Chương 905: Muốn giết cha ta, vậy ta liền giết ngươi (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 3 lượt đọc

Chương 905: Muốn giết cha ta, vậy ta liền giết ngươi (1)

Dịch: Long Hoàng

Edit: Long Hoàng

Hạ tam trọng thiên bắt đầu rung động dữ dội.

Rất nhiều tu sĩ của cao võ thế giới đang đứng lặng, ngắm nhìn phía thiên ngoại, ở phần cuối của Nguyên Từ Thiên có một khe nứt to lớn tách ra.

Sau khe rãnh kia chính là đại lục bao la của thượng giới.

Từng đạo lưu quang vắt ngang qua hạ tam trọng thiên, từng vị tu sĩ hăng hái, chiến ý cuồn cuộn, đều xung phong đi về hướng đại lục thượng giới.

Lục Phiên ngồi ngay ngắn trên thiên nhận ỷ, tựa như đang ẩn thân.

Hắn hạ cờ mở ra lối đi thông thượng giới, nhưng bản thân lại không tiến vào.

Từng vị người tu hành, đám Thiên Nhân của Ngũ Hoàng đi lướt qua hắn.

Những người này tựa như không thể trông thấy được Lục Phiên.

Từng đạo lưu quang, từng vị nhân tiên, Chân Tiên phi tốc bắn ra, đáp xuống đại lục thượng giới.

Nếu như biết giết địch có thể thu hoạch được công đức, tăng cao tu vi, vậy ai còn sợ giết địch?

“Yên lặng phát triển không phải là phong cách của Ngũ Hoàng, phát triển thì cứ việc phát triển, nhưng trưởng thành lên trong chiến đấu… mới là phong cách trước sau như một của Ngũ Hoàng.”

Tầm mắt của Lục Phiên lấp lánh, dựa vào thiên nhận ỷ, nhẹ nhàng vuốt ve thâu thiên tháp.

Nhớ lại quá trình phát triển của Ngũ Hoàng, còn không phải bắt đầu chỉ là thế giới đê võ, nghênh chiến đám Lưu Lãng giả, chiến đấu không ngừng mới phát triển thành trung võ, cũng từ trung võ lại chiến đấu không ngớt với Phật giới.

Khi đạt đến cấp độ cao võ thì khỏi phải nói.

Tất cả người tu hành của Ngũ Hoàng khi đó vẫn luôn phải chiến đấu.

Mặc kệ là thi đấu thiên địa, hay là chống trả quân chinh phạt của thượng giới, đều là đang chiến đấu không ngừng.

Người tu hành của Ngũ Hoàng, sớm đã không e sợ chiến đấu.

“Vậy liền dùng chiến đấu để tuyên bố sự quật khởi của Ngũ Hoàng đi.”

“Để cho đám thánh tộc thượng giới hiểu rõ, Ngũ Hoàng tại trong cửu trọng thiên này… đã không phải loại dễ bị người khác khi dễ.”

Lục Phiên cười khẽ.

. . .

Tại thời điểm mà Ngũ Hoàng cùng các tu sĩ hạ tam trọng thiên đáp xuống đại lục thượng giới.

Rất nhiều tu sĩ của Đạo tộc cùng Vân tộc, đều bừng tỉnh.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Địch tập kích? Chẳng lẽ có thánh tộc khác đánh tới?”

“Không đúng, những người này là tới từ hạ giới, chẳng lẽ hạ tam trọng thiên muốn đánh lên thượng giới? Bọn hắn không phải điên rồi chứ?”

Từng vị tu sĩ trong thánh tộc đều nghi hoặc, có chút khó tin.

Đám hạ tam trọng thiên toàn là thể loại gì?

Hóa Tiên đã ít, Tiên Túc còn ít hơn.

Thực lực dạng này, bọn chúng lấy đâu ra dũng khí đi đánh thượng giới?

Thánh Tổ Vân tộc mở mắt đi ra khỏi tổ địa, trong đôi mắt mang đầy kinh ngạc cùng nghi ngờ.

