Chương 1197: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 1197
Còn tâm trí đâu mà lo những thứ này?
Tu sĩ đỉnh cao của Nhân tộc đều là những kẻ gian hùng, cuồng đồ, từ trong núi thây biển máu mà ra, đã quen thói đấu đá, liếm máu trên lưỡi đao.
Đại Đế đã chết, cũng chỉ là một xác chết.
Nếu hắn có thể sống lại, đám hậu bối Chuẩn Đế bên ngoài mộ đương nhiên sẽ cung kính, khom lưng hành lễ; nhưng đã là người quá cố, thì đừng chọn người thừa kế nữa, bảo vật Đế Binh trong mộ, vẫn nên để người có đức chiếm giữ... Phải biết ra tay trước là thượng sách.
Tai Ách có hơi khác biệt so với Nhân tộc.
Những tai ách bên bờ này phần lớn đều lớn lên ở Hồn Ngạc tinh vực, có một môi trường tu hành và trưởng thành an nhàn, hiếm khi trải qua sóng gió bên ngoài.
So với tu sĩ Nhân tộc cùng cảnh giới, rõ ràng chúng thuần phác hơn, biết điều hơn.
Dù sao đến giờ những tai ách này vẫn còn ngồi bên bờ, không hề có ý định giở trò, đã đủ để nói rõ tình huống.
Nhưng cho dù là vậy, đám Tai Ách không có lý do gì để chắp tay nhường truyền thừa tiên thi ngay trước mắt cho kẻ khác.
Cho nên,
Khi sứ giả thần bí chọn trúng hai sư huynh đệ, có mấy bóng ma khổng lồ như núi, nhích lên phía trước một bước.
Chúng im lặng, không tỏ rõ sự phản đối.
Nhưng trên cánh đồng hoang đột nhiên nổi cơn gió lạnh, thổi mây và ánh sao, khiến bầu không khí xung quanh trở nên vô cùng ngột ngạt, âm u.
Cố Bạch Thủy không thể bước tiếp, đứng sững tại chỗ.
Tô Tân Niên chậm rãi xoay người, trong lòng bàn tay, ngoài một ấn chương, lại có thêm một hạt giống không đáng chú ý.
Mây đen kéo đến, không khí lạnh lẽo, dường như chỉ một khắc sau, một trận chiến kinh hoàng sẽ quét qua cánh đồng hoang.
Sứ giả thần bí nghiêng đầu, ngón tay khựng lại, nhìn cảnh tượng trước mắt, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Nhưng ngay sau đó,
Bên bờ có một "người" bước ra, đứng giữa hai bên.
Người hình dáng yêu dị, dung mạo tuấn tú, tóc dài xõa vai, từng bước đi đến nơi gần bờ nhất, ngẩng mặt lên, nhìn nữ tử mờ ảo như tiên trong biển sao, chậm rãi lên tiếng.
"Chúng ta, cần một lý do."
Giọng nói của gã rất bình thản, dịu dàng, không hề mang tính công kích.
Tất cả tai ách chờ đợi bên bờ đều cần một lý do, người tóc dài đứng ra, thay mặt tất cả đồng loại, chất vấn sứ giả trong Tinh Hải.
Tại sao chỉ chọn hai tai ách, tại sao lại là hai người bọn chúng.
Tô Tân Niên khẽ nhướng mày, cánh tay nhẹ nhàng nâng lên, có vẻ muốn ra mặt đối phó với bầy Tai Ách đang vây tới.
Nhưng tiểu sư đệ bên cạnh hắn lại lắc đầu, ngăn cản hành động của Nhị sư huynh.
Cố Bạch Thủy xoay người, quay lưng về phía tất cả tai ách, đối diện với sứ giả thần bí trong tinh hải.
Một lúc lâu sau, hắn nói: "Ngươi cho chúng một lý do đi?"
Hoang nguyên tĩnh lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào trong tinh hải.
Sứ giả thần bí được ánh sao bao quanh, im lặng một lát, sau đó ngẩng đầu, nhàn nhạt nói:
"Bởi vì, hai ngươi đứng gần nhất."
Ánh mắt hờ hững, giọng nói lạnh lùng.
Câu nói đơn giản này khiến cả cánh đồng hoang chìm trong im lặng.
Đứng gần nhất?
Tai ách khổng lồ như núi rơi vào trầm tư, có phần không kịp phản ứng.
Sứ giả thần bí lại lên tiếng, hỏi ngược lại một cách rất tự nhiên:
"Qua sông, không cần xếp hàng à?"
Qua sông, đi thuyền, không cần xếp hàng à?
Người tóc dài ngẩn người, nhất thời không biết phải nói gì.
Đúng vậy... Sứ giả người ta đâu có nói chỉ chọn hai người tiến vào Tinh Hải, nàng ta chỉ tiện tay chọn hai kẻ gần nhất, dẫn độ qua trước, sau đó quay lại đón những kẻ khác.
Rất hợp lý.
Nhưng không hiểu sao, tai ách trẻ tuổi tóc dài chấm đất, trong lòng luôn có cảm giác kỳ quái, khó chịu.
Hình như, không đúng lắm, nhưng không nói rõ được là không đúng ở chỗ nào.
"Tại sao lại là bọn chúng?"
Một giọng nói ồm ồm vang lên từ phía sau cánh đồng hoang.
Một con Hắc Hùng cao hơn núi cúi đầu, nhìn chằm chằm hai kẻ mới đến dưới chân, lên tiếng hỏi.
Hắc Hùng này là kẻ có hình thể khổng lồ nhất trong số tất cả Tai Ách, đầu vượt qua tầng mây, hai mắt như hai vầng trăng đỏ thẫm khảm trên màn đêm, khí tức tựa vực sâu, tạo áp lực cực lớn.
Nó là một trong số ít những kẻ có thể khiến Tô Tân Niên phải dè chừng.
Sở dĩ Hắc Hùng không đến gần bờ, cũng chỉ vì hình thể của nó quá lớn... Chen không lọt.
Sứ giả thần bí khẽ liếc mắt, nhìn về phía đám mây đen che trời, đưa ra một câu trả lời quá mức đơn giản, thô bạo.
"Ngươi điếc à?"
"Ta vừa nói, bọn chúng đứng gần nhất?"
Gió ngừng thổi, mây đen sà xuống.
Hắc Hùng kia đột nhiên khựng lại, sau đó... Gãi đầu, không lên tiếng nữa.
Nó đã có được câu trả lời mình muốn, rất hợp lý, bị mắng không thể làm gì.
Chỉ là tính khí của sứ giả này, thật sự quá tệ.
Hắc Hùng lặng lẽ lùi lại, nhưng sứ giả trong tinh hải lại không có ý định bỏ qua cho nó.