Chương 1080: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 1080
Mộng Tinh Hà nghiêng đầu, nghe gã thanh niên kia từ tốn kể.
"Người đều giống nhau, gom được nhiều tiền thì sẽ nghĩ cách giấu đi, để khỏi bị người ngoài nhòm ngó... Nếu không Đại Đế hà cớ gì phải xây Đế Mộ? Đại khái cũng là đạo lý đó."
Cố Bạch Thủy nói: "Hơn nữa so ra, nơi an toàn nhất trên đời chắc là trong cấm khu sơn."
"Trường Sinh Đại Đế tọa trấn, vạn bàn cấm kỵ, nhiều điều quỷ dị sinh ra trong đó, ít có người sống nào dám bén mảng. Cho nên Nhị sư huynh cho rằng giấu vốn liếng của mình trong núi, là lựa chọn thỏa đáng nhất."
"Dù sao giấu ở bên ngoài, cần đề phòng tu sĩ thiên hạ, những kẻ tìm bảo nhàn rỗi kia; mà giấu trong núi, chỉ cần cẩn thận đề phòng mấy sư huynh đệ là được."
Giọng nói hơi ngừng lại.
Cố Bạch Thủy lặng lẽ cúi đầu, xoa xoa đất dưới chân.
Lớp đất cát mềm xốp bị xới lên, lộ ra thứ vàng óng ánh bên dưới... Khắp nơi đều có, trong kho báu của Nhị sư huynh khắp nơi đều là "hoàng kim". Đương nhiên, là hoàng kim của giới tu hành, đối với tu sĩ mà nói cũng là khoáng vật rất trân quý.
"Nhị sư huynh chỉ cần đề phòng đám sư huynh đệ đồng môn, bởi vì nhà tiểu sư muội rất giàu, từ nhỏ đến lớn chưa từng thiếu thiên tài địa bảo, nàng không tham tiền, coi tiền tài như cỏ rác, không có lòng thành kính dơ bẩn như Nhị sư huynh."
"Mà lão già kia, lại chẳng coi đám của nả ít ỏi Nhị sư huynh gom góp ra gì, cho nên hắn chỉ cần đề phòng ta và Đại sư huynh là đủ..."
Cố Bạch Thủy nói xong chớp mắt, cười thầm.
"Đại sư huynh không thiếu tiền, điểm này Nhị sư huynh biết rõ, nhưng Đại sư huynh thích làm mấy chuyện khiến Nhị sư huynh khó chịu, lợi mình hay không không quan trọng, hại người là được. Cho nên hắn phải đề phòng Đại sư huynh, cẩn thận đề phòng, tránh cho bị vơ vét sạch sành sanh."
"Còn ta, sư đệ duy nhất của hắn... Là kẻ nghèo nhất trong núi."
Cố Bạch Thủy ưỡn ngực, đường hoàng nói: "Phòng trộm đương nhiên phải phòng kẻ nghèo nhất, ta cũng là đối tượng trọng điểm đề phòng của Nhị sư huynh."
Chuyện quái gì thế này?
Mộng Tinh Hà nhíu mày không lộ dấu vết, Trường Sinh đệ tử thế hệ này của bọn họ, quan hệ đều phức tạp như vậy à?
Nhưng hắn không vội, bởi vì xét theo tình hình trước mắt, kéo dài thời gian chỉ càng có lợi.
"Vậy tại sao ngươi lại ở đây?"
"Bởi vì Nhị sư huynh không phòng được ta."
Cố Bạch Thủy ngẩng mắt, vẻ mặt đương nhiên.
Trong nhiều năm qua, thân là tiểu sư đệ cảnh giới thấp kém, Cố Bạch Thủy thường xuyên bị Nhị sư huynh không biết xấu hổ mà bóc lột chèn ép. Tiểu sư muội từ Trung Châu mang lễ vật cho hắn, cũng có lúc lưu lạc tới tay Nhị sư huynh, mượn danh nghĩa là giúp hắn bảo quản.
Cho nên sau này Cơ Nhứ sẽ không tặng lễ vật quá quý giá cho tiểu sư huynh một cách công khai. Đương nhiên, tiểu sư muội chưa bao giờ tặng đồ cho Nhị sư huynh... Trong núi không ai tặng đồ cho Nhị sư huynh cả.
Cố Bạch Thủy trẻ tuổi không phản kháng, mặc cho Nhị sư huynh bóc lột chèn ép, hắn trong núi giữ vẻ nghèo khó, thanh bạch.
Sở dĩ Cố Bạch Thủy làm như vậy, không phải vì hắn không tiếc tiền tài, mà là vì hắn hoàn toàn biết... Kho báu mà Nhị sư huynh cất giấu đều ở đâu.
Mỗi một nơi, mỗi một món bảo vật.
Trong rất nhiều đêm dài đằng đẵng, khi Nhị sư huynh cần cù vất vả, vận chuyển bảo bối... Cố Bạch Thủy đều an nhàn nằm trên giường, dùng một tấm gương, nhìn Nhị sư huynh đi đi lại lại, lén la lén lút.
Đều là người một nhà, phân biệt ngươi ta làm gì?
Bảo bối Nhị sư huynh giấu trong núi, Cố Bạch Thủy đều dễ dàng lấy được.
Phòng tới phòng lui, Nhị sư huynh thất bại rất thảm hại.
...
"Kế hoạch của ngươi là dẫn ta tới đây?"
"Ừ."
"Cố ý dẫn hai người bọn họ đi?"
"Điều này chắc là rất rõ ràng."
Cố Bạch Thủy ngẩng mắt nói: "Tri Thiên Thủy đã đến một nơi rất đặc biệt, không dễ dàng thoát thân như vậy."
"Đối với Hạ Vân Sam mà nói, Trường Sinh thụ quan trọng hơn bất cứ thứ gì."
Mộng Tinh Hà gật đầu, mặc dù không biết Cố Bạch Thủy dùng phương pháp gì, nhưng thủ đoạn khiến ba người tách ra này không bí ẩn, rất dễ bị nhìn thấu.
Nhưng dù vậy, Mộng Tinh Hà vẫn đến đây, chủ động tìm Cố Bạch Thủy, vì hắn cũng có tính toán của mình.
"Ta biết ngươi muốn tách ba người chúng ta ra, từng người đối phó."
Cố Bạch Thủy hỏi: "Ngươi vẫn tới?"
"Bởi vì ta nghĩ ngươi sẽ đi giết Tri Thiên Thủy, hắn không có Đế Binh và tai ách, yếu nhất, là lựa chọn tốt nhất."
Mộng Tinh Hà nắm chặt thanh kiếm cũ, nhìn Cố Bạch Thủy, hỏi ngược lại: "Nhưng tại sao ngươi lại ở đây, tại sao lại chọn ta?"
Mộng Tinh Hà tự nhận không phải quả hồng mềm nhất, mà là kẻ khó đối phó nhất.
Theo lý mà nói, Cố Bạch Thủy tìm tới Tri Thiên Thủy trước, tốn chút thủ đoạn chém giết, sau đó lại tìm Hạ Vân Sam, nghĩ đủ mọi cách ép nàng vào tuyệt cảnh... Cuối cùng, Mộng Tinh Hà tới thu dọn, giết chết Cố Bạch Thủy, đó mới là một kịch bản hoàn mỹ.