“Đây là… khí tức của tu sĩ Ngũ Hoàng!”

“Thật là quá mức càn rỡ rồi! Cho rằng Vân tộc ta mất đi đế binh liền có thể dễ nắn bóp sao?”

“Một đám kiến hôi cũng dám đến khiêu khích Vân tộc ta!”

Vân tộc Thánh Tổ hờ hững.

Nội tâm có lửa giận bàng bạc cuộn trào, vốn là Đế Binh bị tước đoạt đã làm cho hắn sinh ra lửa giận vô cùng vô tận, không nghĩ tới, đám rác rưởi hạ tam trọng thiên, lại còn dám xuất động trước.

Hạ lệnh hiệu triệu.

Rất nhanh, cường giả Vân tộc dồn dập hội tụ.

Từng vị Tiên Túc cảnh, từng vị hướng Nguyên Cảnh, càng có rất nhiều đại năng đang chiến đấu tại bên dưới thanh đồng chiến thuyền cổ lão, vắt ngang giữa trời.

Nửa người dưới bị chém đứt của Vân tộc thánh tổ đã khôi phục lại, thời gian ba năm, mặc dù hắn chưa thể khôi phục hoàn toàn nhưng cũng không ảnh hưởng quá nhiều.

“Vân tộc Thánh Tổ ở đâu? !”

Một đạo thanh âm lãnh túc nổ vang.

Lục Cửu Liên cảm ứng được khí tực tựa Liệt Dương của Vân tộc thánh tổ, lập tức lao lên trước, giẫm đạp hư không, quanh thân có khí vận như giang hà bao phủ, tầm mắt lấp lánh.

Vân tộc Thánh Tổ cũng là có mấy phần kinh ngạc.

“Không phải Cố Mang Nhiên, cũng không phải Lục Bình An. . .”

“Ngươi thì tính là cái gì. . . cũng xứng khiêu khích ta?”

Vân tộc thánh tổ nhìn Lục Cửu Liên dám tới khiêu khích, trên mặt dần dần hiện lên vẻ lạnh lẽo.

Hắn cảm giác mình bị khinh thị.

Nếu như là Cố Mang Nhiên cũng hoặc là Lục Bình An đánh tới đây, hắn không có gì để nói, dù sao hai người này đều có chiến lực cấp thánh cảnh.

Thế nhưng, Lục Cửu Liên là cái thá gì?

Hắn nhớ kỹ người này, thiến phú không tồi, khi trước đối chiến với hướng nguyên cảnh của thượng giới không hề rớt xuống hạ phong, thậm chí còn có thể chiến thắng.

Thế nhưng, thiên phú cho dù tốt, cũng chỉ là một vị hướng Nguyên Cảnh thôi.

Một tên hướng nguyên cảnh tầm thường, lấy cái gì mà dám kêu gào trước mặt thánh tổ.

“Ngũ Hoàng nếu đã phái các ngươi đến chịu chết, vậy hôm nay… một tên cũng đừng hòng đi.”

Vân tộc Thánh Tổ nói.

Sau một khắc, bàn tay mãnh liệt ép xuống.

Oanh!

Khí thế trên thân hắn không ngừng cất cao, sơn hà rung chuyển, tựa như có một tôn cổ ma thần đang thức tỉnh.

Trong hư không, Lục Cửu Liên cảm thấy áp lực thực lớn.

Thế nhưng, càng nhiều vẫn là hưng phấn. . .

Sát ý của Vân tộc thánh tổ đối với Ngũ Hoàng càng sâu thì khí vận tụ tập lại càng nhiều.

Lục Cửu Liên tin tưởng, chỉ cần hắn có thể tru diệt được Vân tộc thánh tổ, vậy thì chắc chắn có thể chứng vị Huyền Tiên.

Ông. . .

Lục Cửu Liên không có khinh thường, bây giờ hắn vẫn chưa phải Huyền Tiên, khí vận như giang hà, đối phó với Thánh Tổ chính là đang vượt cấp mà chiến.

Bởi vậy. . .

Hắn nhất định phải toàn lực ứng phó.

