Chương 1404: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 1404
Lý Miên Kha hiểu được sự cẩn thận của Cát sư đệ.
Người khổ mệnh luôn sợ hãi mất đi, tích cóp từng chút vốn liếng đều phải nắm chặt trong tay, sợ bỏ sót dù chỉ một chút.
Huống chi hắn tu hành loại công pháp khốn khổ như Thê Phong Khổ Vũ, càng như nhà dột gặp mưa đêm, đi một bước cũng phải run rẩy ba lần.
Cho nên khi trong viện có một vị Đại sư huynh vô pháp vô thiên, vạn pháp đều thông, Cát Nhị Đản liền học được cách ôm chặt đùi, ngày ngày ôm, tháng tháng ôm... Mãi cho đến một ngày nào đó, Đại sư huynh bị hỏi đến phát phiền... Chất đầy một mặt tươi cười ôn hòa, gọi Cát sư đệ đến một góc bốn bề không người.
"Trang này, ta ít nhất đã giảng cho ngươi ba lần rồi, sư huynh hiện tại hoài nghi ngươi là cố ý."
Cát Nhị Đản không còn lời nào để nói, bởi vì trong miệng hắn nhét đầy giấy, ú ớ không nói nên lời.
Cũng chính ngày đó, Cát Nhị Đản mới ý thức được một chân tướng: Tính tình Đại sư huynh kỳ thực không tốt, ngoại trừ Tiểu sư muội ra, hầu như tất cả sư huynh sư đệ trong viện đều bị Đại sư huynh đánh qua.
"Nhưng nói đi cũng phải nói lại."
Lý Miên Kha sờ cằm: "Cái loại tính tình lề mề, keo kiệt, bủn xỉn kia của Nhị Đản, làm sao lại bị một nữ quỷ tiên lừa gạt đi quá nửa gia sản chứ?"
Điều này không hợp lý.
Lão tử bế quan mới bao lâu, liền nháo ra chuyện mất mặt như vậy, còn để cho người ta bớt lo hay không?
"Phải đi xem một chút."
Lâm Thanh Thanh bĩu môi: "Mấy ngày nay tinh thần Cát sư huynh không được tốt, chắc hẳn đã ngủ rồi."
Lý Miên Kha mặt không biểu cảm: "Vậy thì đánh thức hắn dậy, bảo hắn đổi tư thế, rồi ngủ tiếp."
"Ồ."
...
"Rầm!"
Cát Nhị Đản kỳ thực không có ngủ.
Những ngày qua hắn đều mơ mơ màng màng, mở mắt nhắm mắt đều là cùng một gương mặt nữ quỷ, ban ngày tinh thần không phấn chấn, vẻ mặt hoảng hốt uể oải.
Đồng môn sư đệ không dám tới quá gần, sợ quấy rầy đến hắn.
Chỉ là đêm nay không giống lắm,
Có người một cước đá văng cửa, lôi Cát Nhị Đản từ trên giường lên, ném ra ngoài cửa.
Cát Nhị Đản ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn thấy một gương mặt thối quen thuộc.
"... Đại sư huynh?"
Lý Miên Kha ngồi ở trên ghế đá trong sân, vỗ vỗ tay, trên mặt không có biểu cảm gì.
Lâm Thanh Thanh sư muội nấp ở phía sau Đại sư huynh, thò đầu ra, ngượng ngùng mỉm cười.
"Nói một chút đi, rốt cuộc là có chuyện gì?"
Giọng nói bình tĩnh của sư huynh truyền vào trong tai, Cát Nhị Đản khựng lại một chút, trầm mặc một lúc lâu, vẫn lắc đầu.
"Sư huynh, đây là chuyện riêng của ta, ta không muốn làm phiền người khác."
Lý Miên Kha nghe vậy, ngược lại cười nhạo một tiếng: "Bây giờ mới biết nói lời này, ngươi sớm làm gì rồi?"
"Trong số tất cả các sư đệ đồng môn, còn có kẻ nào phiền phức hơn ngươi nữa không?"
Lâm Thanh Thanh rụt đầu lại, im lặng cười trộm.
Cát Nhị Đản không phản bác được, yên lặng hồi lâu, vẫn là buông xuống cố chấp trong lòng.
Dù sao trước mặt không phải người khác, không phải tông chủ, không phải Sư phụ, mà là Đại sư huynh đã lâu không gặp.
Đối với tất cả sư huynh đệ Tử tinh viện mà nói, Đại sư huynh luôn luôn khác biệt.
Đám người không thành thật như bọn họ sẽ hồ ngôn loạn ngữ dưới mí mắt của tông chủ và Sư phụ, nhưng rất ít khi nói dối Đại sư huynh... Bởi vì sư huynh rất đáng tin cậy, rất thông minh... Ra tay cũng rất nặng.
Nói dối, tông chủ và Sư phụ ngại thân phận, rất ít khi động thủ, Đại sư huynh mặc kệ nhiều như vậy, thật sự sẽ treo bọn họ lên cây đánh.
Cát Nhị Đản trầm mặc một lát, ngẩng đầu hỏi một câu như vậy: "Sư huynh, ngươi có từng yêu ai không?"
Lý Miên Kha sửng sốt một chút, sau đó trả lời rất nghiêm túc: "Sư đệ, đừng ép ta đánh ngươi vào lúc này."
Giả vờ thâm trầm làm gì, bớt vòng vo, nói tiếng người đi.
Cát Nhị Đản nhếch khóe miệng, bất đắc dĩ gãi đầu: "Ta gặp phải tình kiếp rồi."
"Ồ?"
Lý Miên Kha nổi hứng thú, tiến lên trước vài bước, ghé sát lại hỏi: "Nói tỉ mỉ một chút."
Nhưng Cát Nhị Đản lại có phần do dự. "Không tiện lắm."
Lý Miên Kha có phần không vui: "Có gì không tiện?"
Cát Nhị Đản liếc nhìn về phía sau hắn, hạ giọng lẩm bẩm: "Tiểu sư muội, còn ở đây."
Lý Miên Kha suy nghĩ một chút, quay đầu lại, vẻ mặt nghiêm túc: "Con nít con nôi ra ngoài!"
"A?"
Lâm Thanh Thanh ngẩn người, chỉ chỉ mũi mình: "Ta?"
Nàng nhìn thấy Đại sư huynh lén đưa ánh mắt cho mình, rầu rĩ không vui lên tiếng: "Được, ta đi."
Lâm Thanh Thanh đi ra ngoài cửa, đưa lưng về phía cửa đóng lại, rất mạnh.
Lý Miên Kha quay sang, hạ hạ giọng, tiếp tục truy vấn: "Nói đi."
"Bắt đầu từ đâu?"
"Nói ngắn gọn, bắt đầu lại từ đầu."
Cát Nhị Đản gật đầu: "Mấy tháng trước, khi sư huynh ngươi bế quan không lâu, ta đã xuống núi."
"Xuống núi làm gì?"
"Về nhà thăm người thân."