Chương 1317: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 1317
"Người gặp có phần, ngươi chắc là hiểu quy củ chứ?"
Nhị sư huynh là một kẻ nát rượu, nhạn bay qua cũng muốn nhổ lông, ai cũng dám đánh cướp.
Thế nhưng,
Cố Bạch Thủy còn có một ý nghĩ khác.
Nhị sư huynh khom lưng cúi đầu, kéo lấy cánh tay hắn, lắc lư đầu, không tim không phổi cười hì hì.
"Tiểu sư đệ, ngươi ở đây à, sư huynh nhớ ngươi đã nhiều năm."
"Sư phụ của chúng ta… Chết hẳn rồi à?"
Trên người Nhị sư huynh, xảy ra chuyện gì không có gì kỳ quái.
Cho dù chuyển thế luân hồi mấy chục lần, hắn đại khái cũng sẽ không uống canh Mạnh Bà, tình nguyện từ dưới cầu Nại Hà bơi qua.
Điều này có đạo lý không?
Có lẽ là không có, làm trái thiên đạo.
Nhưng khi đó, Cố Bạch Thủy nếu còn sống, thì không còn thiên đạo gì nữa.
Kẻ Trường Sinh a~
…
"Ầm ầm ~"
Tiếng sấm và tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn, Cố Bạch Thủy dưới tàng cây dường như không hề hay biết, ánh mắt phiêu hốt… tĩnh mịch.
Nhưng vào một khoảnh khắc,
Trần Tiểu Ngư bỗng nhiên quay đầu lại, tựa hồ như trong hốc cây sâu thẳm nhìn thấy thứ gì đó… Hoặc là, nàng mơ hồ nhớ tới chuyện kinh khủng nào đó.
Có người gào to trong mưa, nhưng lại bị nước mưa ngăn trở, tiếng sấm đánh tan.
Theo lý mà nói, dưới tàng cây không ai có thể nghe thấy.
Nhưng Cố Bạch Thủy đột nhiên khựng lại… Thân thể hắn cứng đờ, đột nhiên bừng tỉnh, nụ cười kỳ quái trên mặt cứng lại, tiêu tan, con ngươi không ngừng run rẩy.
Trong cơn mưa to, có một luồng khí tức lạnh lẽo tràn ngập.
Cố Bạch Thủy chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía đối diện bàn đá.
Hắn nhìn thấy… Khô Lâu đối diện… cũng đang cười.
Cười thật quỷ dị, cười không thành tiếng, trống rỗng…
-
"Thật ngại quá, ta cũng thất thần."
Hắc Khô Lâu gãi gãi đầu, cười xin lỗi.
Nó còn nhấc mu bàn tay, lau nước miếng không hề tồn tại trên cằm.
"Nói đến đâu rồi nhỉ?"
Cố Bạch Thủy không nói gì, chỉ nheo mắt lại, chăm chú nhìn vào bộ Khô Lâu trước mắt.
Dường như hắn cảm nhận được điều gì đó trên người bộ Khô Lâu này, đột nhiên trở nên vô cùng cẩn thận, tập trung tinh thần, trầm mặc ứng đối.
"A, đúng rồi."
Khô Lâu không nhận thấy sự thay đổi của người trẻ tuổi đối diện, nó mới nhớ tới chủ đề trước đó, rất nghiêm túc nói với Cố Bạch Thủy: "Là Thiên Đạo."
"Nói xong luân hồi, tiếp theo là Thiên Đạo."
"Thiên Đạo là cái gì?"
Khô Lâu màu đen ra vẻ suy tư, nhưng rất nhanh lại lắc đầu: "Thật ra ta không biết."
"Sư phụ ngươi không nói cho ta biết, lần cuối cùng hắn rời khỏi Hồn Ngạc tinh vực, như tùy tiện đi xa nhà một chuyến, nhưng rồi không bao giờ trở về nữa."
Lão già kia đã chuồn mất.
Trường Sinh tìm được đáp án, lại không nói cho "Tiên" đã khổ sở đợi mười mấy vạn năm.
Hành vi này thật vô cùng thiếu phẩm chất.
Vị "Tiên" đã chết bị khóa trong Hồn Ngạc tinh vực, ngẩng đầu nhìn lên, không thể thoát ra ngoài, nó không thể làm gì khác hơn là từ đôi câu vài lời Trường Sinh thường ngày tiết lộ, tự mình chắp vá đáp án.
"Ta nghiền ngẫm rất nhiều năm, tìm được một đáp án, chưa chắc đã giống với đáp án của Trường Sinh, nhưng cũng rất có đạo lý."
"Dù sao ta cũng được sinh ra từ trong Thiên Đạo, gần với Thiên Đạo hơn Nhân tộc."
Khô Lâu thoáng trầm ngâm, lại nói: "Đáp án này có phần lớn mật, đại nghịch bất đạo, nhưng cũng chính vì như vậy... Mới có thể giải thích được tại sao sư phụ ngươi lại chấp nhất với Thiên Đạo, vì sao hắn tìm được đáp án, lại không dám nói cho bất kỳ ai."
Nó ngẩng đầu, hỏi Cố Bạch Thủy: "Ngươi có muốn nghe hay không?"
Suốt một hồi lâu, không ai đáp lời.
Khô Lâu có phần nghi hoặc, người trẻ tuổi ngồi đối diện nó đã rất lâu không nói chuyện.
Dưới cây nấm chỉ có một bộ xương khô lẩm bẩm, độc diễn một vai không có người hưởng ứng, có vẻ hơi khô khan.
Cố Bạch Thủy mi mắt buông xuống, đang yên lặng trầm tư.
Lời Khô Lâu Tiên nói, hắn không bỏ sót một chữ, nghe rất rõ ràng.
Nhưng đồng thời Cố Bạch Thủy cũng đang suy nghĩ, suy nghĩ một vấn đề rất quan trọng, là Trần Tiểu Ngư ở trên cây nhắc nhở hắn.
Bộ Khô Lâu này, dường như... Không phải là khối xương đầu mà hắn từng thấy.
Cách đây không lâu, Cố Bạch Thủy tự tay giải quyết một bộ Khô Lâu màu trắng, nó mang đầy bụng thù hận, là tâm cốt của tiên nhân.
Tâm cốt và đầu cốt rất ít khi tách rời, cho nên Cố Bạch Thủy theo bản năng cho rằng, bộ Khô Lâu màu đen xuất hiện sau đó chính là đầu cốt đã ẩn giấu.
Nhưng nếu như không phải thì sao?
Nếu như bộ Khô Lâu màu đen này không phải cùng đi với tâm cốt thì sao?
Vậy nó từ đâu tới?
... Là từ sau lưng Trần Tiểu Ngư, trong hốc cây ngăm đen tĩnh mịch kia.
Cố Bạch Thủy bị thân phận của Khô Lâu Tiên làm cho kinh ngạc, không nghĩ sâu xa.
Nhưng Trần Tiểu Ngư tránh mưa trong hốc cây, ngẩng đầu len lén nhìn trời, trong đầu đột nhiên lóe lên ý tưởng, như trong khoảnh khắc bị tiếng sấm trên trời đánh thức.