Chương 148: Cùng mồi lửa đối thoại
“Lưu ca, xảy ra chuyện gì?”
Bên cạnh nàng lầm bầm chưa rõ. Thân thể nàng cọ xát vào người hắn, thật không cách nào diễn tả được.
Nàng còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra thì cánh tay bỗng nhiên bị bắt lấy, tiếp đó là một trận trời đất quay cuồng. Trong ánh mắt ngây ngốc của nàng, nàng chỉ cảm thấy cả người mình bay lên! Rồi nàng thấy mình rời giường ngày càng xa, cách cửa sổ ngày càng gần!
Ta cũng không biết Lưu Tiếu này có phải có sở thích đặc biệt gì không, đi ngủ mà không kéo rèm cửa. Có phải hắn cảm thấy ở trên tầng hai mươi mấy thì không ai có thể nhìn thấy không? Hay là hắn cảm thấy không kéo rèm cửa thì tương đối kích thích? Rất kỳ quái.
Rắc! Giang Du dùng nắm đấm đập vỡ tấm kính. Trong tiếng thét chói tai đến đinh tai nhức óc, hắn lập tức tóm lấy vai đối phương… nhưng quá trơn, hắn không túm được. Trơn tuột một cái, nàng trượt khỏi đầu ngón tay hắn. Giang Du đành phải bắn ra Ảnh Ti để giữ chặt, rồi cất gọn nàng, người còn chưa hoàn hồn.
“A a a!!”
Vừa cất xong, lại có một bóng trắng khác lao thẳng tới. Khá lắm. Giang Du cũng không biết phải miêu tả cảnh tượng này như thế nào. Hắn lại lần nữa bắn ra Ảnh Ti, nhân lúc đối phương còn chưa bay ra ngoài thì kéo xuống.
“Ah!!!”
Hai nữ nhân kia vẫn còn đang gào thét khản cả cổ.
“Chớ ồn ào.”
Hai sợi Ảnh Ti nhỏ bịt kín miệng mỗi người bọn họ. Giang Du ngẩng đầu lên thì tên tiểu tử Lưu Tiếu kia đã vội vàng mặc thêm quần áo rồi chạy ra ngoài. Vũ khí của người khác dùng để ném vật này vật kia, ném bom. Hắn thì hay rồi, lại trực tiếp ném hai cục thịt.
“Hu hu! Hu!!!”
Một trong hai nữ nhân đó điên cuồng giãy giụa, như muốn nói điều gì đó.
“Làm gì?”
Giang Du rút ra Ảnh Ti.
“Ta…” Nàng thở hổn hển, “ta… ta bị viêm mũi, không thể bịt miệng lại.”
“?”
“Hu hu hu… Ta!” Nữ nhân còn lại cũng điên cuồng giãy giụa.
Khóe miệng Giang Du giật giật, hắn liền rút toàn bộ Ảnh Ti ra.
“Ngươi cũng có viêm mũi?”
“Đại ca, ta không biết gì cả, ta thề là không biết gì hết! Hắn chi một vạn đồng để gọi ta tới thôi, ta không quen biết người này!”
“Một vạn đồng ư, vì sao ngươi lại có giá cao như vậy?”
“Đương nhiên rồi, ta xứng đáng với cái giá này chứ.”
“Ngươi có cần thể diện không?”
“Ngươi nghĩ ngươi thì có thể diện à?”
Thật vô lý.
Vút vút hai cái, Ảnh Ti dính lên miệng, đâm thủng một lỗ nhỏ trên miệng của người bị viêm mũi kia để nàng có thể hô hấp.
Giang Du không ra từ cửa phòng để đuổi theo, mà trực tiếp nhảy từ cửa sổ kính xuống. Sau khi thôn phệ tàn phiến Vị Cách của Đặng Khoa và Triệu Khải, hắn có thể mơ hồ cảm nhận được vị trí của đối phương.
Muốn chạy? Không đời nào.
Mười lăm phút sau.
