Chương 891: Tâm nhãn nhỏ như hạt bụi (2)
Dịch: Long Hoàng
Edit: Long Hoàng
Đạo tộc thánh tổ ở trước phế tích thần miếu, chầm chậm đứng thẳng người lên, dưới bóng trời chiều, bóng của hắn bị kéo dài ra.
Hắn thân thể lung la lung lay, không ngừng run rẩy.
“Tâm cơ thật là đáng sợ. . .”
“Hay cho một kế hoạch thâm độc!”
Hai mắt của thánh tổ Đạo tộc nhắm nghiền, sau đó, chầm chậm mở mắt ra.
“Có được số lượng đạo uẩn tích lũy suốt trăm vạn năm của Đạo tộc… tiếp xuống Ngũ Hoàng sẽ tiến vào thời gian nhanh chóng phát triển ổn định, cũng sẽ càng ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn.”
“Đến khi đó, tam giới hình thành, sợ là sẽ có tân Thiên Đạo đản sinh… cũng sẽ thoát ly cửu trọng thiên, không bị quy tắc ảnh hưởng!”
“Khi đó, dù cho thập đại thánh tộc tề tựu, sợ là cũng chẳng thể làm gì được.”
Đạo tộc Thánh Tổ cảm nhận được bản nguyên Đạo Uẩn trong tộc đã khô cạn.
Đôi mắt hắn dần trở nên kiên quyết.
“Không thể chờ nữa… ta nhất định phải liên hệ với những tộc khác.”
“Vân tộc không đáng tin nay… hại ta làm mất Đế Binh! Sợ là có cấu kết cùng Ngũ Hoàng!”
Thánh tổ Đạo tộc khó chịu trong lòng.
Mặc dù cho Vân tộc thánh tổ cũng bị tước mất đế binh, mặc dù cho Vân tộc thánh tổ bị Lục Phiên chém đứt nửa người.
Nhưng mà, bây giờ nghĩ lại, lỗ thủng nhiều lắm.
“Vì sao Đế binh băng diệt là của tộc ta, mà không phải của Vân tộc?”
Đôi mắt của Đạo tộc thánh tổ càng ngày càng lạnh lùng.
Nhất định là bởi vì, tất cả những thứ này đều là mưu kế của Vân tộc cùng Ngũ Hoàng!
Dù sao, thánh tộc tiếp xúc với Ngũ Hoàng sớm nhất cũng chính là… Vân tộc!
Càng là nghĩ lại, đạo tộc Thánh Tổ càng cảm thấy tâm lạnh.
Không sai. . .
Vân tộc chắc chắn là đồng bọn của Ngũ Hoàng!
Tin tức hắn liên hiệp với bảy đại thánh tộc khác nhất định không được lộ ra, không thể để Vân tộc biết!
Oanh!
Đạo tộc thánh tổ lướt đi trong nháy mắt, tan biến.
. . .
Ngũ Hoàng đại lục.
Lục Phiên về tới đảo Hồ Tâm.
Khung kính to lớn của Đế Binh nằm yên tĩnh trong U Huyền giới chỉ.
Đây là tài liệu Đế Binh, bên trên có ẩn chứa Đế Uy cùng trận văn kỳ dị.
Lục Phiên bây giờ nghiên cứu 《 cao võ luyện khí 》, đối với việc luyện khí đã có tạo nghệ cực sâu, hắn hòa tan khung kính thanh đồng, dung hợp với thiên nhận ỷ.
Thiên Nhận Ỷ dung hợp cùng với đế khí tài liệu càng trở nên mạnh mẽ, nguyên bản khi thiên nhận toàn bộ xếp lại với nhau chỉ có thể phát huy ra sức mạnh bán thánh khí, nhưng bây giờ sau khi hoàn toàn dung hợp với khung kính.
Đã có được uy lực của Thánh khí chân chính.
Mà nó còn ẩn chứa Đế uy, mặc dù công phạt uy năng chỉ là cấp độ Thánh khí, nhưng nói về uy thế thì nó đã có thể xưng chuẩn đế binh.
Lấy chuẩn đế binh làm xe lăn để ngồi, nhìn thôi cũng thấy có thể diện rồi.
Không chỉ có như thế, Lục Phiên cũng đem một phần đế binh dung luyện vào bên trong Phượng Linh Kiếm, khiến nó có được một tia đế uy, đã mạnh càng mạnh hơn.
Phượng Linh kiếm vốn là chủ công phạt, bây giờ dung nhập thêm tài liệu đế binh, uy năng nâng cao, khi công kích có thể bộc phát ra uy năng của Đế Binh.
Cho dù Thánh Tổ gặp phải, cũng phải kiêng kỵ ba phần.
Khung kính đế binh quá lớn.
Lục Phiên tìm Nghê Ngọc đang luyện đan, lấy nồi đen của nàng đi, tốn hao ba ngày thời gian, đem tài liệu đế binh dung luyện vào bên trong nồi đen của nàng.
