Chương 117: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 117
Nàng không nói, vì cảm thấy mình bị cảm, cổ họng khô rát.
Sân viện tĩnh lặng.
Thiếu nữ mặc áo ngủ trắng đi đến dưới gốc liễu, lần này có vẻ hứng thú, nhìn kỹ hơn vài lần.
Cố Bạch Thủy vẫn thản nhiên, như khúc gỗ tiếp tục khắc những bức tượng của mình.
Một lát sau, Cố Tịch vỗ vai hắn.
Cố Bạch Thủy ngẩng đầu, nhìn thiếu nữ rảnh rỗi khoa tay múa chân loạn xạ.
Cố Bạch Thủy đoán nàng muốn khen tay nghề của mình.
Nhưng nàng không biết diễn đạt thế nào, hai tay khoa trương trông có vẻ buồn cười.
Thiếu niên dưới gốc cây cười gượng, trong lòng thấy tiểu thư nhà mình có phần phiền phức.
Cuối cùng, Cố Tịch từ bỏ thủ ngữ phức tạp, đảo mắt, chỉ vào một bức tượng gỗ rồi giơ ngón tay cái.
Đơn giản, thô bạo, nhưng hiệu quả.
Liễu rủ cành, bóng râm bao phủ.
Trong sân viện yên tĩnh này, Cố Bạch Thủy ngồi dưới gốc cây, chuyên tâm khắc tượng gỗ.
Cố Tịch hết táy máy cái này đến cái khác, khi thì nhìn một bức tượng gỗ chớp mắt, khi thì chọn một khúc gỗ, vẻ mặt trầm ngâm ra chiều suy tư.
Vẻ mặt Cố Bạch Thủy không đổi, nhưng trong lòng cũng có phần khó hiểu.
Một thiếu nữ không nói nên lời, sao lại khiến hắn thấy ồn ào như vậy?
Nàng không phải bị bệnh à? Sao còn hoạt bát hơn cả ngày đầu gặp mặt?
Cố Gia tiểu thư lạnh lùng, kiêu ngạo lần đầu gặp mặt đâu rồi?
Chẳng lẽ bệnh hồ đồ rồi à?
Xế chiều, Cố Tịch không biết kiếm đâu ra một con dao khắc, bắt chước thiếu niên tàn nhang khắc lên gỗ.
Cố Bạch Thủy liếc mắt, tìm cơ hội cất tượng gỗ, trở về phòng.
...
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, ngày hôm sau Nhị sư huynh không đến tìm hắn, không biết đã đi đâu.
Cổ họng Cố Tịch vẫn chưa khỏi, nhưng có vẻ rất hứng thú với tượng gỗ, ngồi dưới gốc liễu định tự học.
Lúc này, Cố Bạch Thủy cũng đã quen với việc có thêm người bên cạnh.
Thiếu nữ áo trắng ngồi bên, mở to mắt chăm chú, đôi khi không nhìn rõ chi tiết, còn không ngần ngại ghé sát đầu vào.
Trán hai người trẻ tuổi chỉ cách một khe hở, mái tóc mềm mại của thiếu nữ xõa xuống cổ thiếu niên, lay động, hơi ngứa.
Mũi Cố Bạch Thủy phảng phất hương hoa dành dành và đàn hương nhàn nhạt trên người Cố Tịch, ngón tay đột nhiên khựng lại, trong lòng hẫng một nhịp.
Hắn ngẩng đầu, chạm vào trán thiếu nữ.
Có người lặng lẽ lùi lại, có người cúi đầu cười thầm.
Đêm xuống, Cố Bạch Thủy khắc xong tất cả các tượng gỗ, chỉ để lại hai khúc gỗ.
Hai khúc gỗ này vốn dành cho hai vị tiểu thư.
Nhưng ban ngày, đã bị Cố Tịch khắc thành hai thứ kỳ quái, thảm không nỡ nhìn.
Nàng nói đó là một con chó tên Tiểu Bạch, một con mèo tên Tiểu Hắc.
Thiếu niên dưới gốc cây nhìn hai thứ đó hồi lâu, vẻ mặt phức tạp khó tả.
Nếu nàng đã nói vậy thì cứ coi là vậy đi.
...
Đêm khuya tĩnh mịch, phòng chính đã sớm tắt đèn.
Cố Tịch mệt mỏi, vùi mình trong chăn êm, thiếp đi.
Nàng không hề hay biết cửa phòng không đóng chặt, không nhìn thấy khe cửa dần mở rộng.
Một bóng người lặng lẽ đẩy cửa, quay lưng về phía ánh trăng, một lát sau đến bên cạnh thiếu nữ trên giường.
Thiếu nữ trên giường ngủ say, miệng hơi hé mở, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi trắng bệch.
Bóng người kia cứ thế nằm xuống đối diện, yên lặng không một tiếng động.
Nhưng Cố Tịch mở mắt, trong đôi mắt trong veo không hề có vẻ hoảng sợ, chỉ nhìn thiếu niên quen thuộc chớp mắt.
Nàng không hề la hét, chỉ cười ngây ngô.
Thiếu niên không nói gì, một tay bịt miệng nàng, rồi đặt một con dao khắc nhỏ lên.
Từ trên xuống dưới, rạch một đường trên trán nàng.
...
"Thì ra... Ở đây."
Ánh trăng mờ ảo, một bóng người màu đỏ không biết từ lúc nào đã đứng trong sân viện tĩnh mịch.
Nó lặng lẽ nhìn thiếu niên trong phòng.
Rồi cử động.
-
Sau một đêm, hai vị tiểu thư của Cố gia đều mất tích.
Cùng mất tích còn có một tên hạ nhân tên là Cố Tân Niên, vốn là người hầu trông coi viện của Cố gia đại tiểu thư Cố Xu.
Không ai biết bọn họ đã đi đâu, không ai biết chuyện gì đã xảy ra sau đêm mưa đó.
Có điều, việc tiểu thư Cố gia mất tích không phải là lần đầu tiên xảy ra ở thành Trường An.
Ba năm trước, vào cùng thời điểm này, hai vị tiểu thư Cố gia cũng đột nhiên biến mất trong vài ngày.
Khi đó, thành Trường An xôn xao náo động, phong ba bão táp nổi lên khắp nơi.
Ngay cả Bệ hạ trong hoàng cung cũng hạ chỉ, lệnh cho Ngự lâm quân thủ thành cùng nhau tìm kiếm, lật tung cả thành Trường An cũng phải tìm ra manh mối và tung tích.
Nhưng chỉ vài ngày sau, hai vị tiểu thư Cố gia đã tự mình trở về phủ.
Hơn nữa, khi trở về, các nàng đã trở thành sư muội do Dao Trì Thánh Nữ đích thân lựa chọn.
Không lâu sau, các nàng sẽ đến Dao Trì Thánh Địa, tu hành đạo pháp, cầu tiên vấn đạo.
Việc các nàng mất tích cũng trở thành một bí ẩn chưa có lời giải ở thành Trường An.