Chương 802: Của ai là thật, của ai là giả (3)
Dịch: Long Hoàng
Edit: Long Hoàng
Phốc phốc!
Một tiễn này bắn trúng thân thể của Tiên Túc lão tổ.
Tiên Túc lão tổ vận dụng tiên khí, muốn chặn lại một tiễn này.
Nhưng mà, chỉ vừa chạm vào, hai tay của Tiên Túc cảnh lão tổ đã máu thịt be bét.
Vô số máu tươi phun ra.
Hắn bị một tiễn này cắm xuyên, đâm thủng thân thể sau đó ghim vào bên trên dãy Thương Mang sơn, trong Lục Mang đại lục.
Oanh! ! !
Một tiếng nổ vang rung trời.
Ba loại năng lượng cuồng bạo mất đi lực áp chế của chữ Tổ trận ngôn.
Năng lượng đáng sợ từ vụ nổ dấy lên sóng cả kinh thiên.
Một vầng sáng bùng nổ đáng sợ như cái bát úp to lớn, nháy mắt thôn phệ toàn bộ Lục Mang đại lục, nửa cái Lục Mang đại lục như biến mất vào hư không, nước biển bốc hơi, dãy núi dằng dặc cũng tan biến.
Xuy xuy xuy. . .
Sóng nhiệt cuồn cuộn.
Tiên Túc cảnh lão tổ của Lục Mang đại lục đến lúc chết cũng khó mà tin được, hắn sẽ bị một tên Xuất Khiếu cảnh bắn chết tại trên chính mặt đất tiểu thế giới của mình.
Bên trong một tiễn này ẩn chứa uy lực đáng sợ, nháy mắt đã phá nát Nguyên Thần của hắn.
Một vị Tiên Túc cảnh, cứ như vậy mà vẫn lạc.
Toàn bộ Huyết Sát Thiên, lập tức trở nên hoảng hốt.
Trên cổ lão chiến thuyền.
Đám người Đường Nhất Mặc, Bá Vương đều ngốc trệ.
Cái này. . . Đây là đồng đội dự bị của bọn hắn sao?
Thời điểm mà Lục Phiên nói A Lỗ là người dự bị của đội bọn hắn, cả đám đều không mấy để ý, nhưng là khi A Lỗ bắn ra một tiễn này, thế giới quan của bọn hắn đều triệt để thay đổi.
A Lỗ quỳ trên mặt đất, thở hồng hộc.
Thân thể của hắn đang run rẩy, trong hốc mắt có nhiệt lệ ào ào chảy ra.
“Sư phụ. . . Cung này,, thật mạnh a!”
Bàn tay A Lỗ đang run rẩy, vuốt ve Ngũ Hoàng cung, đây là tinh hoa kết tinh cả đời của Công Thâu Vũ.
Có được sát phạt kinh khủng.
Quá mạnh.
A Lỗ biết Ngũ Hoàng cung sẽ rất mạnh, nhưng là hắn không tưởng được sẽ bá đạo đến mức này.
Càng trọng yếu hơn là, hắn chỉ là một tên Dương Thần cảnh không hề am hiểu chiến đấu, cũng có thể bắn giết một vị Tiên Túc cảnh!
Đến cùng là sư phụ đã tạo ra thứ vũ khí yêu ma quỷ quái gì đây a!
Cuối cùng Đạo Diễn kính cũng tước đoạt toàn bộ Đạo uẩn của Lục Mang tiểu thế giới.
Đạo Diễn kinh trôi nổi trên vòm trời, hào quang tứ xạ.
Trên hư ảnh của Ngũ Hoàng tiểu thế giới, mấy ngàn đầu Đạo Uẩn xoay tròn, khiến cho thế nhân nhìn đến si ngốc.
Ngay tại lúc mọi người cho rằng mọi chuyện đã kết thúc.
Bá Vương điều khiển chiến thuyền đi về hướng một cao võ thế giới Ngũ Diễn cấp khác bên trong Huyết Sát thiên.
Lần tính sổ này, còn chưa có xong.
. . .
Bình Dương Thiên.
Tiểu Lôi Âm Phật giới, Phật tháp.
Sắc mặt Hoan Hỉ tôn giả trắng bệch, trên gương mặt thành kính sớm đã không còn nét cười.
Bá đạo, không giảng đạo lý, dã man. . .
Tư thái của Ngũ Hoàng hiện tại chính là như thế!
Đây là một lần đi đòi nợ không thèm giảng đạo lý!
“Đại. . . Đại Tôn. . .”
Hoan Hỉ tôn giả nuốt nước miếng một cái, trong lòng không khỏi khâm phục quyết định của Đại Tôn.
Có thể buông bỏ mặt mũi đi bồi tội với Ngũ Hoàng thánh chủ, cũng nhờ như vậy mới có thể bảo vệ được Bình Dương thiên.
