Chương 65: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 65
Lộ Tử U nghĩ mãi không thông, bởi vì xem ra, chỉ có hắn và Cố Bạch Thủy gọi địa chủ mới có ý nghĩa.
Phán quan chỉ là một công cụ để gom đủ ván bài mà thôivốn dĩ không cần phải dâng không thọ mệnh cho Phán quan.
"Bởi vì ta thích."
Cố Bạch Thủy nghiêng đầu, trong mắt bình tĩnh như một vũng nước tù.
"Thọ mệnh thứ này có nhiều kỳ thực cũng vô dụng. Nếu như ngươi gọi địa chủ muộn một chút, đợi thọ mệnh giảm một nửa, ván bài này chẳng phải sẽ càng kích thích hơn à?"
-
"Bảy trăm năm."
Cố Bạch Thủy lại một lần nữa nói ra số tiền đặt cược của mình.
Lộ Tử U nhìn hắn thật sâu, sau đó há miệng: "Tám trăm năm."
"Chín trăm năm." Cố Bạch Thủy vẫn giữ nguyên vẻ mặt không chút cảm xúc.
"Một... Ngàn năm."
Đây là số tiền cược lớn nhất của Lộ Tử U từ trước tới giờ, nhưng hắn quả thực không muốn bỏ qua cơ hội lần này.
Nếu có thể thắng, hắn sẽ thu được trọn vẹn hai ngàn năm tuổi thọ, không chỉ bù đắp đủ số đã mất mà còn lời thêm được một ngàn năm.
Cố Bạch Thủy nói đúng, chỉ có hai người bọn họ tranh làm địa chủ mới có ý nghĩa, cùng thắng cùng thua thì không thể kết thúc ván bài.
Nhưng ngoài dự liệu, Cố Bạch Thủy lại ngước mắt lên, sau đó từ bỏ việc tiếp tục tranh giành địa chủ.
Lộ Tử U thở phào nhẹ nhõm, khi hắn vừa vươn tay về phía lá bài úp trên bàn, vị Phán quan mặc áo đỏ kia đột nhiên nở một nụ cười quái dị.
"Một ngàn một trăm năm."
"Ha." Cố Bạch Thủy không nhịn được bật cười.
Vẻ mặt Lộ Tử U vừa uất ức vừa âm trầm, nhưng vẫn buông tay ra, để cho Phán quan áo đỏ giành được địa chủ.
Lý do rất đơn giản, Lộ Tử U có thể đối chọi tuổi thọ với Cố Bạch Thủy, nhưng không dám đánh cược với Phán quan áo đỏ.
Ván cược này là một ngàn một trăm năm tuổi thọ, nếu Lộ Tử U thắng, hắn cũng có thể bù đắp được tổn thất của mình.
Nhưng nếu hắn và Phán quan áo đỏ tiếp tục đặt cược, vậy thì rất có thể hắn sẽ phải đặt toàn bộ số tuổi thọ của mình lên bàn.
Hắn không dám đánh cược.
Phán quan áo đỏ nhìn thấu tâm tư của Lộ Tử U, cầm bài trong tay, sau đó lật ra trên mặt bàn.
Hai quân 2, một quân Át, bài rất đẹp, có thể định đoạt thắng thua.
Ván thứ tư, Lộ Tử U nghiêm túc cẩn thận bắt đầu đánh bài, dốc toàn lực tính toán, nhưng cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc, thua Phán quan áo đỏ.
Không phải vì kỹ thuật đánh bài của Phán quan áo đỏ cao siêu, mà hoàn toàn là do Cố Bạch Thủy cố tình gây rối.
Bất kể Lộ Tử U ra quân bài gì, chắc chắn sẽ bị Phán quan áo đỏ và Cố Bạch Thủy chặn lại, sau đó nhường cho địa chủ.
Một nông dân và một địa chủ liên thủ đối phó với một nông dân khác, điều này gần nhưm giảm tỷ lệ thắng của Lộ Tử U xuống mức thấp nhất.
Sau khi ván bài kết thúc, vẻ mặt của Lộ Tử U đã không thể che giấu được sự khó coi và méo mó.
Hắn nhìn Cố Bạch Thủy như nhìn một kẻ điên, vẻ mặt đầy vẻ khó hiểu: "Ngươi hoàn toàn không màng hậu quả, không muốn sống nữa à? Tiêu hao tuổi thọ đối chọi với ta thì có lợi ích gì cho ngươi chứ?"
Cố Bạch Thủy nhún vai, thản nhiên cười nói: "Đẩy ngươi vào đường cùng, đối với ta mà nói chính là lợi ích lớn nhất."
"Ngươi thực sự điên rồi."
Ván thứ năm bắt đầu, Phán quan áo đỏ không gọi bài nữa.
Quyền gọi bài đến lượt Cố Bạch Thủy và Lộ Tử U.
"Chín trăm năm."
Cố Bạch Thủy không cho Lộ Tử U bất kỳ thời gian suy nghĩ nào, lập tức đem một ngàn năm thọ mệnh còn lại của mình đặt cược lên bàn.
Lộ Tử U chỉ có hai lựa chọn, hoặc là đặt cược toàn bộ một ngàn năm của mình, hoặc là nhường bài cho Cố Bạch Thủy, làm nông dân.
Nhưng thái độ không hề kiêng dè của Cố Bạch Thủy khiến Lộ Tử U có phần do dự.
Hắn không rõ rốt cuộc là vì Cố Bạch Thủy vốn là một kẻ điên, hay là trước khi hắn đến căn phòng này, Cố Bạch Thủy đã đạt được một thỏa thuận nào đó với Phán quan áo đỏ.
Nếu là trường hợp đầu thì còn đỡ, nhưng nếu là trường hợp sau, ván này rất có thể sẽ lặp lại tình huống của ván trước.
Phán quan áo đỏ cố tình nhường bài cho Cố Bạch Thủy, vậy thì hắn cũng chắc chắn sẽ thua.
Lộ Tử U trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng vẫn cắn răng, ấn tay lên lá bài úp trên mặt bàn.
"Một ngàn năm, ta và ngươi chơi ván cuối cùng."
Lá bài từ từ được lật lên, hai mặt quỷ đen trắng nằm trên bàn.
Vẻ mặt của Lộ Tử U từ thấp thỏm chuyển sang vui mừng, cuối cùng biến thành cơn kích động không thể kiềm chế.
Hai lá bài quỷ, gần như những lá bài tốt nhất có thể có.
Phán quan áo đỏ nhướng mày, dường như cũng có phần bất ngờ, nhưng Cố Bạch Thủy chỉ thở dài một cách bất lực.
"Xem ra vận may của ta quả thực không tốt."