Chương 804: Ngắm lên trời bắn một tiễn (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 804: Ngắm lên trời bắn một tiễn (1)

Dịch: Linh

Edit: Long Hoàng

Duyệt: Long Hoàng

Thượng giới, ra tay rồi!

Trong Nguyên Từ Thiên, trên Hắc Từ tiểu thế giới.

Lão tổ tiên túc đang bị “thiên bội linh áp” của Lục Phiên đè cho quỳ trên đại lục, cả người vô cùng già nua, mí mắt hơi nâng lên, hư không bị xé rách lộ ra đại lục thượng giới mênh mông.

Da mặt hắn ta khẽ co giật, lộ ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Quả nhiên……”

“Sớm không ra tay, muộn không ra tay……hết lần này đến lần khác đạo diễn kính thu được hơn vạn đầu đạo uẩn mới động thủ, tâm tư những người thượng giới thượng giới này, rõ rành rành rồi.”

“Ha ha……”

“Người của hạ giới……đều chỉ quân cờ.”

“Nói vứt bỏ, là vứt bỏ.”

Vị lão tổ tiên túc này có vài phần bi thương lắc đầu, khoảnh khắc tiếp theo, ngẩng đầu lên, nhìn thượng giới đang mở ra kia.

Lại nhìn chút nữa, chiến thuyền cổ xưa kia đang điên cuồng chạy thục mạng……

Một tiếng cười trầm đục từ miệng hắn ta phát ra.

“Lục thánh chủ Ngũ Hoàng……ha ha, phong hoa tuyệt đại, chẳng phải cũng chỉ là công cụ vơ vét đạo uẩn của thượng giới thôi sao?”

“Nực cười quá rồi.”

Huyết Sát Thiên cùng Nguyên Từ Thiên, triệt để sôi trào.

Những tia sáng giống như ánh ban mai rực rỡ xé tan bóng đêm của bình minh, từ xa chiếu rọi như thác đổ bay khắp nơi.

Hai chiếc chiến thuyền của Ngũ Hoàng, giống như một con thuyền nhỏ đang lướt nhanh dưới con sóng lớn.

Nó bị sóng lớn đuổi theo từng chút từng chút một, cuối cùng bị sóng lớn quật ngã, rồi nuốt chửng.

Thượng giới cuối cùng cũng xuất thủ rồi, không ít cường giả Huyết Sát Thiên cùng Nguyên Từ Thiên thở phào nhẹ nhõm.

Tính sổ của Ngũ Hoàng, đến lúc, nên kết thúc rồi.

Dưới việc tam trọng thiên thật sự bị Ngũ Hoàng làm cho sợ hãi.

Tất nhiên, Ngũ Hoàng cũng khiến bọn họ nhận rõ một sự thật.

Đó chính là……nắm đấm lớn chính là đạo lí.

Nắm đấm của Ngũ Hoàng lớn, nói tính sổ, thì tính sổ, ép ngươi tiến hành thi đấu thiên địa, ngươi dám không đấu sao?

Dùng cách thức này nói đạo lý, trắng trợn cướp đi đạo uẩn, khiến thế giới bên trong con người ta dần trở nên yếu đuối rồi sụp đổ, cảm thấy tuyệt vọng.

Đây mới là thứ khiến người ta cảm thấy khó chịu nhất.

……

Rầm rầm!

Chiến thuyền cổ xưa đang đung đưa dưới chùm ánh sáng trắng.

Không gian áo nghĩa chấn động tản đi, khoảnh khắc tiếp theo, sau chiến thuyền cổ xưa, một lỗ hổng to lớn mở ra.

Chỉ trong nháy mắt, không gian áo nghĩa chấn động nuốt chọn lấy hai chiến thuyền, kéo ra khỏi Nguyên Từ Thiên cùng Huyết Sát Thiên.

Trong hư không vỡ ra tràn ngập nồng đậm đều là tiên khí trên đại lục thượng giới.

