Chương 1453: Ý Nghĩa Của Sự Sống (2) Đại Kết Cục !

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,840 lượt đọc

Chương 1453: Ý Nghĩa Của Sự Sống (2) Đại Kết Cục !

“Tổ chức săn quỷ hoan nghênh anh gia nhập.” Ella đưa tay ra.

“Tổ chức săn quỷ?” Lý Đằng không bắt tay nàng ta.

“Tổ chức chính phủ chuyên thu nạp người có dị năng.” Ella tự giới thiệu.

“Ồ… có thể không gia nhập không? Tôi đến đây chỉ để tìm kiếm tung tích của vợ tôi, Liễu Nhân.” Lý Đằng trở nên cảnh giác.

“Người sở hữu dị năng không gia nhập tổ chức chính phủ, không đăng ký, sẽ bị coi là ác quỷ và tiêu diệt.” Ella nhắc nhở Lý Đằng.

“Vậy thì thử xem?” Lý Đằng không vui.

“Anh không nghĩ cho bản thân, cũng phải nghĩ cho con gái anh…” Ella tiếp tục nhắc nhở.

“Nếu các người dám động vào nó, tôi sẽ cho cả thế giới này chôn cùng với nó!” Lý Đằng híp mắt lại.

“Tôi đã nghe nói về chuyện của anh, tôi biết Liễu Nhân đang ở đâu.” Ella im lặng một lúc lâu bèn nói tiếp.

“Cô ấy ở đâu?”

“Anh chờ chút, tôi đi gọi điện thoại.” Ella móc điện thoại áp tai rồi đi ra chỗ khác.

“Đi theo tôi.”

Gọi điện thoại xong, Ella ra hiệu cho Lý Đằng.

Lý Đằng theo cô ra khỏi nhà kho, một chiếc xe địa hình đã đợi sẵn bên ngoài.

Không có ai trong xe, Ella tự lái, bảo Lý Đằng ngồi vào ghế phụ.

Hai người lên xe, Ella khởi động xe. Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi cửa kho, nhưng không quay về thành phố, mà tiếp tục lái về hướng ngoại ô.

“Đi đâu?” Lý Đằng hỏi Ella.

“Đến chỗ vợ của anh.” Ella trả lời.

Lý Đằng không nói gì thêm, dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Anh nằm trên giường 5 năm, trong 5 năm đó đã xảy ra chuyện gì?” Không biết bao lâu sau, Ella lại dẫn dắt câu chuyện.

“Không có gì.” Lý Đằng nhắm mắt không muốn trả lời câu hỏi này.

Hắn đã đến Mộng Tinh, ở đó tu luyện 5 vạn năm, tu luyện đến Thánh Cảnh, trải nghiệm này quá khó tin.

“Trước khi tai nạn xe hơi, anh đã sống ở Hạc Thị hơn 20 năm, có thấy điều gì kỳ lạ không?” Ella lại hỏi.

Lý Đằng cau mày.

Những ký ức hơn hai mươi năm đó đã có chút mờ nhạt, nhưng hắn vẫn nhớ một vài chuyện.

Đặc biệt là khoảng thời gian trước khi xuyên qua Mộng Tinh.

Ví dụ như mối tình của hắn với Liễu Nhân…

Nói về mối tình của hắn và Liễu Nhân thì khá kỳ lạ.

Con gái của đại gia, sao lại để ý đến hắn, một chàng trai nghèo? Sau khi gặp mặt lần đầu đã quyết định ở bên nhau.

5 năm sau tỉnh lại, xuất hiện thêm đứa con gái, hắn cũng không suy nghĩ thêm về mối tình giữa mình và Liễu Nhân.

“Có phải anh thấy nhiều chuyện không bình thường?” Ella lại hỏi.

“Cũng bình thường.” Lý Đằng vẫn nhắm mắt, vẻ lười biếng.

“Ví dụ như… mọi thứ trước mắt, bình thường không?” Ella dừng xe.

Lý Đằng mở mắt, nhìn ra phía trước qua kính chắn gió, không khỏi ngẩn người.

