Chương 1120: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 1120
Người trong gương đều là thứ hư ảo, sau khi Bạch Thủy che kính, tất cả người trong gương đều tan thành mây khói.
Chỉ có một con lông đỏ phá vỡ quy củ, cứng rắn ở lại hiện thực.
Hóa hư thành thực, bản lĩnh nghịch thiên này, Cố Bạch Thủy chỉ mới thấy một lần trên người một con tai ương.
Mà bây giờ,
Cố Bạch Thủy cần nó đi đối phó một đường thẳng song song khác.
...
"Xác lông đỏ là tín tiêu, Hắc Thủy sẽ xuyên qua thế giới hư ảo, chảy vào trong thân thể một con lông đỏ, lặng lẽ giáng lâm."
Cố Bạch Thủy mở nắp đỉnh, đi vào mộ thất.
Trong mắt hắn chỉ có màu trắng bệch, tiếng nước rõ ràng vang lên trong mộ thất, từng chút dập dờn, lặp đi lặp lại.
Một lúc lâu sau,
Cố Bạch Thủy nghiêng đầu, nhìn về phía một bóng đen ở góc khuất nhất của mộ thất.
Trong góc có mấy viên gạch bình thường, giữa các viên gạch có khe hở, trong khe hở... Có một hạt cát.
"Nếu còn không đi, sẽ không kịp."
Giọng nói Cố Bạch Thủy rất rõ ràng, ánh mắt dừng trên hạt cát kia.
Cơ Nhứ ngẩn người, sau đó dường như hiểu ra điều gì.
Bóng người phiêu hốt hiện lên từ trong hạt cát, Hạ Vân Sam hơi trầm mặc, sắc mặt không được tốt lắm.
"Không đi được."
"Vì sao?"
"Thời gian quá ngắn, Phiêu Miểu Đế Binh bị pháp tắc trong cấm khu trói buộc, không thể đưa chúng ta đến nơi quá xa."
Cố Bạch Thủy nhíu mày: "Sau khi nhận chủ không được?"
Hạ Vân Sam lắc đầu: "Nó sẽ không nhận ta làm chủ, hơn nữa, nhận chủ không kịp."
Trầm mặc, im lặng không tiếng động.
Tuy hai nữ tử trong mộ thất không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, nhưng đều cảm nhận được một loại cảm giác cấp bách cực kỳ nguy hiểm từ trên người Cố Bạch Thủy.
Bóng tối khủng khiếp đã lặng lẽ đến, có lẽ khoảnh khắc tiếp theo, trời sẽ đổi.
Cố Bạch Thủy chậm rãi ngẩng đầu, hỏi Hạ Vân Sam: "Xa nhất có thể đến đâu?"
Hạ Vân Sam nói: "Không ra khỏi cấm khu được, không đến được ngoại vi."
"Vậy sao..."
"Vậy cũng đủ rồi."
Cố Bạch Thủy thay đổi chủ ý, hắn có một ý tưởng khá nguy hiểm.
"Đến bên cạnh Nhị sư huynh, chỉ hai chúng ta, bây giờ qua đó."
Hạ Vân Sam ngẩn người, nhưng ánh mắt khẽ động, không hỏi thêm gì nữa.
Nàng giơ tay nhặt một hạt cát, ánh sáng mông lung như ánh trăng đổ xuống, bao phủ Cố Bạch Thủy và Hạ Vân Sam.
Hư không hoán đổi.
Mộ huyệt trống rỗng, chỉ còn lại một mình Cơ Nhứ.
Sư huynh đi rồi, nàng sẽ rất an toàn.
-
"Vì sao phải chạy trốn vội vàng như vậy?"
Hạ Vân Sam kỳ thực không nghĩ rõ ràng chuyện này, nàng không rõ Cố Bạch Thủy đang gấp cái gì.
Cấm khu tuy nguy hiểm, nhưng Phiêu Miểu Đế Mộ coi như an toàn.
Nếu có thứ gì đó xông vào mộ thất, Hạ Vân Sam có thể sử dụng hạt cát kia, cũng chính là Phiêu Miểu Đế Binh thần bí, kéo mình và sư huynh muội vào một tiểu thế giới khác.
Một hạt cát một thế giới, một lá một Bồ Đề.
Hạ Vân Sam không cảm thấy có thứ gì nguy hiểm có thể xông vào Phiêu Miểu thế giới, bắt ba người bọn họ ra.
Thế là, sau khi không gian chấn động bình phục.
Hạ Vân Sam đứng trong một vùng phế tích, nàng vừa nhấc mắt, ở giữa không trung thấy được một thanh niên áo trắng cả người đầy máu, chật vật đến cực điểm.
Hạ Vân Sam sửng sốt một chút, sắc mặt thoáng thay đổi.
Người này đúng là một vị Chuẩn Đế, hơn nữa trong tay còn cầm hai kiện Đế Binh.
"Ầm ~ "
Tiếng nổ cực lớn từ đỉnh đầu truyền đến, Tô Tân Niên bị một bóng người mơ hồ đụng vào người, xương cốt vỡ vụn, huyết nhục tách rời.
Hắn nặng nề từ trên trời giáng xuống, đem dãy núi vốn đã sụp đổ, khoét ra một lỗ hổng rất lớn.
"Mẹ kiếp, đau quá ~ "
Không bao lâu sau, Tô Tân Niên miệng phun máu tươi lại từ trong hố bò ra.
Trên người hắn đã không còn chỗ nào lành lặn, cánh tay gãy gập, bụng trống hoác, nhưng chỉ cần bò ra khỏi hố mấy hơi thở... Thiên Thủy màu xanh thẳm đã tu bổ xong mỗi một tấc vết thương của Tô Tân Niên.
Làn da hoàn chỉnh không sứt mẻ, không để lại một vết sẹo nào.
Như Tô Tân Niên đã nói, hắn rất đau, nhưng chỉ là đau, không thể uy hiếp được tính mạng.
"Ta còn có thể chèo chống một lát... Sư đệ, ngươi thấy thế nào?"
Tô Tân Niên liếc nhìn lão già tàn bạo trên bầu trời, thoáng nhìn qua, phát hiện không biết từ lúc nào trong núi lại có thêm hai người.
Một nữ nhân, không quen, một người khác là tiểu sư đệ, mẹ kiếp.
"Đừng gắng gượng, sư huynh."
Cố Bạch Thủy lắc đầu, rất nghiêm túc nói: "Chúng ta vẫn nên chạy trước đi, chậm trễ thì không ra được."
Tô Tân Niên nhíu mày, không để ý tới thi thể lão Đế đang cúi đầu trên bầu trời.
"Trực tiếp chạy?"
"Trực tiếp chạy."
Giữa sư huynh đệ hai người không nói nhảm quá nhiều, Cố Bạch Thủy cho Tô Tân Niên một ánh mắt, Tô Tân Niên liền hiểu được tính nghiêm trọng của sự việc.
Chạy, bây giờ liền chạy, đừng do dự.
"Hai ngươi, có phải quá coi thường lão phu rồi không?"