Lưu Tiếu đang kinh hoảng, chỉ mặc độc chiếc quần lót, thân trên trần trụi, hắn lau vệt mồ hôi rịn trên trán. Trong lúc tiến về phía trước, hắn thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại một chút, sợ rằng bóng dáng đáng sợ kia sẽ đuổi kịp. Dù hắn chạy thế nào đi nữa, hắn vẫn luôn cảm thấy bên cạnh mình có một cảm giác nguy hiểm khó có thể xóa nhòa cứ lảng vảng. Cứ như đối phương đang ở ngay bên cạnh hắn, lúc thì phía trước, lúc thì ngay bên người.
Sau khi có được năng lực, Lưu Tiếu cơ bản không hề do dự quá nhiều, hắn trực tiếp làm theo bản năng. Cũng may hắn không đến nỗi quá ngu ngốc, làm việc phần lớn đều chú ý cẩn thận, nên dấu vết để lại không nhiều lắm. Mặc dù vậy, gần đây Tuần Dạ tư vẫn đang theo dõi hắn.
Trong tình huống nguy cấp, lúc này, Lưu Tiếu không còn bận tâm được nhiều nữa. Phía trước, chỉ còn hơn một trăm mét nữa là có thể đến Tuần Dạ tư rồi! Trên mặt hắn dần dần lộ rõ vẻ vui mừng. Gần, càng gần!
Tám mươi mét! Bảy mươi mét! Năm mươi mét! Ánh đèn ở cổng Tuần Dạ tư đã lọt vào tầm mắt hắn.
Phập!
Động tác của Lưu Tiếu khựng lại. Tại vị trí ngực hắn, mũi đao đã xuyên thủng lồng ngực, mũi nhọn đâm ra ngoài, ghim theo một viên tinh thạch màu máu.
——
Tàn phiến huyết chủng phân tán, số lượng không nhiều lắm. Vương Hữu Thuận, người mở cửa hàng bánh bao; Lưu Tiếu, tên lưu manh; vị giáo sư mất trí nhớ; cùng mấy người rải rác khác.
Từ sáng sớm cho tới gần trưa, Giang Du đã thu thập đủ tất cả tàn phiến Vị Cách còn sót lại. Tổng cộng có tám người, nhưng chỉ có hai người coi như an phận thủ thường. Sáu người còn lại thì có thể nói là “tính tình đại biến”. Vị giáo sư bình thường vốn rụt rè, nhút nhát, sau khi có được năng lực thì lại dựa vào năng lực của Quyển Tộc này mà làm đủ mọi chuyện khiến người người căm phẫn sau lưng. Người thanh niên vốn nhiệt tình hăng hái thấy việc nghĩa, sau khi có được năng lực thì thay đổi hẳn trạng thái bình thường, bản tính xấu xa đã lộ rõ.
“Mỗi người đều có sự lựa chọn của riêng mình.”
Ngươi đúng là tự cho mình cao thượng quá nhỉ.
Trong đầu Giang Du hiện lên lời Triệu Khải nói trước khi chết. Bước chân hắn dần dần dừng lại trước mặt một tòa nhà dân cư cũ kỹ. Nơi này, là Triệu Khải chuẩn bị trụ sở.
Theo kế hoạch của hắn, sau khi toàn bộ sự kiện kết thúc, Triệu Khải sẽ đến đây, dựa vào máy truyền tin đặc chế để liên lạc với Hỏa Chủng.
Giang Du leo lên tầng sáu, tiến vào căn phòng tận cùng bên trái. Cánh cửa chống trộm đương nhiên là vô dụng với hắn, chẳng mấy chốc, Giang Du chính thức tiến vào phòng.
Thật ngoài ý muốn.
Nhìn từ hành lang bên ngoài và những bức tường của căn nhà, đây hẳn phải là một khu nhà cũ đã có mấy chục năm tuổi rồi. Thế mà bên trong căn phòng lại đặc biệt gọn gàng sạch sẽ. Trong phòng khách có một cái bàn, hai cái ghế và mấy bộ chén trà. Nước trà trong ấm đã nguội lạnh, đối diện là một chiếc TV cũ kỹ. Trong phòng ngủ, đệm và ga trải giường vô cùng ngay ngắn.