“Đem… đem một màn này truyền ra ngoài, đều cho mỗi một cái thế giới trong Bình Dương thiên đều nhìn thấy rõ ràng.”
Đại Tôn chầm chậm nhắm mắt lại.
Hắn run run hạ miệng, nói với Hoan Hỉ tôn giả.
Hắn biết trong khoảng thời gian này, bên trong Bình Dương thiên đều có đủ loại bất mãn đối với hắn.
Cho rằng việc chịu thua với Ngũ Hoàng là không cần thiết.
Đại Tôn trước sau không hề giải thích cái gì.
Hiện tại. . .
Liền để những kẻ không phục kia, trợn to mắt nhìn một chút đi!
Nhìn xem thử, lần tính sổ này của Ngũ Hoàng… bọn hắn có chịu nổi hay không? !
Hoan Hỉ tôn giả rất nhanh đi thực hiện.
Đông đông đông!
Cổ lão phật chung rất nhanh vang vọng, tiếng chuông trùng trùng điệp điệp, khiến cho bên trong Bình Dương Thiên, bốc lên phật quang sáng chói.
Phật Quang phổ chiếu, khiến cho toàn bộ các tiểu thế giới bên trong Bình Dương Thiên đều có hào quang chiếu rọi ngút trời.
Mỗi một vị, cường giả đại năng của tiểu thế giới đều chú ý tới.
Sau đó, bên trong Phật quang phổ chiếu, có hình ảnh hiện ra, trong tấm hình. . .
Chính là hai chiếc cổ lão chiến thuyền đang chinh phạt Huyết Sát Thiên cùng Nguyên Từ Thiên.
Trong đó có hình ảnh Tiên Túc cảnh lão tổ của Hắc Từ tiểu thế giới bị ép đến quỳ sát trên đất.
Cũng có hình ảnh kinh khủng Tiên Túc lão tổ của Lục Mang đại lục bị một tiễn bắn xuyên!
Toàn bộ Bình Dương Thiên trong chốc lát lặng ngắt như tờ.
Nguyên lai, trận tính sổ của Ngũ Hoàng lại khủng khiếp như vậy.
Rất nhiều thánh địa thánh chủ đều hoảng sợ một trận, nếu là bọn hắn không nghe theo lời của Đại Tôn, bồi tội với Ngũ Hoàng.
Thì giờ khắc này, người bị tước đoạt toàn bộ Đạo uẩn, có lẽ chính là bọn hắn.
Cùng với hậu quả bị đoạt đi toàn bộ Đạo Uẩn, mỏ Linh Thạch, linh dược gì gì đó căn bản chẳng đáng là gì.
Dù sao, mất đi mỏ linh thạch, mất linh dược vẫn có thể bồi dưỡng lại.
Còn Đạo Uẩn mà mất đi, chính là trời sập.
Nhìn hai chiến thuyền đại biểu cho Ngũ Hoàng xuất chinh đang hoành hành vô kỵ bên trong Huyết Sát Thiên cùng Nguyên Từ Thiên.
Toàn bộ Bình Dương Thiên yên tĩnh như chết.
Tất cả Thánh địa Thánh Chủ đều biết.
Cái tiểu thế giới Ngũ Hoàng đã từng không lọt vào mắt bọn họ kia.
Bây giờ. . .
Đã là bá chủ của toàn bộ hạ tam trọng thiên.
. . .
Huyết Sát Thiên.
Bên trong cổ lão chiến thuyền.
Đường Nhất Mặc lấy ra một bình Thối Thể đan, đổ toàn bộ vào trọng miệng, nhai nhai mấy cái rồi nuốt tất cả xuống.
Những vết thương ở trên người hắn, có máu thịt hiển hiện, nhúc nhích rồi nhanh chóng khép lại.
“Đan dược do Nghê Ngọc cô nương luyện chế… hiệu quả thật tốt.”
Đường Nhất Mặc nói.
Dưới chiến thuyền.
Bá Vương ma khí mãnh liệt, chầm chậm trở về.
Ngẩng đầu, bọn hắn có thể thấy được Đạo Diễn kính đang tước đoạt toàn bộ Đạo Uẩn đặt cược. . .
“Bao nhiêu đạo?”
Bá Vương mở miệng hỏi.
“Cộng thêm số Đạo Uẩn thắng được từ bên chỗ Nguyên Từ Thiên mà đám người Lục Cửu Liên chinh phạt, lần này Ngũ Hoàng chiếm được Đạo Uẩn sắp phá vạn.”
Ngưng Chiêu, nói.
“Sắp hơn vạn đầu Đạo Uẩn sao. . .”
“Thượng giới vậy mà vẫn không có chút phản ứng nào?”
Bá Vương ngưng mắt.
. . .