Chương 1358: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 1358
"Cái gì cũng biết, thì sẽ chẳng biết gì cả."
Đại sư huynh nói năng lộn xộn, mơ hồ khó hiểu.
Nhưng thiếu niên đạo sĩ lại hiểu ý của hắn.
Người đứng trên cao nhìn xuống, rất ít khi có kiên nhẫn quan sát hình dáng của những tảng đá dưới chân núi.
Như Thánh Nhân tu sĩ, đã quen bay lượn trên trời, rất ít khi thắp đèn đi đêm, đi vào thôn xóm, nghe người phàm kể những chuyện vụn vặt.
"Tu sĩ tu sĩ, tu mãi, rồi càng ngày càng không có chuyện xưa."
Trương Cư Chính không muốn làm một kẻ vô vị.
Mặc dù trong bốn sư huynh đệ đồng môn, Đại sư huynh thường ít nói, cả buổi không nói được một câu.
Nhưng thật ra, rất lâu trước kia, khi hắn còn là sư huynh của một môn phái... Cũng rất thú vị.
Trương Cư Chính muốn đi khắp nơi tìm kiếm, tìm lại bản thân mình, tìm lại "thiên tài sư huynh" đã rời khỏi Mộng tông kia.
Thiếu niên áo bào xám cúi đầu thở dài: "Ta hiểu rồi, ngươi phong ấn tu vi của mình, là do ăn no rửng mỡ."
"Nhưng khốn kiếp... Tại sao ngay cả tu vi của ta ngươi cũng phong ấn?"
Trán thiếu niên giật giật, cười lạnh hỏi lại: "Ta trêu chọc gì ngươi?"
Trương Cư Chính cười nói: "Ta sợ chết."
"Phong ấn tu vi, sợ ngươi ở sau lưng giở trò."
Lý do này, đúng là không có cách nào phản bác.
Thiếu niên im lặng không nói.
Trương Cư Chính lại nói: "Cũng đâu có bắt ngươi phải đi theo ta, nếu ngươi không muốn, có thể tự mình trở về dưới đất mà chơi... Tránh xa ta ra một chút, đến gần bản thể Đế Binh một chút, tu vi sẽ tự khắc khôi phục."
Hắn muốn hất nó ra, nhưng nó không chịu, bởi vì nó lờ mờ đoán được, rốt cuộc tên này đang làm gì.
...
Có người hóa phàm, trải nghiệm hồng trần,
Sau đó, độ Đế kiếp.
-
Trương Cư Chính xách đèn lồng, cất bước đi về phía ngọn núi trước mặt.
Trăng mờ gió thốc, đường núi quanh co.
Thiếu niên áo xám chậm rãi ung dung, cũng cất bước đi theo.
Du lịch hồng trần, nói hoa mỹ là vậy, nói trắng ra chính là chơi đùa, chơi cho thỏa thích.
Trương Cư Chính muốn đi khắp Hoàng Lương, tìm kiếm cố nhân từng là đệ tử Mộng Tông, gặp lại một phen.
Dẫu cho thời gian trôi qua, biển xanh hóa nương dâu, những linh hồn đã từng ở Mộng Tông luân hồi mấy đời mấy kiếp, đã sớm không còn là những đồng môn trong ký ức của hắn.
Nhưng cố nhân tương phùng, có thể nhìn thấy vài phần bóng dáng cũng coi như thỏa nguyện.
Giải quyết xong chấp niệm, nói lời từ biệt với kiếp trước.
"Đi nhanh lên chút, phía trước có một thôn trang."
Trương Cư Chính quay lưng, vẫy tay.
Đèn lồng trong tay lay động, xua tan đêm tối, soi sáng con đường phía trước.
Thiếu niên nghiêng đầu, suy tư chốc lát, rồi cũng nhún vai, nhanh chân bước theo.
Nó nói: "Ta đã nghĩ kỹ."
Trương Cư Chính hỏi: "Nghĩ kỹ điều gì?"
"Sau khi người kia rời đi, Hoàng Lương bao năm qua cũng chẳng có gì thú vị, chi bằng cùng đi với ngươi, xem xem có chuyện gì mới mẻ xảy ra."
Thiếu niên áo xám khẽ nhướng mí mắt: "Dù sao cũng nhàn rỗi, đã lâu không sống ở Hoàng Lương."
Kẻ rời đi kia, chính là chỉ Trường Sinh giả trong mộ huyệt Hoàng Lương.
Trước kia còn có người mua vui cho mình, nó lấy tên giả Lư Vô Thủ, chơi đùa mười đời mười kiếp với Trường Sinh giả.
Từ sau khi hắn đi, Hoàng Lương liền trở nên yên ắng.
Câu chuyện về Lư Vô Thủ biến mất trong dòng lịch sử, Bất Tử Đế Binh say ngủ dưới lòng đất, ngủ rất lâu rất lâu, không một chút động tĩnh.
Cuộc sống tẻ nhạt vô vị, nó không còn sống lại nữa.
Nay lại có người bầu bạn, chi bằng sống lại một lần, lại dạo bước Hoàng Lương.
Trương Cư Chính hỏi: "Vẫn gọi là Lư Vô Thủ ư?"
Thiếu niên lắc đầu: "Đó là chuyện xưa, kiếp này, ta họ Hoàng."
Hoàng của Hoàng Lương.
Trương Cư Chính nhướng mày: "Vậy gọi là gì?"
"Hoàng Đạo Cát Nhật, thế nào?"
Nó tự nghĩ cho mình một cái tên, có bốn chữ, đạo bào màu xám trên người hóa thành màu vàng đất.
Áo xám biến thành hoàng bào, nó liền biến thành hắn.
"Cũng được."
Trương Cư Chính gật đầu: "Hoàng đạo hữu."
Thiếu niên ngước mắt, đáp: "Trương đạo hữu."
Thanh niên áo đen, tiểu đạo áo vàng, hai người kết bạn đồng hành, đi vào núi rừng mênh mông.
...
Năm nào tháng nào,
Bên ngoài trấn Thủy Ngưu có hai người tới.
Một lớn một nhỏ, một cao một thấp.
Người cao thon là một đạo sĩ trẻ tuổi, mặc áo tơi đội nón lá, chân đi giày vải bố.
Hắn phong trần mệt mỏi, từ phương xa tới, đôi mắt sáng ngời thấu triệt, khuôn mặt chất phác trầm ổn... Tựa như một tảng đá xanh phủ rêu phong.
Kẻ thấp hơn là một tiểu cô nương trắng trẻo non nớt, chừng mười mấy tuổi.
Đôi mắt nàng to tròn, lấp lánh, mang theo vẻ lanh lợi tinh quái.
Nàng luôn tươi cười, lẽo đẽo theo sau lưng sư phụ trẻ tuổi, không rời nửa bước, như hình với bóng.
"Sư phụ, về đến nhà rồi."
Trần Thủy Tiên lưng đeo tay nải, lau mồ hôi trên trán, xa xa trông thấy trấn Thủy Ngưu, liền cười khúc khích.
"Cuối cùng cũng về đến nhà, đoạn đường này mệt chết đi được."