Thân ảnh mặc bào phục rộng thùng thình, đôi mắt dần trở nên sắc bén.

Có chút hăng hái nhìn chằm chằm vào chiến thuyền bao phủ trong không gian áo nghĩa chấn động.

“Có chút thú vị……”

“Dùng giả làm thật?”

“Giả thì cuối cùng vẫn là giả, ta mới thật sự nắm giữ “hành” tự trận ngôn trong trạng tháng bán kích hoạt, cho dù là truyền tống trận khổng lồ đi chăng nữa, chỉ cần ta nguyện ý, một ý nghĩ cũng đủ để khiến nó mất đi hiệu lực, thế nhưng……lần này vậy mà lại thất thủ.”

Đôi mắt thân ảnh nhìn qua khoảng cách xa xôi, đáp xuống chiến thuyền cổ xưa đang trôi nổi, cảm thấy rất tò mò.

Rầm rầm rầm!

Ánh sáng tiếp tục chiếu rọi, khoảnh khắc tiếp theo, vậy mà lại hóa thành một bàn tay khổng lồ trong Huyết Sát Thiên cùng Nguyên Từ Thiên.

Bàn tay to lớn đến vô cùng đó, còn lớn hơn cả Hắc Từ đại lục, có sức mạnh che trời.

Dường như toàn bộ khoảng không đều đang rung chuyển.

Đây là lực lượng của thượng giới.

Huyết Sát Thiên.

Bá Vương đứng trên chiến thuyền, hắn cảm nhận được uy áp đáng sợ không gì sánh bằng đó.

Mắt hắn ngưng lại, nhìn gắt gao vào nơi vỡ ra kia, tràn ngập nồn đậm tiên khí thượng giới.

“Đó chính là……thượng giới sao?!”

Bá Vương thầm nói.

Đây là lần đầu hắn cảm nhận được rõ ràng tồn tại của thượng giới, ánh sáng từ lòng bàn tay truyền đến sự áp bách, khiến Bá Vương không thể gợi lên bất kỳ tâm tư đối kháng nào.

Bởi vì hắn hiểu rõ, hắn không phải là đối thủ.

Cho dù là đối mặt với tiên túc cảnh, hắn cũng chưa từng có ý nghĩ như vậy.

Nhưng bây giờ, hắn lại sinh ra cảm xúc như vậy.

“Thượng giới……cũng có người có thể lĩnh hội được tam đẳng đạo ý.”

Bá Vương nói.

Đám người Đường Nhất Mặc, Ngưng Chiêu cũng đứng trên đầu thuyền.

Còn về an nguy sinh tử,bọn họ ngược lại không quan tâm đến, bởi vì, chùm ánh sáng chiếu vào lúc này, có khí cơ quen thuộc.

Khí cơ đó đến từ Lục thiếu chủ, có Lục thiếu chủ tự mình chiếu cố đến bọn họ, bọn họ chắc chắn không có bất kỳ nguy cơ nào.

“Chúng ta… đang đối địch cùng với kẻ như vậy sao?”

Đỗ Long Dương bỗng dưng mở miệng.

Những lời của hắn ta nói, vẫn vang lên trong chiến thuyền cổ xưa, hắn ta nắm chặt vũ đế thương, cơ thể khẽ run lên.

“Ngươi sợ rồi sao?”

Diệp Thủ Đao lườm Đỗ Long Dương một cái.

Đỗ Long Dương lại không nói gì.

Trong mắt Nghê Xuân Thu cũng toát lên vẻ sợ hãi.

Kẻ thù cường đại đến không cách nào địch nổi, thực sự có những lúc, khiến ngươi ta có loại cảm giác tuyệt vọng.

“Chúng ta cùng đang không ngừng mạnh lên.”

“Cuối cùng cũng sẽ có ngày, có được sức mạnh đủ để đối kháng với thượng giới.”

Đường Nhất Mặc đang buộc lại vải trắng, nhàn nhạt nói.

