ mau cứu sư phụ ta!”

Thanh âm tê liệt của Lý Tam Tuế vang vọng Huyết Sắc chiến trường.

Trong lúc nhất thời, nguyên bản Huyết Sắc chiến trường đang tràn ngập vui mừng, từ từ yên lặng lại.

Nụ cười trên mặt tất cả mọi người biến mất không thấy.

Nhìn thấy Lý Tam Tuế quỳ rạp trên mặt đất, nội tâm cũng không khỏi trở nên nặng nề, cổ họng như mắc nghẹn, không biết nên nói cái gì.

Bá Vương thở dài một hơi, tầm mắt lấp lánh, nhớ lại hình ảnh lão nhân hiền từ khẳng khái chịu chết kia, tay không khỏi nắm càng chặt búa cùng lá chắn sau lưng.

Giang Li tháo xuống khôi giáp, tóc mai tung bay tại trong gió.

Tầm mắt mọi người rơi trên thân Lục Phiên.

Nếu như nói, thế gian này có người còn có thể cứu được Tề Lục Giáp đã chết thì chỉ có thể là Lục Phiên.

Lục Phiên đưa tay hư không nhấc.

Lý Tam Tuế đang quỳ, bị một cổ vô hình lực lượng nâng lên, đứng tại chỗ.

“Ta tận lực.”

Lục Phiên nói.

Lời nói hạ xuống, người xung quanh cũng không dám thở mạnh.

Oanh!

Trên thân Lục Phiên, Nguyên Thần gợn sóng mạnh mẽ khuếch tán ra, trong một nháy mắt này, thế nhân giường như đều cảm thấy trong thiên địa đang có biến hóa cực lớn phát sinh.

Nguyên bản Lục Phiên chỉ là một người bình thường như vậy, ngồi ngay ngắn ở trên ghế, giờ đây lại khiến cho bọn họ cảm thấy một loại cảm giác cao sơn ngưỡng chỉ, cao cao tại thượng.

Tay Lục Phiên nắm ấn ký, trên đỉnh đầu có bóng ảnh mặt trời hiện ra.

Ở trên hư ảnh mặt trời, chữ “Tiền” trận ngôn không ngừng rung động.

Sau một khắc, thời gian trường hà bao phủ mà ra, quấn quanh ở trên đầu ngón tay của Lục Phiên.

Lục Phiên dựa vào thời gian lực lượng, tựa hồ muốn đem thân hình của Tề Lục Giáp một lần nữa ngưng tụ ra đến.

Xuất hiện ở hư không, không ngừng lấp lánh.

Tại dưới Nguyên Thần cường đại của Lục Phiên, chiến trường trở nên mười phần an tỉnh.

Phía trên lầu các của Bạch Ngọc Kinh.

Cố Mang Nhiên một thân huyết bào nhìn xem một màn này, trong đôi mắt thâm thúy kia bộc lộ ra mấy phần phức tạp cùng bi thương.

Hắn nhìn về phía của cổ mộ.

Chỗ ấy, có bốn bộ xương khô đang quỳ sát, phảng phất hắn như nhìn thấy trên gương mặt bốn bộ khô lâu đang nở nụ cười.

“Ra đi thanh thản.”

Huyết bào Cố Mang Nhiên tung bay trong gió, thân ảnh có chút tịch liêu.

Người quen, đều biến mất.

Cổ đế “Hạo” mất tích.

Tứ vương cũng mất mạng.

Bây giờ tại Hư Vô Thiên, hắn thật sự đưa mắt xung quanh chỉ toàn là mờ mịt.

Ở phía bên kia, Lục Phiên lợi dụng thời gian chi lực, muốn hồi sinh Tề Lục Giáp.

Cố Mang Nhiên cũng không coi trọng, nếu người chết dễ phục sinh như vậy, thế gian này, cũng chẳng hề có nhiều tiếc nuối như thế.

Trên Huyết Sắc chiến trường.

Bỗng dưng, có gió nổi lên.

Đó là một cỗ gió lạnh lẽo.

Thăm thẳm trong khoảnh khắc, tựa hồ như có một ngọn đèn leo lắt đang cháy.

Mảnh vụn linh hồn như là từng điểm tinh thạch nhỏ, bốc hơi mà lên, lại có thêm lực lượng cường đại của Lục Phiên gia trì, không ngừng hội tụ, liền trở thành một đạo bóng người mơ hồ.

Đây là tàn hồn còn sót lại của Tề Lục Giáp còn sót lại trên Huyết Sắc chiến trường!

Lục Phiên cau mày.

Hắn dùng thời gian lực lượng, mong muốn ngược dòng trở lại cứu lấy Tề Lục Giáp.

Nhưng là, hắn lại cảm nhận được ngăn trở to lớn, phảng phất như là đang có một đôi tròng mắt đang nhìn chằm chằm lấy hắn, có ngạn ngữ âm u đang không ngừng vang lên bên tai.

Đây là một thanh âm để cho người ta phải rùng mình.

Phảng phất như trước mắt có một mảnh sương mù che đậy trước mắt của Lục Phiên, làm cho hắn mất đi phương hướng, kém chút nữa đã mê thất tại trong thời gian trường hà.

“Đây là sau khi chết, vô tự Tử Vong quy tắc. . .”

“Tại thời kỳ viễn cổ, có cường đại cổ đại đế chướng khống tử vong, khi đó, có lẽ có cơ hội tìm về vong hồn, một lần nữa phục sinh người chết.”

“Nhưng cửu trọng thiên hiện tại, thế giới tử vong đã sụp đổ, một khi sinh linh mất mạng, mảnh vỡ linh hồn liền tan vào hư vô, triệt để khó tìm.”

Có thanh âm từ tính ôn hòa vang lên, giải thích nghi hoặc cho Lục Phiên.

“Vô tự Tử Vong quy tắc. . .”

Lục Phiên nhíu mày.

“Ngươi giải quyết những sự tình này trước đi, những chuyện khác, chúng ta lúc sau lại bàn kỹ hơn.”

Thanh âm ôn hòa của Cố Mang Nhiên truyền tới.

Lục Phiên khẽ vuốt cằm.

Sau đó, cong ngón búng ra, gợn sóng dập dờn.

Trên Huyết Sắc chiến trường.

Tàn hồn của Tề Lục Giáp ngưng tụ mà ra.

Từng đạo ánh mắt đều rơi trên tàn hồn của Tề Lục Giáp, rất nhiều người trong lòng siết chặt, nổi lên lòng tôn kính.

“Vạn Văn Đỉnh đại trận của lão Tề, chính là phương thức cụ hiện đặc thù của cổ đế binh, mặc dù có được uy năng cực lớn, thế nhưng thương tổn tự thân cũng không nhỏ, Nguyên Thần tịch diệt…. chỉ còn lại đạo tàn hồn này.”

Lục Phiên nói.

Tầm mắt của đám người xung quanh không khỏi ảm đạm xuống.

Nơi xa.

Đặc biệt là Khổng Nam Phi, chờ mong trong đôi mắt hắn, cũng triệt để phai mờ.

Nếu như Tề Phục Giáp có thể phục sinh, vậy có phải hắn cũng có thể cầu xin Lục Thiếu Chủ giúp đỡ phục sinh Phu Tử hay không?

. . .