Quanh thân tựa như đang có một đóa thanh liên hư ảo dần nở rộ, ở trên hư ảo liên hoa, mỗi một đạo hoa văn đều vô cùng rõ ràng.

Bàng bạc khí vận, để cho uy năng sát chiêu của Lục Cửu Liên tăng lên một cấp bậc.

Bỗng nhiên bắn ra, một đóa ngũ sắc liên hoa bay vọt ra.

Vân tộc Thánh Tổ xông lên thiên không, thân thể hóa thành vạn trượng, giống như cự nhân.

Hoa sen bay ra, Thánh Tổ phất tay áo.

Oanh!

Bỗng nhiên nổ tung!

Một trận kình khí khủng bố lập tức bao phủ toàn bộ đại địa mênh mông của Thượng giới.

“Chết!”

Vân tộc thánh tổ cảm thụ được uy lực bạo nổ của hoa sen, hơi hơi giật mình, nhưng mà, dù có kinh ngạc, vẫn chẳng thèm ngó tới, dù sao Thánh cảnh cùng hướng nguyên cảnh có khác biệt, có khoảng cách không thể nào vượt qua.

Thân thể xuyên qua không trung để lại từng đạo tàn ảnh.

Tàn ảnh chưa tan biến, hắn đã xuất hiện trên đỉnh đầu của Lục Cửu Liên.

Một chưởng bỗng nhiên ép xuống.

Năng lượng tại bên trong phạm vi đó tựa như bị rút sạch trong chốc lát.

Đông!

Một cỗ sóng khí gợn sóng lập tức nổ tung, tầng tầng lớp lớp, như kinh đào hải lãng.

Trong nháy mắt, thân thể Lục Cửu Liên tựa như một viên đạn pháo bị nện rơi vào đại địa thượng giới, mặt đất hiện lên rất nhiều vết lõm, rạn nứt chằng chịt, bụi mù cuồn cuộn.

Uy lực sát phạt ẩn trong một kích này để cho người ta lạnh cả người.

Thánh Tổ dù sao cũng là Thánh Tổ!

Chẳng qua là nhất kích, Lục Cửu Liên liền bị đánh nằm trong mặt đất, khí tức mơ hồ cũng biến mất rồi.

Phương hướng Vân tộc thượng giới.

Rất nhiều tu sĩ không khỏi cười ha hả, quả nhiên, Thánh Tổ ra tay, tu sĩ hạ tam trọng thiên làm sao có thể chống nổi?

Phải biết, tại cửu trọng thiên, người trở thành thánh tổ, chính là tồn tại đỉnh cấp.

Lục Cửu Liên không phải Thánh cảnh, vậy mà vọng tưởng muốn giết thánh cảnh, quả thật là quá mức cuồng vọng.

Đương nhiên phải trả một cái giá thật lớn.

“Giết. . . hôm nay, những kẻ dám bước vào thượng giới, toàn bộ tru diệt, một tên cũng không thể sống!”

Vân tộc Thánh Tổ đứng ở hư không, sợi tóc cứng cáp bay tán loạn, đôi mắt sắc bén, đằng đằng sát khí.

Bởi vì quy tắc trong Hư Vô Thiên, hắn không tới tìm Ngũ Hoàng kiếm chuyện, không nghĩ tới, tu sĩ Ngũ Hoàng, vậy mà dám tìm tới tận cửa, đây không phải đang tự đi tìm chết sao?

“Giết!”

Từng vị hướng nguyên cảnh của Vân tộc phóng lên tận trời, càng có chí cường giả bên trong hướng nguyên cảnh, tiên khí quanh thân cuồn cuộn.

Vô số Tiên Túc cũng dồn dập đằng không, phóng về phía Ngũ Hoàng chư chúng.

Bên trong Cổ lão chiến thuyền, từng kiện pháp khí hoành không.

Nhưng là, các vị tiên túc lão tổ cùng với đám thiên nhân của Ngũ Hoàng, khi đối mặt với chinh phạt bực này, chỉ vui mừng không chút run sợ.

. . .