Tất cả mọi người trên chiến thuyền cùng đều nở nụ cười, xác thực, bọn họ sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, sẽ trở nên càng ngày càng mạnh mẽ hơn.

Ngũ Hoàng cũng sẽ không ngừng trở nên mạnh mẽ hơn.

Cuối cùng cũng sẽ có một ngày, có thể có được sức mạnh đủ để chống lại thượng giới!

Rầm!

Bàn tay ánh sáng khổng lồ, chợt đánh tới.

Cự thủ còn lớn hơn cả Hắc từ tiểu thế giới, hung hăng đánh lên cột sáng.

So với lòng bàn tay lớn, chùm tia sáng giống như sợi tóc vô cùng mỏng manh.

Nhưng mà……

Sợi tóc đó giống như chặn lại bàn tay đang phát sáng kia!

Vô số tia sáng đã bị chùm ánh sáng trắng chặn lại đằng sau.

Nguyên Từ Thiên, tình hình cũng y như vậy.

Cản lại rồi!?

Hết thảy thế nhân đều chú ý đến chuyện này, đều bị chấn nhiếp cả rồi, thật sự là kinh hãi vạn phần.

Đây chính là một chưởng mang theo cả uy thế của thượng giới, vậy mà lại bị một cột sáng trắng nhỏ như sợi tóc cản lại.

Tất cả mọi người đều nghĩ tới một khả năng!

Là Lục thánh chủ Ngũ Hoàng ra tay sao?!

Duy chỉ có Lục thiếu chủ một quyền đánh bại thần tử thánh tộc thượng giới mới có thể làm được đến như vậy!

Ô ô ô ông……

Thượng giới được mở ra, trên đại lục tràn ngập tiên khí nồng đậm.

Có từng đạo từng đạo thân ảnh hiện lên.

Những thân ảnh kia đều cuộn trong bào phục rộng thùng thình, quanh thân quấn lấy từng đạo tiên khí.

Tổng cộng có mười tám người, từ trong đại lục thượng giới mênh mông bay ra.

Chín người tới Huyết Sát Thiên, chín người tới Nguyên Từ Thiên.

Những người này đều có tiên khí quấn quanh, hai mắt đạm mạc, cao ngạo, lạnh lùng.

Vậy mà toàn bộ tiên túc cảnh!

Dưới tam trọng thiên tôn quý vô cùng, tiên túc cảnh chí cao vô thượng, vậy mà vừa xuất hiện, đã là mười tám người.

“Ngũ hoàng Hư Vô Thiên, cướp đoạt pháp khí tiên giai của thượng giới là Đạo Diễn kính, làm chuyện ác độc, bức bách những giới khác, cướp đoạt đạo uẩn của giới khác, phá hư sự cân bằng của hạ tam trọng thiên, đây là trọng tội không thể tha thứ!”

Thân ảnh chân trần, trong lòng bàn tay in trận ngôn chữ “hành”, nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào hai chiến thuyền cổ xưa trong chùm sáng.

Một nụ cười thích thú hiện trên khuôn mặt hắn ta.

“Nếu đã có thể dùng đến không gian áo nghĩa……vậy sao các ngươi còn không đi?”

Người này nhìn đám người Bá Vương, Lục Cửu Liên trên chiến thuyền, không khỏi mở miệng hỏi.

Vào khoảnh khắc tiếp theo, tầm mắt hắn ta phảng phất như rút ngắn khoảng cách thời gian và không gian.

Phảng phất như nhìn thấy được Bạch Ngọc Kinh trên bổn nguyên hồ, trong Ngũ Hoàng.

Trong đôi mắt hắn ta tựa như hiện rõ được, trên lầu các Bạch Ngọc Kinh đang lơ lửng.

Dưới ánh mắt, Lục Phiên nhặt cờ, bạch y trên thân không ngừng phấp phới.

“Tại sao không trốn?”

. . .