Thời điểm mà Nghê Ngọc nhận lại nồi đen, thì xoa xoa mắt.
Nàng phát hiện, cái nồi của mình hình như đang tỏa sáng!
Luyện đan xong một lần, lại phát hiện hình như đan dược thơm hơn trước ba thành!
Về phần Ngưng Chiêu cùng Y Nguyệt cũng đều được tăng cấp trang bị.
Ngưng Chiêu nhận được Thiền Dực Kiếm, mà Y Nguyệt thì nhận được trường tiên, đều là do tài liệu đế binh chế luyện thành, mà trường tiên màu thanh đồng này được tạo thành từ chín mươi chín lưỡi đao tổ hợp lại, có sát phạt sắc bén mà đáng sợ.
Khi Ngưng Chiêu cùng Y Nguyệt nhận lại binh khí của mình thì lập tức kinh hãi.
Cảm nhận được vũ khí mới, các nàng thấy chiến lực của mình tăng lên ít nhất ba thành! (3 thành = 30%)
Mà Ngũ Hoàng Cung do Công Thâu Vũ dốc hết công sức chế tạo cũng được Lục Phiên dùng tài liệu đế binh dung nhập vào, khiến cho Ngũ Hoàng Cung càng trở nên khủng bố.
Đế Binh của Đạo Tộc… cứ như vậy mà bị Lục Phiên chia cắt ra.
Khi Lục Phiên làm xong hết những thứ này.
Cố Mang Nhiên đăng lâm đảo Hồ Tâm.
Bên trong phi thăng chi địa, uy năng bộc phát ra khi Đế Binh nổ nát khiến Cố Mang Nhiên cảm nhận được, cho nên hắn đích thân đến hỏi Lục Phiên đã xảy ra chuyện gì.
Chẳng lẽ những cổ đế biến mất kia đã hiện thân rồi?
Lục Phiên thì phân phó Ngưng Chiêu đi đón tiếp Cố Mang Nhiên, nàng vừa nhận được Thiền Dực Kiếm đang yêu quý không muốn cất vào trong không gian linh cụ, cho nên thời điểm đi đón Cố Mang Nhiên đã bị hắn nhận ra.
Cố Mang Nhiên nằm nghiêng trong quan tài, miệng đang run rẩy.
“Đế. . . Đế uy?”
Đây là Đế Binh sao?
Không đúng lắm, dựa vào độ mạnh yếu của Đế Uy này, hẳn là chế tạo từ mảnh vỡ của Đế Binh.
Cố Mang Nhiên dù sao cũng là cường giả thời viễn cổ, đạt tới cấp cổ Thánh Tổ, cho nên rất nhanh đã phán đoán ra.
Thế nhưng, càng phán đoán thì hắn càng hoảng hốt.
Lục công tử. . . không phải là đã đem Đế Binh hủy đi rồi chứ?
Mà khi hắn nhìn thấy Lục Phiên.
Chính xác hơn là thấy đế uy phát ra từ xe lăn dưới mông của Lục Phiên.
Cố Mang Nhiên kém chút đã sặc mà chết, ngực đau nhói.
Hắn không cần xác định.
Quả nhiên, Đế Binh băng diệt có liên quan với Lục Phiên rồi!
Thậm chí, rất có thể là tự chính tay Lục Phiên làm ra!
Mặc dù, theo đạo lý mà nói, ngoại trừ cổ đế thì không ai có thể hủy Đế Binh… nhưng mà Cố Mang Nhiên nhìn thấy kỳ tích ở trên thân Lục Phiên còn thiếu sao?
“Lão Cố a, tới thật đúng lúc.”
Lục Phiên đáp xuống lâu các Bạch ngọc Kinh, nhìn Cố Mang Nhiên, mỉm cười.
Nụ cười này khiến cho trong lòng Cố Mang Nhiên nhảy một cái, tiểu tử này… lại muốn đi gây chuyện hay sao? !
“Lục công tử có chuyện gì?”
Cố Mang Nhiên cảnh giác nói.
Lục Phiên cười cười, dẫn Cố Mang Nhiên đi dạo trong vườn hoa đào.
Một người ngồi xe lăn, một người ngồi quan tài.
Cả hai đi chậm chậm trong đào hoa viên, vậy mà… còn lộ ra mấy phần tình thơ ý họa?
Ngưng Chiêu cùng Y Nguyệt thấy cảnh tượng quỷ dị này, không hỏi vô ngôn.
“Lục Công Tử nên lấy đại cục làm trọng… Cổ đại đế đã bố cục để cho Ngũ Hoàng, Thiên Môn cùng Minh Thổ trở thành tân cửu trọng thiên, đây chính là đại kế, một khi thành công, Ngũ Hoàng tất sẽ một bước lên trời, thậm chí… có được tương lai sánh ngang bất hủ thánh tộc!”
Cố Mang Nhiên tận tình khuyên bảo.
Lục Phiên hái được một đóa hoa đào, gật đầu cười.
Ngươi nói sao thì là vậy đi.
. . .