Chương 930: Không cẩn thận đã đột phá (2)
Dịch: Linh
Edit: Long Hoàng
Đại lục thượng giới mênh mông.
Tổ địa đạo tộc bị diệt kia.
Sáu đạo ảnh dựa không hiện ra, hạ trên đó, khí tức thánh cảnh khủng bố, làm đại địa xung quanh liên tục sụp đổ.
“Hay cho một tên Lục Bình An, âm hiểm xảo trá……Ác độc khôn cùng!”
Một vị Thánh cảnh thu hồi đế binh trôi nổi, lãnh túc mở miệng, lạnh lùng nói.
Thánh tổ thủy tộc bị thương, đế binh thủy tộc bị cướp mất, những chuyện này xảy ra, đều vượt quá tưởng tượng cùng dự đoán của bọn hắn.
Ai có thể ngờ tới, Ngũ Hoàng Lục Bình An này thế mà sớm đã tính toán xong hết thảy.
“Vân tộc, đạo tộc bây giờ thêm cả thủy tộc, một Ngũ Hoàng nhỏ nhoi, vậy mà tụ tập đế binh tam đại thánh tộc……”
Lại một vị Thánh cảnh mở miệng.
Bầu không khí lập tức trở nên quỷ dị.
Ba kiện đế binh, đó là hấp dẫn lớn đến cỡ nào cơ chứ.
Bây giờ, sáu người bọn hắn mặc dù vẫn là một phe cánh giúp đỡ lẫn nhau, thế nhưng, vì ba kiện đế binh, lúc nào cũng có thể vạch mặt.
Bất quá, trước lúc công phá Ngũ Hoàng, bọn hắn sẽ không dễ dàng vạch mặt.
“Thánh tổ thủy tộc bị thương, bây giờ hẳn là sẽ không chọn về tộc, nàng cũng không ngốc, nếu là về tộc, gặp phải cái gì, nàng hiểu rất rõ……”
“Nàng tất nhiên sẽ nghĩ cách đoạt lại đế binh, bất quá, quy tắc Hư Vô Thiên khiến nàng không cách nào tuỳ tiện đi vào, quy tắc chi lực kia hết sức đáng sợ, thực lực càng mạnh, càng dễ dàng bị hạn chế……”
“Nàng hẳn là sẽ đợi, không có đế binh, không cách nào bỏ qua quy tắc tiến vào Hư Vô Thiên, chuyện thánh tổ thủy tộc có thể làm bây giờ, chỉ có ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi ngày quy tắc Hư Vô Thiên tán đi, chỉ có khi đó, nàng mới có cơ hội đoạt lại đế binh lần nữa.”
Một vị thánh cảnh mở miệng phân tích.
“Cho nên muốn muốn mượn tay thánh tổ thủy tộc, phá vỡ Hư Vô Thiên không thực tế, chúng ta nên nghĩ biện pháp khác.”
Sáu vị thánh cảnh lần lượt nhìn nhau.
Khí tức bọn hắn chìm nổi, thương lượng đối sách.
Bọn hắn hết sức cẩn thận, chuyện thánh tổ thủy tộc gặp phải, khiến bọn hắn càng thêm cẩn thận.
Xem thường Lục Phiên, cái giá phải trả, khiến người ta không cách nào tiếp nhận được..
Bỗng nhiên, một vị thánh cảnh nheo lại mắt:“Chúng ta……có lẽ có thể liên hệ với cao võ nhất diễn của đệ nhất trọng thiên.”
“Nghe đồn đệ nhất trọng thiên có đại đế viễn cổ còn sống, có lẽ……”
Lời vị thánh cảnh này vừa nói ra.
Mắt năm vị thánh cảnh khác đều ngưng trọng!
“Không thể!”
“Nếu như để cường giả đệ nhất trọng thiên ra tay, đế binh của vân tộc, đạo tộc, cùng thủy tộc, chắc chắn sẽ bị đối phương lấy mất.”
“Nếu để ba kiện đế binh rơi vào đệ nhất trọng thiên, chúng ta không có bất kỳ cơ hội nào đoạt lại.”
Vị thánh cảnh đề nghị kia híp mắt lại.。
“Chẳng lẽ lại để cho Ngũ Hoàng an an ổn ổn phát triển tiếp? Kết cục của vân tộc cùng đạo tộc……các ngươi chớ có quên!”