Một lúc sau, hắn mở cửa xe bước xuống, đi vài bước về phía trước.

Ella cũng xuống xe, bước tới bên cạnh Lý Đằng.

Trước mặt bọn họ, con đường vốn dĩ thông tới các thành phố khác, bây giờ bị bao phủ bởi màn sương đen cuộn trào.

Không chỉ con đường này, hai bên đường đều là màn sương đen vô tận, như một bức tường khổng lồ, hoặc một cái lồng khổng lồ, từ mặt đất kéo đến bầu trời, phong tỏa tất cả mọi thứ trước mặt.

“Trước khi tai nạn xe hơi, anh có bao giờ rời khỏi Hạc Thị không? Ấn tượng về những nơi khác chỉ dừng lại trên mạng, truyền thông và lời kể của người khác?” Ella lại hỏi.

Lý Đằng không trả lời.

Ella nói đúng, hơn 20 năm qua, hắn là một người sống khép kín, chỉ đắm mình trong thế giới của riêng mình, ít giao tiếp, ít đọc tin tức, hắn cũng chưa bao giờ rời khỏi Hạc Thị, chưa bao giờ.

“Dường như chúng ta đang sống trong một thế giới giả dối, hoặc nói cách khác, đây hoàn toàn là một thế giới ảo.” Giọng của Ella cũng đầy sự bối rối, như nói cho Lý Đằng nghe, lại như tự nói với bản thân nàng.

“Thấy cảnh này, anh không ngạc nhiên chút nào sao?” Ella nhìn Lý Đằng bằng ánh mắt kỳ lạ.

Phản ứng của người này cũng quá bình tĩnh rồi chứ?

“Tôi chỉ muốn biết, Liễu Nhân đang ở đâu.” Lý Đằng thực sự có chút ngạc nhiên, nhưng với kinh nghiệm 5 vạn năm ở Mộng Tinh, cảnh này không thể khiến tâm trạng của hắn dao động quá nhiều.

Lúc này hắn chỉ quan tâm đến Liễu Nhân và Oánh Oánh.

Hắn muốn giúp Oánh Oánh tìm lại mẹ.

“Cô ấy rất quan trọng với anh sao?” Ailun hỏi.

“Cô ấy rất quan trọng với Oánh Oánh, Oánh Oánh không thể thiếu mẹ.” Lý Đằng trả lời.

“Đi theo tôi.” Ella trở lại xe.

Lý Đằng cũng theo cô trở lại xe, ngồi vào ghế phụ.

Ella quay đầu xe, lái một đoạn rồi rẽ vào một con đường nhỏ, chạy vào rừng.

Một con đường xi măng dẫn thẳng vào rừng sâu, hai bên là rừng cây bát ngát.

Dọc đường không có chiếc xe nào khác.

Điện thoại của Ella reo lên, cô dừng xe bên đường, xuống xe nghe điện thoại.

Lý Đằng nhìn ra ngoài cửa sổ thấy một căn nhà gỗ nhỏ trong rừng.

Trên tường gỗ của căn nhà có dòng chữ.

“Nếu lòng người đã nguội lạnh, thì sống nơi đâu cũng là hoang mạc.”

Nhìn dòng chữ này và khu rừng này, Lý Đằng cảm thấy như đã xa cách từ kiếp nào.

Hắn dường như thấy một người đàn ông, nắm tay một cô bé, từng bước từng bước khó khăn tiến trên con đường xi măng đầy tuyết.

Đó có phải là ký ức còn sót lại từ kiếp trước?

Ella gọi điện thoại xong trở lại xe, tiếp tục lái xe.

Nửa giờ sau, con đường xi măng trước mặt trở nên rộng rãi hơn.

Rồi lại thấy biên giới màn sương đen.

Ở ranh giới màn sương đen, xuất hiện một tòa nhà lớn nằm ẩn trong rừng.

Trên tòa nhà ghi bốn chữ lớn ‘Khoa Kỹ Ngân Hà’.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right