Chương 110: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 110
"Trời mưa oi bức, oi bức thì nóng."
"Vậy à?" Cố Xu nghi ngờ nhíu mày: "Vậy ngươi vào đi."
Cửa phòng mở ra, Tô Tân Niên đường hoàng bước vào, sau đó dùng chân phải đóng cửa lại.
Như Cố Xu đã nói, nàng đã tắm xong, đang ngồi bên giường.
Nhưng lần này có hơi khác biệt, Cố Xu mặc tẩm y, không mặc bộ Lại dạ hành y kín mít nữa.
Nàng ngồi bên giường, nhìn thiếu niên tuấn lãng ở cửa, sau đó khẽ hất chiếc cằm trắng nõn, xinh xắn của mình lên.
Tô Tân Niên theo ánh mắt của nàng nhìn sang, phát hiện ở góc phòng cách cửa không xa, có đặt một chiếc ghế gỗ nhỏ.
"Đêm nay ngươi ngủ ở đó."
Tô Tân Niên suy nghĩ một chút, hỏi: "Có cần thiết phải vậy không?"
"Có chứ."
Thiếu nữ trên giường nghiêng đầu, mái tóc đen xõa xuống vai.
"Đêm nay bọn chúng sẽ lại đến, hết đêm này đến đêm khác, vĩnh viễn không dừng lại."
"Trừ phi có một ngày, ta chết."
-
Trong đình viện u tĩnh an bình, gió đêm thổi lất phất mưa phùn.
Hết thảy đều như trở lại đêm qua, ngoại trừ việc trong phòng có thêm một thiếu nữ không rời đi.
"Tiểu thư, ý người là thứ ở ngoài cửa sổ buổi tối đến tìm người?"
Sâu trong con ngươi Tô Tân Niên lộ vẻ dị sắc, nhìn thiếu nữ trên giường hỏi: "Vì sao? Vì sao vật kia lại quấn lấy tiểu thư?"
Cố Xu ngồi ở bên giường trầm mặc hồi lâu, sau đó ngẩng đầu cười khan.
"Có lẽ là một loại nguyền rủa đi, một lời nguyền đã kéo dài ba năm, không biết có điểm dừng hay không."
Ánh nến khẽ lay động, bóng người di chuyển.
Tô Tân Niên ngồi trên ghế của mình, trầm ngâm nhìn đình viện đen nhánh ngoài cửa sổ.
Cố Xu nói những bộ xương khô phấn hồng kia mỗi đêm đều sẽ đến, mỗi đêm đều sẽ đứng bên cửa sổ, gõ từng tiếng lên cửa sổ của nàng.
Nhưng vì sao lại như vậy?
Vì sao bộ xương khô phấn hồng của Thần Tú Đại Đế lại dây dưa với một thiếu nữ chỉ mới ở Tiên Đài Cảnh, hơn nữa còn kéo dài suốt ba năm?
Ánh mắt Tô Tân Niên khựng lại, lại ngẩng đầu nhìn về phía đình viện xa hơn.
Không chỉ Cố Xu, còn có một người khác.
Tam tiểu thư Cố Tịch của Cố phủ kia, có lẽ cũng bị bạch cốt nhân bì của Thần Tú Đại Đế dây dưa.
Ngày ngày đêm đêm, suốt ba năm dài.
Hai vị tiểu thư Cố Gia này chắc chắn có quan hệ gì đó với Thần Tú Đại Đế.
Hơn nữa ba năm trước, cũng đúng vào cái đêm bốn loại tai ách cùng giáng xuống thành Trường An, có lẽ còn có một con quái vật lông đỏ.
Sau khi đêm đó kết thúc, Khô Lâu phấn hồng và Bạch Cốt Nhân Bì liền tìm tới hai vị tiểu thư của Cố Gia, âm hồn bất tán suốt ba năm.
"Ba năm, thứ đó chưa từng vào trong phòng à?"
Tô Tân Niên nhíu mày, quay đầu hỏi thiếu nữ trên giường một câu: "Chúng nó lễ phép vậy à?"
"Không lễ phép đến vậy."
Cố Xu lắc đầu, dừng một chút mới có phần buồn bã nói: "Đây không phải lần đầu tiên chúng xông vào trong phòng, chẳng qua phòng chúng ta ở khác nhau, chúng cũng sẽ có lựa chọn khác nhau mà thôi."
Tô Tân Niên nghe vậy càng thêm hiếu kỳ: "Nói thế nào?"
"Thật ra những thứ ngoài cửa sổ kia, là yêu ma quỷ quái từ dưới đất bò lên, chúng không có ý thức và đầu óc, chỉ có thể dựa vào bản năng mà dây dưa với ta."
"Phòng ốc không ngăn được chúng, cửa lớn của Dao Trì Thánh Địa không ngăn được chúng."
Cố Xu sờ sờ giường gỗ dưới thân, nhẹ giọng nói: "Ngươi biết vì sao ta và Cố Tịch đều chọn ở tại viện tử hẻo lánh nhất, cổ xưa nhất trong Cố Phủ không?"
Tô Tân Niên suy tư một lát, nói: "Lão quản gia trong phủ nói, hai vị tiểu thư đều thích thanh tịnh, không thích người ngoài quấy rầy, cho nên mới ở tại những viện cũ ở các góc khác nhau."
"Xì."
Cố Xu lắc đầu: "Cố Tịch nha đầu kia đúng là một cái hũ nút, nhưng ngươi xem tính tình của ta có giống người nhàn rỗi được không?"
Tô Tân Niên suy nghĩ một chút, nghiêm túc lắc đầu: "Đúng là không giống."
"Vậy chẳng phải được rồi sao."
Cố Xu chống cằm, ánh mắt bình thản nói: "Ta chọn viện tử này cũng có mục đích như Cố Tịch, đều là vì tránh những thứ kia mà thôi."
"Hai gian viện này là viện tử cũ nhất của Cố Phủ, cũng là viện tử chưa từng được tu sửa."
"Ngươi chắc không biết, rất lâu rất lâu trước đây, khi Cố Gia chúng ta vừa mới xây xong viện ở thành Trường An, lão Đường Đế đã dẫn theo một người đến Cố Phủ ở một thời gian."
"Lão Đường Đế để lại cho lão tổ tông Cố Gia chúng ta một tấm biển, người kia để lại một đạo kinh văn, cùng một câu chúc phúc."
"Tà túy lui tán, tiêu nạn tránh tai."
Bên giường, Cố Xu nói: "Câu chúc phúc đó rất hữu dụng, trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, người trong Cố Phủ đều không ai bị bệnh. Hoa cỏ mọc um tùm, cá béo chim hót."
"Nhưng sau đó, một khoảng thời gian rất dài sau, lão Đường Đế rời đi, người kia cũng rời đi."
"Đường quốc và thành Trường An dần dần trở nên phồn hoa hơn, Cố Phủ cũng tu sửa rất nhiều viện tử."