“Ngoại trừ đế binh ra, Ngũ Hoàng bây giờ cũng trở thành uy hiếp cực kỳ đáng sợ!”
“Chúng ta có thể che giấu tin tức của đế binh……”
“Tính đặc thù của Ngũ Hoàng bây giờ, không chỉ có riêng ở chỗ đế binh, các ngươi thử nghĩ, minh thổ, thiên môn tăng thêm nhân gian Ngũ Hoàng, đây là một nguyên mẫu nhỏ định hình lại cửu trọng thiên, muốn trùng kích cao võ nhất diễn……”
“Chúng ta báo tin tức này cho đệ nhất trọng thiên, đệ nhất trọng thiên nhất định quan tâm, dù sao, trong cửu trọng thiên, cao võ cấp nhất diễn, có một là đủ lắm rồi.”
Lời nói buông xuống.
Sáu vị Thánh cảnh đều trầm mặc xuống.
Tất cả những gì còn lại là hơi thở nặng nề như rồng không ngừng đập thình thịch.
Xác thực, những thánh cảnh này, động tâm với đề nghị này.
Nếu có thể khiến cường giả đệ nhất trọng thiên ra tay, nước Hư Vô Thiên, tuyệt đối có thể dâng lên vẩn đục, vũng nước đục……Mới có thể mò cá.
……
Hư Vô Thiên lại lần nữa tĩnh lặng trở lại.
Kỳ thật không chỉ là Hư Vô Thiên, hạ tam trọng thiên cũng giống vậy khôi phục bình tĩnh.
Về phần thánh tổ thủy tộc biến mất kia, lại không có bất kỳ ai biết được là đi hướng nào, có lẽ là ẩn trốn trong chiến trường thiên ngoại.
Mà cũng có thể đã thay đổi thân phận, ẩn nấp trong thế giới cao võ nào đó trong hạ tam trọng thiên.
Dù sao, một vị thánh Tổ nếu muốn che dấu thân phận, điều kiện tiên quyết là không bại lộ khí thế, vẫn là rất khó phát giác ra.
Ngũ Hoàng bình tĩnh trước sau như một.
Dưới tốc độ thời gian chảy gấp trăm lần, làm cho Ngũ Hoàng phát triển, triệt để ngăn cách với bên ngoài.
Cố Mang Nhiên một lần nữa nằm lại trong quan tài, khôi phục sinh cơ, tích lũy lực lượng.
Còn những tiên nhân Ngũ Hoàng, cũng vì tích lũy khí vận mà cố gắng.
Sau khi Lục Cửu Liên trở thành vị huyền tiên cường giả đầu tiên có khí vận như sông lớn, đám chân tiên như Bá Vương, Tư Mã Thanh Sam cũng đều nỗ lực trùng kích cảnh giới của Lục Cửu Liên.
Tu hành Ngũ Hoàng văn minh, vui vẻ phồn vinh.
Mặc dù khí vận đang không ngừng tăng trưởng, thế nhưng, huyền tiên có khí vận như sông lớn lại như cũ chưa từng sinh ra.
Rất nhiều chân tiên khí vận như trụ, sau khi hoàn thành truyền bá tu hành pháp, tăng tốc độ trưởng khí vận từ từ thong thả, bởi vì tiên nhân truyền bá tu hành pháp quá nhiều, đây là một cách tu hành khí, làm ai ai cũng đều lựa chọn loại phương thức tu hành này.
Thế nhưng, bởi vì quá nhiều người truyền bá, mà số lượng người tu hành lại có hạn, khiến cho tình huống dần dần hướng tới bão hòa.
Số lượng khí vận thu hoạch được giảm mạnh.
Tiên nhân cao tầng, muốn tấn thăng, trở nên vô cùng khó khăn.
Huyền tiên khí vận như sông lớn muốn ra đời, lại càng khó khăn hơn nữa.
Đám người Bá Vương thậm chí còn muốn đi giết thánh, bắt chước theo con đường của Lục Cửu Liên.
Thế nhưng……nào có nhiều thánh cảnh cho người ta giết đến vậy.
Vân tộc, đạo tộc đều đã bị diệt.
Cho nên, ánh mắt rất nhiều tiên nhân chuyển rời từ tu hành pháp đến việc tạo ra chiến đấu pháp.
Khiến người ta ngoài ý muốn chính là, đây thực sự lại là một con đường.
