Chương 74: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 74
Tiểu khất cái nghĩ, một mình đi hết đoạn đường cuối cùng này có phần cô đơn, không giống với cảm giác trong ký ức.
Vì thế, nàng liền cùng gã thanh niên hồ đồ kia lên đường tới thành Lạc Dương, còn kể cho hắn nghe một câu chuyện đã xảy ra từ rất lâu trước đây.
Đoạn đường đó không dài như tưởng tượng, thỉnh thoảng gió hè thổi qua ngọn cây, ve sầu già trong tán cây không kêu nữa.
Hai bóng người xiêu vẹo đi trên con đường đất lầy lội, như chuyện đã từng xảy ra từ rất lâu trước đây.
Đoạn đường cuối cùng này, rất an tâm, cũng rất tốt, khiến nàng nhớ lại rất nhiều chuyện xưa cũ.
Chỉ có điều, nàng cũng biết thiếu niên bên cạnh, quả thực không phải là người trong ký ức của nàng.
...
Cố Bạch Thủy trầm mặc hồi lâu, cất lá thư trong tay vào trong hộp, sau đó cẩn thận khóa lại.
Đây là câu chuyện của hắn và nàng, không nên để cho quá nhiều người ngoài không liên quan biết.
Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn, tiếng mưa rơi trên mái hiên át đi tất cả âm thanh trong sân.
Nhưng thiếu niên trong phòng không hề hay biết, trên cửa sổ phía sau hắn, dần dần xuất hiện một bóng hình lông lá.
Một móng vuốt lông lá, lặng lẽ xé rách giấy dán cửa sổ, đáp xuống chiếc ghế gỗ.
Nơi đó có một thanh chủy thủ bằng đồng rất sạch sẽ, cũng là vật cuối cùng mà chủ nhân của căn nhà này để lại cho Cố Bạch Thủy.
Cố Bạch Thủy vẫn kịp phản ứng, giơ chiếc hộp trong tay lên, ném mạnh về phía con quái vật bên cửa sổ.
Nhưng con quái vật không hề nhúc nhích, cho dù góc cạnh sắc nhọn của chiếc hộp đâm thủng mặt nó, nó vẫn nắm chặt lấy thanh chủy thủ.
Máu đỏ tươi từ khóe trán chảy xuống, thấm vào miệng con quái vật.
Con quái vật nhìn thiếu niên áo xanh trong phòng, đột nhiên nhếch miệng cười không thành tiếng.
Vẻ mặt Cố Bạch Thủy nghiêm nghị, ánh mắt khóa chặt vào khuôn mặt của con quái vật.
Lông đỏ rậm rạp, con ngươi dữ tợn.
Nó không phải là con quái vật già đã trốn thoát khỏi cấm địa Đại Đế, mà là một con quái vật khác đi theo sau Lộ Tử U.
Minh Các.
"Xem ra đám yêu ma quỷ quái trong căn nhà cũ này vẫn chưa hiểu rõ về những người xuyên việt chúng ta."
Con quái vật lông đỏ che mặt đột nhiên cười dữ tợn, mở miệng nói, phát ra giọng nói có phần quen thuộc với Cố Bạch Thủy.
"Nếu đã giết bản thể của ta, tại sao không giết luôn cả Minh Các?"
"Bọn chúng chỉ biết mỗi người xuyên việt đều có một con quái vật lông đỏ, nhưng lại không biết trong tim mỗi con quái vật lông đỏ đều thai nghén một đạo cấm pháp bản mệnh Tiên Thiên. Minh Các ký sinh linh hồn của ta, chỉ cần ta và Minh Các không đồng thời diệt vong, thì có thể thay thế cho nhau mà sống, bất tử bất diệt."
Trong mắt Cố Bạch Thủy lộ vẻ kinh ngạc, hắn quả thực không ngờ trên đời lại có loại cấm pháp quỷ dị, đáng sợ đến vậy.
Ngay cả trong những lăng mộ ở cấm địa Đại Đế, cũng chưa từng nghe nói tới loại cấm pháp tương tự.
Theo lời con quái vật trước mặt này, chỉ cần không có cách nào đồng thời giết chết Lộ Tử U và con quái vật lông đỏ của hắn, thì vĩnh viễn không thể giết chết bọn chúng hoàn toàn.
Nhưng ngay sau đó, Cố Bạch Thủy lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Hắn nhìn chằm chằm con quái vật lông đỏ bên cửa sổ, phát hiện trên người con quái vật này toàn là những vết thương dữ tợn và vết máu đáng sợ, như bị một con mãnh thú nào đó giày xéo, dốc hết sức lực mới thoát được hiểm cảnh.
"Tại sao ngươi lại nói bí mật của mình cho ta biết?"
Thân thể con quái vật lông đỏ hơi khựng lại, nắm chặt thanh chủy thủ bằng đồng trong tay, không nói gì.
Nhưng chính vì vậy, Cố Bạch Thủy nhướng mày, đoán ra được một vài bí mật mà nó chưa nói.
"Có lẽ những gì ngươi nói đều là thật, nhưng sau khi ngươi sống lại từ trong cơ thể Minh Các, có phải ngươi phát hiện ra... Mình không tìm thấy linh hồn của nó không?"
Con quái vật lông đỏ đột nhiên run rẩy, ánh mắt âm u lạnh lẽo nhìn thiếu niên trong phòng.
"Minh Các của ngươi, đã chết trong tay một con quái vật già khác, hồn phi phách tán. Cho nên, thứ ngươi chiếm giữ chỉ là một cái xác quái vật mà thôi."
Cố Bạch Thủy nheo mắt, liếc nhìn thanh chủy thủ bằng đồng đang bị con quái vật nắm chặt trong tay, tiếp tục nói:
"Minh Các chết rồi, cho nên bây giờ ngươi thật sự chỉ còn một mạng. Cũng chính vì vậy, ngươi mới nói hết bí mật của mình ra, muốn hù dọa ta, khiến ta không dám ra tay với ngươi."
"Nhưng cho dù như vậy, ngươi vẫn dám quay lại đây, trộm thanh chủy thủ này, ta không biết nên khen ngươi can đảm, hay là nên nói ngươi không biết sống chết..."
Con quái vật lông đỏ cúi đầu, im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên nhe răng cười một cách đáng sợ.
"Ngươi rất thông minh, nhưng thật ra cũng chẳng có tác dụng gì."
"Lạc Dương thành bây giờ, không còn là nơi mà ngươi và ta có thể định đoạt nữa rồi."