Sau khi đi loanh quanh, Giang Du tìm thấy một chiếc máy truyền tin lớn chừng bàn tay, được cất trong một góc tối trong bếp. Trong ký ức của Triệu Khải, hai người họ có ám hiệu gì đó. Đáng tiếc là ký ức quá lộn xộn, không hề hoàn chỉnh, nên Giang Du cũng không rõ lắm ám hiệu cụ thể là gì.
Dù sao, có được món đồ này trong tay là được rồi. Cứ giao cho Tuần Dạ tư bên kia, xem bọn họ có thể nghiên cứu ra được cái gì.
Giang Du vừa nghĩ thế thì chiếc máy truyền tin trong tay lại chủ động “ong ong ong” rung lên. Trên màn hình, nhắc nhở cuộc gọi đến chỉ hiện lên hai chữ: Bằng hữu.
Bạn thật hay bạn giả đây? Có tiếp hay không? Giang Du chần chờ. Thôi thì không nghe vậy.
Đợi mười mấy giây, máy truyền tin tự động cúp máy. Rồi lại gọi đến lần nữa.
Ong ong!
Không có ai nhận mà vẫn gọi ư?? Tiếng rung liên tục vang lên ba bốn lần. Cuối cùng mới dừng lại. Rồi màn hình sáng lên, tương tự như một tin nhắn, hiện ra một chữ: Du lịch?
Thôi được, đây là nhận ra ta rồi sao?
Ong ong!
Máy truyền tin lại rung lên lần nữa. Lần này hắn quyết định nghe máy.
“Du lịch?” Máy truyền tin vừa kết nối, một giọng nam đã vang lên từ trong ống nghe.
Giang Du không có mở miệng.
“Thật sự chính là ngươi.” Đầu bên kia máy truyền tin có chút kinh ngạc, “Hôm nay khi lão đại của chúng ta nói cho ta biết, ta vẫn chưa tin, không ngờ nhân vật như Triệu Khải mà cũng sẽ thất thủ trong tay ngươi.”
“Ngươi là ai?” Giang Du hỏi.
“Nhanh như vậy đã quên ta rồi ư?”
Những nhân vật quan trọng trong Hỏa Chủng nhanh chóng lướt qua trong đầu hắn một lượt. Tổng cộng chỉ có ba cái tên: Hạ Thiên Minh, Hứa Sơn, Triệu Dũng Thành. Người thứ nhất thì đối phương chưa từng gặp mặt hắn, người thứ ba thì đã chết rồi.
“Hứa Sơn?” Hắn hỏi.
“Trả lời đúng, có điều không có phần thưởng đâu.”
“Ngươi vậy mà vẫn còn sống đấy à.” Giang Du hơi híp mắt lại.
Về điều này thì hắn cũng không cảm thấy quá bất ngờ. Ngày hôm đó Hứa Sơn bị thương rất nặng. Chờ đến khi đánh xong Triệu Dũng Thành, Giang Du không nhìn thấy tung tích của Hứa Sơn, đoán chừng là hắn đã trốn rồi. Trạng thái của hắn lúc đó không tốt, nên không lựa chọn truy kích.
Hứa Sơn cười lạnh một tiếng, “Ngươi thật to gan đấy nhỉ, mấy lần kế hoạch của Hỏa Chủng chúng ta đều bị ngươi phá hỏng cả.”
“Thế thì đúng là trùng hợp quá, làm sao có thể cho các ngươi tóm gọn một mẻ được chứ. Lần sau làm ơn lập kế hoạch phức tạp hơn một chút đi, ít nhất phải đến mức ta không xử lý được ấy.” Giang Du thản nhiên nói.
“Ngươi đúng là tự cho mình là đúng.” Hứa Sơn nghiến răng nói.