Có người kinh tài tuyệt diễm, sáng tạo ra chiến đấu pháp mới, vậy mà thực dẫn đến khí vận như tơ gia thân.
Trong lúc nhất thời, tầm mắt vô số tiên nhân tập trung vào, sáng tạo ra đủ loại chiến đấu pháp.
Khiến cho trình độ chiến đấu văn minh tu hành Ngũ Hoàng không ngừng tăng lên.
Nhưng mà, mặc dù ngay từ đầu có thành tựu hiệu quả, thế nhưng, rất nhanh, sau khi rất nhiều tiên nhân cùng nghiên cứu chiến đầu pháp, phương pháp thu hoạch khí vận này, cũng dần trở nên bão hòa và ổn định.
Tuy rằng một hồi sáng tạo chiến đấu pháp này, sinh ra vô số chân tiên khí vận như trụ, nhưng huyền tiên khí vận như sông lớn vẫn chưa từng xuất hiện như cũ.
Trong một thời gian, tiên nhân Ngũ Hoàng cảm nhận được sự khó khăn của tu hành, sinh ra huyền tiên đã khó đến thế, vậy càng cường đại như kim tiên, còn có đại la kim tiên……thì khó khăn đến mức nào cơ chứ!
Có lẽ, chỉ có dựa vào thời gian để tích lũy.
Thông qua thời gian tích lũy khí vận, chồng chất khí vận vạn năm mười vạn năm, trăm vạn năm……nhất định có thể chồng chất ra huyền tiên.
Nhưng mà.
Đệ nhất huyền tiên đương thế, Lục Cửu Liên lại rất rõ, càng về sau, tu hành càng khó khăn nhường nào.
Ngoại trừ tích lũy khí vận, còn cần cảm ngộ đối với thiên đạo.
Nếu như dùng theo cách này phát triển tiếp, đám tiên nhân Ngũ Hoàng, trong tương lai, rất khó gặp được đột phá bình cảnh.
……
Bổn nguyên hồ, hồ tâm đảo.
Lục Phiên nhắm hai mắt.
Cầm trong tay chén rượu thanh đồng.
Cả người, tựa hồ đang bên trong một cỗ kỳ dị đạo vận quanh quẩn.
Ô ô ô ô ông……
Thân thể của hắn đang khẽ khàng rung động, mơ hồ có gợn sóng vô hình khuếch tán, tựa hồ chấn động hư không.
Sóng biển bao la run rẩy theo quy luật.
Cự kình cõng Bạch Ngọc Kinh, đôi mắt mở to như một chiếc đèn lồng, đang dưới cỗ đạo vận bao phủ, tựa như lĩnh ngộ ra gì đó.
Một lần hội tự khí vận như trụ.
Đầu cự hình này, dưới sự lây nhiễm của Lục Phiên, đột phá đến tầng thứ chân tiên.
Bất quá, cự kình đột phá cũng không dám phát ra tiếng vang quá lớn, thậm chí không dám toát ra ý vui sướng, sợ hãi kinh động đến nhân loại mạnh mẽ trên lưng kia.
Đương nhiên, đối với tất cả những thứ này, Lục Phiên cũng không có cảm giác quá lớn.
Bởi vì, Lục Phiên giờ khắc này, toàn thân trên dưới đang rung động kịch liệt, tiến vào một loại biến đổi kỳ dị.
Linh khí tràn đầy trên thân hắn không ngừng đan xen, phảng phất muốn đè ép xuống, khiến cho hư không sập đổ.
Mà nguyên thần Lục Phiên cũng hiện ra, tựa như trùng phá ngăn trở, xảy ra biến hóa cực lớn.
Nguyên thần hóa thành thực chất ánh vàng, sáng như mặt trời chói chang, hùng hồn và đáng sợ.
Nguyên thần khủng bổ quét qua, nguyên thần của hắn tựa hồn bao phủ toàn bộ đại lục Ngũ Hoàng.
Lục Phiên đoán quả nhiên không sai.
Theo lần về phàm lĩnh ngộ, bình cảnh luyện khí của Lục Phiên đã biến mất.
Mà bây giờ, hắn đột phá rồi.
Trong lúc uống rượu, không cẩn thận đã đột phá.
Khí tức trùng trùng điệp điệp.
Nước chảy thành sông, không chút rung động nào từ luyện khí tầng tám, bước vào……
Luyện khí tầng chín.
. . .