Chương 886: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 886
Cố Bạch Thủy biết lão già này cần nguyên, cần Lưu Ly Nguyên trong tay mình để kéo dài tính mạng.
Cũng bởi vì như thế, lão Nguyên Tôn mới có kiên nhẫn, trả lời từng câu hỏi của hắn.
"Ta cần nguyên, rất nhiều rất nhiều nguyên."
Hai mắt lão Nguyên Tôn vẩn đục bình tĩnh, nói với Cố Bạch Thủy: "Làm một cuộc giao dịch đi, dùng Lưu Ly Nguyên trong tay ngươi."
"Có thể, nhưng tiền bối, ngươi có thể cho ta cái gì?"
Lão Nguyên Tôn nói: "Cái nồi này của ta thế nào? Giá trị còn cao hơn khối nguyên kia của ngươi."
Cố Bạch Thủy rất giảng đạo lý lắc đầu, cũng chân thành sửa lại cách nói của lão Nguyên Tôn.
"Tiền bối, cái nồi này là của ta."
"Sao ngươi có thể dùng đồ của ta, đổi lấy đồ của ta?"
Câu nói nhẹ nhàng này quanh quẩn trong Hắc Tháp, mỗi người đều có phản ứng khác nhau.
Hứa Tam Tư ở bên cạnh nghe ngẩn người, chần chờ liếc nhìn Cố Bạch Thủy một cái.
Hồng y nữ tiên suy nghĩ, khẽ gật đầu, nàng đồng ý với cách nói này.
Lão Nguyên Tôn nghẹn lời, nhìn người trẻ tuổi vẻ mặt nghiêm túc kia.
"Trường Sinh đệ tử hiện tại, đều vô sỉ như vậy à?"
"Tiền bối… ngươi còn chưa biết Nhị sư huynh của ta."
-
Cố Bạch Thủy không cho rằng lão Nguyên Tôn đã chết nay sống lại kia có tư cách cùng mình cò kè mặc cả.
Nó chỉ là một cỗ thi thể khô quắt, trong thân thể chứa đựng một cái linh hồn già nua.
Nhị sư huynh cũng từng nói, ngón tay vàng thường thấy nhất của nhân vật chính trong các câu chuyện, chính là nhặt được một lão già gia kinh nghiệm phong phú, cảnh giới cao thâm, vì con đường tu hành của nhân vật chính mà chỉ điểm bến mê, hộ giá hộ tống.
Hơn nữa loại lão già gia này thường là linh hồn thể khổ đại cừu thâm, bị gian nhân hãm hại, cất giấu một đống bí mật, còn có tiềm lực đông sơn tái khởi.
Cho nên ra ngoài phải đối xử tốt với người già, bồi dưỡng tình cảm tốt với các lão tiền bối, không thể quá sớm bại lộ bản tính, quá mức mạo phạm.
"Tác dụng lớn nhất của lão già, chính là nổ ra kim tệ."
Lần này Cố Bạch Thủy quả thật nhặt được một lão già gia, thỏa mãn những yêu cầu mà Nhị sư huynh nói.
Nhưng hắn không có kiên nhẫn bồi dưỡng tình cảm với lão gia hỏa này, cho nên Cố Bạch Thủy nghĩ muốn bắt cóc vị lão tiền bối này, nhìn xem có thể moi ra được thứ gì hữu dụng hay không.
Lúc cần thiết, có thể áp dụng một ít thủ đoạn phi thường quy.
"Tiền bối, giao dịch có thể từ từ bàn, khối Lưu Ly Nguyên này ta cũng có thể cho ngươi mượn dùng trước."
Cố Bạch Thủy khẽ động tâm tư, nói với lão Nguyên Tôn: "Chỉ cần ngài trả lời ta một vấn đề trước, những thứ còn lại đều dễ nói."
Lão Nguyên Tôn lặng lẽ ngẩng đầu: "Vấn đề gì?"
Cố Bạch Thủy nhìn thẳng vào khuôn mặt khô gầy của ông lão, lên tiếng hỏi: "Khi đó vì sao ngài không dám thành đế, vì sao lại vào lúc này phục sinh?"
Nghe thì như hai vấn đề, nhưng trên thực tế là một vấn đề, nòng cốt ở chữ "dám".
Vì sao lão Nguyên Tôn không dám thành đế, mà bây giờ lại "dám" phục sinh.
Cố Bạch Thủy không cho rằng lão Nguyên Tôn bị phong ấn trong hắc oa nhiều năm như vậy, chưa từng gặp được một cơ hội phục sinh nào, mãi cho đến hôm nay, Cố Bạch Thủy mới cơ duyên xảo hợp cứu sống được hắn.
Không có nhiều cơ duyên xảo hợp như vậy, phần lớn đều là tính toán tỉ mỉ, tuyệt đối "ngẫu nhiên".
Thậm chí có lẽ không phải Cố Bạch Thủy vô tình cứu sống Nguyên Tôn, mà là lão gia hỏa này lựa chọn được Cố Bạch Thủy cứu sống vào hôm nay.
Trong nồi đã nấu hai cỗ thi thể, cỗ thứ nhất sống lại, sau đó bị nữ tiên ăn, khi đó Cố Bạch Thủy không có ở đó.
Sau đó Cố Bạch Thủy canh giữ ở bên nồi, lão già này mới từ trong nồi bò ra.
Vì sao không phải là cỗ thứ nhất? Chỉ vì cảnh giới tu hành không đủ à?
Hay là nói... Lão gia hỏa này đang sợ hãi điều gì, sợ một thiếu nữ váy đỏ không nói một lời, mặt mũi tràn đầy vô tội, người vật vô hại... Nhưng lại nhìn chằm chằm ông lão?
Trong tòa hắc tháp không lớn không nhỏ này, ở một con đường khác mà tất cả mọi người đều không nghe thấy, hai thanh âm hư ảo đang lặng lẽ trò chuyện.
"Còn chưa thể ăn à?"
"Đợi chút, thịt dai rồi, sẽ mắc răng."
"Ta có thể nuốt xuống, không mắc răng."
"không được, trước tiên nuôi béo, rồi nói sau."
"..."
Yên lặng một hồi, nữ tiên sau lưng Cố Bạch Thủy chớp chớp mắt, như mới nghĩ tới điều gì đó.
"Ngươi... Muốn ăn à?" Là giọng nói của nàng.
"Ta không muốn." Cố Bạch Thủy có phần khó hiểu.
"Vì sao?" Nữ tiên hỏi theo một câu.
"Bởi vì không đói."
"Không đói, liền không ăn à?"
Nữ tiên như có vô số vấn đề, hơn nữa mỗi vấn đề đều rất khô khan đơn giản.
Nàng dường như rất tò mò, vì sao Cố Bạch Thủy không muốn ăn khối thịt già kia.
Cố Bạch Thủy suy nghĩ rõ ràng điểm này, sau đó ý thức được một vấn đề khác.