Chương 1078: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 1078

person Tác giả: Ba Thục Hồng Đậu schedule Cập nhật: 22/01/2026 16:11 visibility 2 lượt đọc

Chương 1078: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 1078

Ngày thường nàng là một người lý trí, bình tĩnh.

Nhưng đêm nay, khi bóng đen sau lưng xuất hiện, nỗi sợ hãi lại như có thực chất xâm chiếm trái tim, bám riết không rời.

Tiếp theo phải làm sao đây?

Hạ Vân Sam đưa ra quyết định.

Khi tiếng sấm tan đi, màn đêm lại buông xuống, nàng nghiêng người về phía trước, lao nhanh tới cửa đá của mộ huyệt.

"Ầm ầm~"

Tiếng sấm lần thứ ba vang lên... Hai cái bóng trên mặt đất, gần như chồng khít lên nhau.

-

Hạ Vân Sam dừng bước trước cửa đá của mộ huyệt.

Tiếng sấm lần thứ ba vang vọng chân trời, vách núi lại một lần nữa được ánh chớp soi sáng như ban ngày.

Hạ Vân Sam khẽ cụp mi mắt, tim bỗng đập nhanh hơn.

Trên phiến đá trước mặt nàng, hai cái bóng rõ ràng gần như chồng lên nhau.

Điều này cho thấy thứ ở sau lưng Hạ Vân Sam đã đến rất gần nàng, gần trong gang tấc, chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới.

Động tác của thứ đó nhanh hơn dự liệu rất nhiều, nếu không phải Hạ Vân Sam phản ứng nhanh chóng, lựa chọn một mạch xông thẳng tới trước cửa mộ huyệt... Nói không chừng, nàng đã bị đuổi kịp trong đêm tối, không biết chuyện kinh khủng gì sẽ xảy ra.

Nhưng may mắn thay, giữa nàng và nó vẫn còn một chút khoảng cách.

Hạ Vân Sam chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm vào cửa đá, mở ra ngôi mộ đang bị đóng kín.

"Ầm ầm ~ Ầm ầm ~ "

Tiếng sấm rền vang không dứt bên tai, những tia chớp chói mắt lóe lên trong đám mây đen.

Hạ Vân Sam nâng cánh tay lên, đặt tay phải lên cánh cửa đá lạnh lẽo.

Khóe mắt nàng vẫn luôn dõi theo bóng đen trên cửa, không nằm ngoài dự đoán, thứ kia dưới ánh sáng của sấm chớp vẫn không hề nhúc nhích.

Nó dường như tuân theo một quy tắc nào đó, chỉ có thể hoạt động trong bóng tối, khi ánh chớp soi rõ hình dáng của nó, liền không thể di chuyển được nữa.

Hạ Vân Sam khẽ nhíu mày.

Nàng vừa bám vào khe cửa, dùng sức kéo ra ngoài, vừa suy nghĩ về vấn đề này: "Có thứ gì, chỉ có thể hoạt động vào ban đêm, không thể để người khác nhìn thấy?"

Kinh nghiệm và ký ức mấy vạn năm thoáng chốc lướt qua trong đầu Hạ Vân Sam.

Nàng kinh ngạc phát hiện, hình như không hề tồn tại thứ gì như vậy.

Một ý nghĩ mơ hồ nảy ra trong đầu, tựa như tiếng sấm nổ vang. Đôi mắt Hạ Vân Sam chỉ trong nháy mắt trở nên tỉnh táo, nàng nhìn cái bóng vẫn luôn đi theo sau mình, không hề nhúc nhích, trong lòng đột nhiên nảy sinh một suy đoán đáng sợ.

Liệu có khả năng, thứ này di chuyển rồi lại dừng, hoàn toàn không phải do bị thiên lôi hạn chế.

Mà chẳng qua là nó đang... Đuổi theo mình?

Thứ này không phải là vật chết, mà là một con quái vật có ý thức. Nó đùa bỡn đi theo sau lưng Hạ Vân Sam, từng bước ép sát, nhưng vẫn chừa lại một con đường sống, chính muốn đuổi nàng đến trước cửa mộ... Để nàng tự tay mở mộ huyệt ra?

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, Hạ Vân Sam nhìn chằm chằm vào cái bóng bất động trên cửa đá, trong lòng càng khẳng định suy đoán này.

Nhưng nàng cũng ý thức được thời gian không còn nhiều nữa.

Tiếng sấm dần trở nên nhỏ hơn, ánh sáng cũng dần tắt, Hạ Vân Sam không có thời gian để phân tích xem suy nghĩ của mình là đúng hay sai.

Cái bóng của thứ phía sau khẽ lay động theo gió, nó dường như đang có động tác giơ cánh tay lên, chộp về phía người con gái đang quay lưng lại với mình.

Không còn thời gian nữa,

Hạ Vân Sam nheo mắt, nhanh chóng quyết định, không quan tâm đến việc tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, hai tay dùng sức kéo mạnh.

"Két..." một tiếng, cửa mộ huyệt, lại một lần nữa bị mở ra từ bên ngoài.

...

Màn đêm buông xuống, mưa to xối xả.

Hạ Vân Sam đứng ở cửa mộ huyệt, sau lưng không có chuyện gì xảy ra.

Vào khoảnh khắc cánh cửa mộ huyệt được mở ra, nỗi sợ hãi tràn ngập trong lòng nàng đột nhiên tan biến như mây khói.

Thứ ở sau lưng dường như cũng biến mất không còn dấu vết.

Hạ Vân Sam hơi ngẩng đầu lên, trong hang mộ tối tăm, nhìn thấy một người thanh niên gầy gò.

Là Cố Bạch Thủy?

Không phải Cố Bạch Thủy?

Hạ Vân Sam có phần ngơ ngác, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trong mộ là một thiếu niên có khuôn mặt rất giống Cố Bạch Thủy, nhưng so với tên gia hỏa giảo hoạt kia thì trẻ hơn một chút, cũng non nớt hơn một chút.

Hạ Vân Sam cau mày, liếc nhìn xung quanh mộ huyệt... Chẳng lẽ ngôi mộ này còn có năng lực cải lão hoàn đồng?

Cố Bạch Thủy trốn vào trong mộ huyệt, sau đó trẻ lại?

Hạ Vân Sam không nghĩ đến một khả năng khác, bởi vì không ai có thể ngờ rằng, trên đời này lại có thể tồn tại hai người giống nhau như đúc, nhưng tuổi tác lại khác nhau.

Sau đó, thiếu niên trong mộ mở mắt ra.

Hắn nhìn chằm chằm vào người con gái bên ngoài mộ huyệt, ngẩn người, trong mắt lộ vẻ xa lạ, dường như không hề quen biết Hạ Vân Sam.