Chương 1382: Nhân Chứng (2)
Xem video giám sát làm người ta buồn ngủ.
Điều tệ hại hơn là, trường học vũng không có lắp đặt camera ở mọi góc.
Tất cả camera đều tập trung ở các ngã tư, quan sát động tĩnh tại đó.
Ví dụ chỗ Dương Lệ nhảy lầu, không có lắp camera, cho nên không có video lưu lại xem cô ấy nhảy lầu như thế nào.
Sau khi Vương Văn về ký túc xá, nếu anh ta quen thuộc vị trí các camera, anh ta hoàn toàn có thể tránh né tất cả các góc quay, đi đường tắt đến nơi cần đến.
Tức là, có thể ba người Lý Đằng đang làm việc vô ích.
…
Buổi trưa, bốn người gặp nhau tại căn tin của trường, gọi một phòng riêng, vừa ăn vừa phân tích vụ án.
“Chắc chắn Vương Văn đang che giấu chuyện gì đó! Cái chết của Dương Lệ không thoát khỏi liên quan tới anh ta!” Cao Phong tức giận nói.
“Anh điều tra được gì không?” Lý Đằng hỏi.
“Theo trực giác của tôi thì anh ta đang nói dối, sau đó tôi tìm gặp bạn cùng phòng của Dương Lệ, nữ sinh đó.”
“Nữ sinh kia có vấn đề lớn, bố mẹ cô ấy đã đến, tôi hỏi gì cô ấy cũng khóc, không trả lời, bố mẹ cô ấy cũng tức giận, không cho tôi hỏi thêm. Bác sĩ nói tinh thần cô ấy không ổn định, bảo đợi tinh thần cô ấy ổn định rồi hỏi tiếp.” Cao Phong mặt mày ủ rũ.
“Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian, không giải quyết trong ba ngày, nhiệm vụ thất bại, tinh thần cô ấy bao lâu mới ổn định?” Lý Đằng hỏi.
“Bác sĩ nói ít nhất ba, năm ngày.” Cao Phong bực bội.
Nếu không có quy định cấm sử dụng biện pháp phi pháp, Lý Đằng rất có thể sẽ bắt ngay Vương Văn và nữ sinh đó, dùng mọi biện pháp, chắc chắn sẽ ép ra bí mật bọn họ muốn giấu.
Nhưng con đường này đã bị chặn, chỉ có thể nghĩ cách khác.
Đúng lúc này, một mảnh giấy bất ngờ được đút vào dưới cửa phòng riêng.
Cao Phong ngồi gần cửa nhất vội mở cửa, bên ngoài là sinh viên đi lại tấp nập, không biết ai đã đút mảnh giấy này.
Trên giấy là một dãy số… một số điện thoại.
Cao Phong lấy điện thoại, gọi số đó.
“Alo, các anh là tổ chuyên án điều tra cái chết của Dương Lệ phải không?” Bên kia là giọng nữ run rẩy.
“Đúng rồi, có việc gì không?” Cao Phong trả lời.
“Tôi là bạn của Dương Lệ, tôi không muốn lộ danh tính, chỉ muốn cung cấp một manh mối quan trọng cho các anh.” Giọng nữ run rẩy tiếp tục.
“Ừ, cô nói đi, tôi nghe.”
“Vài ngày trước, Dương Lệ bị gọi đến phòng của chủ nhiệm khoa, sau khi đi ra cô ấy khóc rất nhiều, tôi hỏi cô ấy khóc gì, cô ấy không nói, tôi nghĩ chắc chắn cô ấy đã gặp chuyện đáng sợ. Các anh đừng nói manh mối này là tôi cung cấp, tôi rất sợ.” Giọng nữ run rẩy nói xong liền cúp máy.
“Thật ghê tởm!” Dương Bội San nghe xong cuộc điện thoại, vẻ mặt cực kỳ tức giận, dường như nhớ lại điều gì đó.
“Đi, tìm gặp vị chủ nhiệm khoa đó!” Cao Phong đứng dậy.
Những người khác cũng không có ý kiến.
Bốn người rời khỏi phòng ăn, đến tòa nhà dạy học.
Chủ nhiệm khoa không có ở đó, họ gọi điện cho ông ta, nhưng ông nói rằng hiện tại có việc bận, không thể trở về trường.
Sau một hồi nhắc nhở nghiêm khắc của Cao Phong, chủ nhiệm khoa cho biết sẽ cố gắng về trường vào lúc 2 giờ 30 chiều.
Bốn người chỉ có thể ở lại trường chờ ông ta.
Trong lúc chờ đợi, bọn họ cùng nhau tổng hợp lại những manh mối hiện có.
Một manh mối là từ phía giáo viên hướng dẫn Vương Văn.
Dù là Cao Phong, người đã làm cảnh sát hình sự nhiều năm, hay Lý Đằng, người đã sống hơn nghìn năm, đều chắc chắn rằng Vương Văn đang giấu diếm điều gì đó, và điều đó có thể liên quan đến Dương Lệ.
Manh mối thứ hai là từ nữ sinh cùng phòng với Dương Lệ.
Tinh thần hiện tại của cô có thể bị sốc, nhưng Cao Phong nghĩ rằng cô ta đang cố trốn tránh một điều gì đó, không muốn đối mặt, nên mới giả vờ tinh thần không ổn.
Lý Đằng chưa gặp trực tiếp nữ sinh này nên không thể đưa ra nhận định.
Còn một manh mối khác là từ chủ nhiệm khoa, xem có thể tìm ra manh mối gì từ trên người ông ta.
Ngoài ra, Cao Phong cũng đã gửi số điện thoại và bản ghi âm cuộc gọi ẩn danh của nữ sinh cho cục cảnh sát, yêu cầu các bộ phận liên quan phân tích để xác định danh tính của nữ sinh này.
Dù nữ sinh kia không muốn lộ diện, nhưng trong vụ án hình sự này, không phải nàng ta muốn không lộ diện là được.
Về cái chết của Dương Lệ, có ba khả năng:
Thứ nhất là giả thuyết nhảy lầu trong lúc mộng du.
Thứ hai là tự sát.
Thứ ba là có người lợi dụng lúc nàng ngủ say, bế nàng qua lan can và đẩy xuống. Dấu chân trên lan can có thể là giả mạo.
Nguyên nhân tự sát… có thể liên quan đến chủ nhiệm khoa.
Cũng có thể liên quan đến giáo viên chủ nhiệm.
Hoặc có thể giáo viên chủ nhiệm đang giúp chủ nhiệm khoa che giấu điều gì đó.
Hiện tại, chỉ có thể đợi chủ nhiệm khoa quay lại.
…
Lúc 2 giờ 30 chiều, đến giờ hẹn nhưng chủ nhiệm khoa vẫn chưa quay lại.
Cao Phong lại gọi điện, lần này giọng điệu rất nghiêm khắc.
Chủ nhiệm khoa nói sẽ cố gắng về vào lúc 3 giờ.
Kết quả là đến 3 giờ, ông ta lại đẩy lùi đến 3 giờ 15 phút.
“Anh Cao, đối với những người không chịu hợp tác điều tra như thế này, nếu ông ta đồng ý quay lại nhưng lại không về, thông thường xử lý thế nào?” Dương Bội San hỏi Cao Phong.
“Nếu đến 3 giờ 15 mà ông ta không về, chúng ta sẽ gặp lãnh đạo của ông ta. Nếu lãnh đạo của ông ta không hợp tác, chúng ta sẽ gặp lãnh đạo cao hơn.” Cao Phong trả lời Dương Bội San.