Chương 88: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 88

person Tác giả: Ba Thục Hồng Đậu schedule Cập nhật: 22/01/2026 16:11 visibility 1,778 lượt đọc

Chương 88: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 88

Thân thể bất tử, linh hồn tan nát, biến thành một cái xác không hồn, vô tri vô giác.

"Nhưng nếu đã khó khăn sống sót như vậy, thì phải có mục tiêu gì đó để làm chứ..."

Trong một khu sân viện ở góc Cố gia, thiếu niên tàn nhang với thân hình gầy gò chậm rãi đi đến dưới bóng cây liễu.

Hắn rũ mắt, nhìn lớp vỏ cây khô nứt nẻ của cây liễu già trong sân viện, trầm mặc hồi lâu, rồi đột nhiên khóe miệng khẽ nhếch lên.

"Nhân đạo mịt mờ, Tiên đạo mênh mông, Quỷ đạo vui thay..."

"Đi giết Thánh Nhân đi, trước khi bọn chúng già chết, từng nhà từng nhà một, chẳng qua chỉ là đào thêm hơn trăm ngôi mộ mà thôi..."

-

Tin tức hai vị tiểu thư của Cố phủ trở về nhà vừa truyền ra, thành Trường An lập tức trở nên náo nhiệt.

Ngoài cửa Cố phủ chật ních những cỗ xe ngựa sang trọng, tinh xảo, quan lại quyền quý, vương hầu tướng lĩnh đều tấp nập kéo đến bái kiến.

Trên phố, đám thư sinh, thiếu gia tự cho mình là thanh cao cũng tụ tập, bao trọn tòa quán rượu cao nhất gần đó, ghé mắt ra cửa sổ ngóng trông, chỉ chờ có cơ hội may mắn được nhìn thoáng qua hai vị tiểu thư Cố gia.

Nhưng bất kể thân phận khách nhân ra sao, phần lớn đều chỉ được tiếp đãi qua loa trong đại sảnh Cố phủ, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng hai vị tiểu thư đâu cả.

Cố gia chủ vốn rất tinh tường, đoán trước được tình cảnh này nên đã sớm lánh vào hoàng cung, giúp bệ hạ trong ngự thư phòng xử lý triều chính.

Như vậy, người có thể đứng ra tiếp khách chỉ còn lại Cố gia tổ mẫu.

Nhưng đám đại thần, vương gia kia nào dám phiền đến Cố gia tổ mẫu tuổi cao sức yếu phải đích thân tiếp đãi, không sợ người ngoài dị nghị thì cũng sợ bệ hạ trách tội.

Thế là, những vị khách tới bái kiến đều chen chúc trong quán rượu bên ngoài con phố dẫn vào Cố phủ, vừa chờ Cố gia chủ từ hoàng cung trở về, vừa xem có kẻ thiếu nhãn lực nào dám cả gan lẻn vào phủ trước hay không.

Xe ngựa bên ngoài Cố phủ nối đuôi nhau san sát, đám quản gia vương phủ ngày thường cao ngạo, hống hách, giờ chẳng khác nào đám người lười nhác ven đường, ngồi xổm ở đầu đường, mắt nhìn chằm chằm vào cổng lớn Cố phủ, tay cầm bát nước ô mai giải nhiệt.

Nhưng so với sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài, trong Cố phủ lại yên tĩnh hơn nhiều.

Gia đinh, nữ quyến đều lo phận sự, thu xếp trong ngoài Cố phủ đâu vào đấy, bận rộn từ sáng tới tối, không bỏ sót một hạt bụi nào trong sân.

Trong sân của tam tiểu thư Cố Tịch, thiếu niên tàn nhang ngồi dưới gốc liễu vẻ mặt bình thản, bưng bát nước ô mai, nhìn đám nữ quyến ra ra vào vào.

Họ mang theo vải vóc, mành trướng, hương liệu, giấy cắt, trang hoàng lại toàn bộ khu sân vốn trống trải, ngay cả chăn nệm trong phòng ngủ chính cũng thay đến mấy lần.

Cuối cùng, vẫn chọn một bộ chăn nệm màu trắng đơn giản.

Người đến người đi, Cố Tam cứ lặng lẽ ngồi dưới gốc liễu, không ai buồn để ý đến hắn, không ai sai bảo hắn làm việc gì.

Đợi đến khi mọi thứ đã thu xếp ổn thỏa, một lão quản gia đứng tuổi mới tươi cười tiến lại gần, thái độ vô cùng thân thiện, khác hẳn vẻ bề trên với những người khác.

"Tam nhi à, viện của tiểu thư chúng ta đã thu dọn gần xong rồi, từ nay về sau nơi này giao cho ngươi nhé."

Lão quản gia vừa xoa tay vừa cười, nếp nhăn trên mặt hằn rõ: "Tam tiểu thư từ nhỏ đã thích yên tĩnh, gia chủ có sắp xếp người hầu hạ nhưng tiểu thư đều từ chối cả. Sau này cái viện này chỉ còn mình ngươi cáng đáng, vất vả rồi, có việc gì không kham nổi thì cứ nói với thúc."

"Chỉ cần thúc làm được, sẽ tuyệt đối không chậm trễ."

Cố Tam vẫn như mọi khi, rụt rè đáp một tiếng, không hề từ chối.

Lão quản gia gật đầu hài lòng, sau đó dẫn những người khác rời đi, không để lại một người hầu nào.

Trong sân lại trở nên yên tĩnh.

Cây liễu khẽ lay động, bóng cây đổ loang lổ, mát rượi.

Thiếu niên tàn nhang ngồi dưới gốc cây đợi suốt buổi chiều, nhưng cửa viện vẫn không hề mở ra, dường như đã bị chủ nhân quên lãng.

"Hay là ba năm không về nhà nên lạc đường rồi?"

...

Hoàng hôn buông xuống, cửa viện có người đẩy ra.

Thiếu niên tàn nhang trong viện nghe tiếng động, ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Vạt váy trắng khẽ lay động, một thiếu nữ mặc váy dài trắng muốt đẩy cửa viện bước vào.

Mắt phượng mày ngài, da trắng hơn tuyết, khoảnh khắc nàng bước vào, cả khu viện như bừng sáng.

Chỉ là ánh mắt quá mức tĩnh lặng, giữa đôi lông mày thanh tú toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách.

Cố Tịch, tam tiểu thư của Cố gia.

Vào đến sân, Cố Tịch dừng bước, khẽ ngước mắt, lặng lẽ quan sát một lượt.

Đường lát đá sạch sẽ, khóm hoa cắt tỉa ngay ngắn, cây liễu già vẫn không có gì thay đổi.

Thứ duy nhất khác biệt, chính là thiếu niên tàn nhang có vẻ xa lạ dưới gốc cây kia.

Ngay khi Cố Tịch bước vào, Cố Tam đã đứng dậy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right