Chương 853: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 853

person Tác giả: Ba Thục Hồng Đậu schedule Cập nhật: 22/01/2026 16:11 visibility 1 lượt đọc

Chương 853: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 853

Trên thi thể lấp lánh ánh vàng, xen lẫn khí tức Phật tính và đạo đức, nhìn qua đã biết rất dễ cháy.

Phật tính? Đạo đức kim quang?

Mí mắt Cố Bạch Thủy giật giật, mới phát hiện ra một chuyện.

Đại sư đâu?

-

Đại sư tọa hóa rồi.

Biến thành một pho tượng đá lạnh lẽo, sừng sững trên đại lục Đông Châu.

Khi Cố Bạch Thủy vừa tỉnh lại, không hề phát giác được khí tức của Huyền Trang Pháp Sư, hắn cứ ngỡ đại sư đang ẩn mình trong Thiên Cung Bạch Thành để tĩnh dưỡng, nào ngờ lại là tán đi Công Đức Kim Thân, tọa hóa tại chỗ.

Vì sao?

Cố Bạch Thủy ngẫm nghĩ, cảm thấy có phần kỳ quái.

Đại sư ra đi có phải quá sớm rồi không?

Tính tình lại cương liệt đến vậy à?

Hay là trước đó hắn và Nhị sư huynh đã có giao ước gì mà không nói cho mình biết?

Cố Bạch Thủy ánh mắt nghiêm nghị, nhìn chằm chằm vào pho tượng đá, lặp đi lặp lại đánh giá hồi lâu.

Một cảm giác quỷ dị khó tả dần dâng lên trong lòng hắn.

Hình dáng pho tượng đá này, sao càng nhìn càng thấy quái lạ.

Thoạt nhìn thì bình thường không có gì lạ, nhìn kỹ thêm vài lần, lại như một pho tượng Phật.

Không đúng, không phải tượng Phật.

Sâu trong đáy mắt Cố Bạch Thủy xẹt qua một vệt gợn nước trong veo, dần dà, pho tượng Phật này trong tầm mắt hắn biến thành một hình dáng khác.

Toàn thân đen nhánh, thon dài như một cây côn, bề mặt lồi lõm, phủ kín những hoa văn kỳ dị tối nghĩa.

Cố Bạch Thủy chỉ mới nhìn vài lần, hai mắt đã như bị kim châm, đau nhức khôn tả.

Hắn vội vàng dời ánh mắt, nhắm nghiền hai mắt.

Nhưng trong đầu óc vẫn mịt mờ, phảng phất như chịu phải một loại nguyền rủa và ô nhiễm khó lòng nhận ra.

"Là một khúc xương."

Cố Bạch Thủy trầm mặc hồi lâu, tuy không mở mắt, nhưng trong khoảnh khắc vừa rồi đã in sâu hình dáng sơ lược của vật kia vào trong tâm trí.

Là một khúc xương đen mọc đầy những đường vân vặn vẹo, đen nhánh khúc khuỷu, xấu xí vô cùng.

Cố Bạch Thủy chưa từng thấy qua thứ quỷ dị như vậy, mang theo tà tính khiến người ta ghê tởm, nhưng cũng mơ hồ toát ra một tia Phật tính mâu thuẫn đến cực điểm.

Chỉ một khúc xương, đã khiến Cố Bạch Thủy không thể nhìn thẳng vào chân tướng của nó.

Nếu vật này là một phần xương khô của một sinh linh đã chết nào đó, vậy chủ nhân của chắc chắn nó phải là tồn tại Đế cảnh.

"Đế cốt à?" Cố Bạch Thủy lẩm bẩm.

Bản thể của đại sư là một khối Đế cốt tu luyện thành người?

Nhưng trong lòng hắn luôn cảm thấy không giống, khúc xương này dường như còn có lai lịch khác, khiến Cố Bạch Thủy có cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc.

Rốt cuộc là thứ gì?

Đông Châu đại lục dưới chân bắt đầu rung chuyển, một luồng khí tức kinh khủng thâm trầm, dần dần từ một thế giới khác dưới lòng đất lan ra ngoài.

Thời gian có phần gấp gáp.

Cố Bạch Thủy không nghĩ ngợi sâu xa về việc khúc xương đen kia rốt cuộc là thứ gì.

Hắn nên châm lửa, hoàn thành chuyện cuối cùng mà Nhị sư huynh đã dặn dò trước khi đi.

Dùng cái gì để châm lửa đây?

Cố Bạch Thủy suy nghĩ, ánh mắt chậm rãi dừng lại trên pho tượng đá mà đại sư đã tọa hóa.

Pho tượng rất khô ráo, chất liệu bề mặt cũng có phần oi bức, nhìn qua rất thuận tay.

Lóe lên ý tưởng, Cố Bạch Thủy đã tìm được vật thích hợp nhất để châm lửa trên đại lục này, một viên đá đánh lửa tự mình tọa hóa.

"A Di Đà Phật, đại sư, ta mạo phạm rồi."

"Oan có đầu, nợ có chủ, đại sư nếu ở dưới kia có việc gì, xin hãy tìm Nhị sư huynh của ta."

Cố Bạch Thủy lẩm bẩm vài câu, rồi đi tới bên cạnh pho tượng đá.

Hắn chầm chậm giơ tay, đầu ngón tay khẽ chạm vào pho tượng.

"Rắc~"

Tia lửa nóng rực bắn tung tóe, rơi xuống mặt đất dưới chân.

Cố Bạch Thủy nhíu mày, không chắc chắn đốm lửa này là do mình đốt, hay là pho tượng tự bốc cháy.

Hắn vung tay, vỗ mạnh vào pho tượng.

"Ong~"

Âm thanh trầm đục vang vọng khắp Đông Châu đại lục.

Ngọn lửa vàng nhạt rơi vào trong tay Cố Bạch Thủy.

Phật tính và tội nghiệt quấn quýt, sinh sôi không ngừng, nóng bức khó chịu.

Cố Bạch Thủy khẽ giơ tay, châm một mồi lửa trên Đông Châu đại lục.

Một đốm lửa rơi xuống hố, rồi "vù" một tiếng, theo gió bùng lên.

Ngọn lửa đột nhiên bộc phát, lan rộng khắp Đông Châu như lửa cháy đồng cỏ.

Biển lửa mênh mông, bao trùm tất cả, lửa cháy hừng hực, lan khắp núi sông, đồng cỏ, rừng rậm.

Nhưng kỳ lạ là, ngọn lửa nóng rực này không hề thiêu đốt bất kỳ sinh vật sống nào, chỉ đốt những bộ thi thể lạnh lẽo và những vật chết đã im lìm từ lâu.

Ngọn lửa này đến từ cõi chết, dùng một nghi thức long trọng, tế điện tất cả vong linh.

Cố Bạch Thủy đứng giữa biển lửa, nhìn lửa cháy ngút trời, cảnh tượng rực rỡ.

Hắn luôn cảm thấy... Dường như mình đã từng thấy một biển lửa tương tự ở đâu đó.

Biển lửa kia cũng rất lớn, cháy suốt một đêm, thiêu rụi rất nhiều thi thể cổ xưa.