Chương 138: Bắt cóc mèo con
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chan hoà.
Khi tia sáng xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu vào trong nhà, Chu Trúc Thanh đang nằm ngủ chậm rãi mở mắt.
Sờ sờ trường bào trên người, ngửi được mùi hương kỳ dị ập tới, Chu Trúc Thanh hơi ngẩn ra, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong góc phòng, giờ phút này, Tiêu Sắt đang ngồi xếp bằng trên đài sen, hấp thu năng lượng thiên địa.
Cảm nhận được Chu Trúc Thanh đã tỉnh, Tiêu Sắt mở mắt, thoát khỏi trạng thái tu luyện.
“Tỉnh rồi sao?” Tiêu Sắt xuống khỏi đài sen, mỉm cười với Chu Trúc Thanh.
“Ừ.” Chu Trúc Thanh gật đầu, gỡ trường bào trên người, chậm rãi hỏi: “Tối hôm qua ngươi...”
“Tối hôm qua, lúc chúng ta trở về, ca ca thấy ngươi nằm trên bàn ngủ, sợ ngươi cảm lạnh nên đắp thêm.” Long Quỳ bay ra từ ma kiếm, khẽ cười nói.
Tiêu Sắt xoa xoa đầu Long Quỳ, mỉm cười nói: “Yên tâm đi, gia hỏa kia không dám tới gây phiền toái nữa đâu.”
“Cảm ơn....” Mặt Chu Trúc Thanh hơi đỏ, đứng dậy đưa trường bào vào tay Tiêu Sắt.
Nàng cẩn thận quan sát, sau khi xác nhận Tiêu Sắt không bị thương, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Sắt mặc trường bào, xoay người thu hồi đài sen vào nạp giới, thuận miệng hỏi: “Kế tiếp ngươi có tính toán gì không?”
Nghe vậy, Chu Trúc Thanh ngẩn ra, cúi đầu, rơi vào yên lặng.
Nàng vốn tới đây tìm Đái Mộc Bạch, hai người hợp lực, nói không chừng còn có thể tranh thủ một đường sống, hiện tại Đái Mộc Bạch sa đoạ thành như vậy, nàng đã không biết nên đi nơi nào.
Thấy thế, Tiêu Sắt mỉm cười, duỗi tay đặt trên vai nàng, nói: “Nếu là ngươi cảm thấy mê mang, có hứng thú cùng ta ngắm nhìn sắc thái của một thế giới khác không?”
“Thế giới khác?” Chu Trúc Thanh nhìn chằm chằm Tiêu Sắt.
“Đi thôi đi thôi, ca ca của ta rất lợi hại, ngay cả Phong hào đấu la của thế giới này đều bị hắn đánh chật vật mà chạy. Có hắn thì không ai dám tổn thương ngươi.” Sao Long Quỳ lại không biết Tiêu Sắt tính toán gì chứ, lập tức nắm tay Chu Trúc Thanh, bắt đầu hỗ trợ.
Tiêu Sắt thầm giơ ngón cái với Long Quỳ, nhìn Chu Trúc Thanh, lẳng lặng chờ đợi nàng trả lời.
Nhìn ánh mắt chân thành, tha thiết của Tiêu Sắt cùng Long Quỳ, lòng Chu Trúc Thanh như có dòng nước ấm chảy qua, gật đầu nhẹ.
“Giờ chúng ta đi đâu? Trở về đại lục Đấu Khí sao?” Chu Trúc Thanh hỏi.
Tiêu Sắt lắc lắc đầu cười, nói: “Ta cần nghỉ ngơi sáu ngày nữa mới có thể trở về đại lục Đấu Khí. Ngươi luyện hoá thứ này trước, sau đó chúng ta lại đi tới một chỗ.”
Vừa nói xong, trong tay Tiêu Sắt bỗng có thêm một một gốc cây màu trắng tinh, trông như ngó sen không nhiễm bùn.
“Đây là?” Chu Trúc Thanh nghi hoặc nói.
Tiêu Sắt thản nhiên cười, nói: “Tiên thảo Thủy tiên ngọc cốt.”
......
Khi Tiêu Sắt thành công dụ dỗ mèo con thì tình cảnh đám người Sử Lai Khắc rất là không thoải mái.
Bởi vì Đường Hạo đi trả thù nhưng thất bại trở về, cả đám lo lắng Tiêu Sắt sẽ ghi hận mà giết tới nên suốt đêm chạy qua trăm dặm, trốn đến thôn gà mái của Mã Hồng Tuấn... À không, thôn Phượng hoàng.
Vì Phất Lan Đức và Triệu Vô Cực một mặt tiếc tiền, một mặt lo lắng Tiêu Sắt còn đợi ở thành Tác Thác, không dám mướn xe ngựa, hai người khiêng Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn, mệt đến muốn ngất.
Còn Đường Tam do đạo sư học viện Lư Kỳ Bân khiêng đi cùng với Tiểu Vũ và Áo Tư Tạp.
Trữ Vinh Vinh từ đầu đến cuối cũng không phát sinh mâu thuẫn với Tiêu Sắt, cộng thêm thân phận tiểu công chúa Thất bảo lưu ly tông nên không có đi theo, hôm sau đi với học đạo sư Thiệu Hâm, Lý Úc Tùng vào thành Tác Thác, nhân tiện tìm hiểu tin tức về Tiêu Sắt.
Nếu Tiêu Sắt đã rời khỏi thành Tác Thác, như vậy vạn sự đại cát.
Nếu không rời đi, trong ba người, trừ Trữ Vinh Vinh, hai người còn lại chưa từng chạm mặt Tiêu Sắt cho nên cũng không lo lắng sẽ có chuyện gì.
Trữ Vinh Vinh vui như hoa nở, bản tính tiểu ma nữ hoàn toàn phóng thích, nghiễm nhiên coi Lý Úc Tùng và Thiệu Hâm tuỳ tùng, điên cuồng mua sắm.
Nàng nói một cách hoa mỹ là để che giấu thân phận đạo sư Sử Lai Khắc của hai người, cho bọn họ giả làm tuỳ tùng Thất bảo lưu ly tông phái đến, thuận tiện tìm hiểu tin tức.
Hai người tin tưởng, hơn nữa còn cảm thấy ý tưởng này không tồi. Dù thiếu niên kia lợi hại thì cũng không có khả năng vô cớ ra tay với đệ tử Thất bảo lưu ly tông. Phải biết rằng Thất bảo lưu ly tông có hai vị Phong hào đấu la cấp chín mươi lăm trở lên.
Nhưng bọn hắn không nghĩ tới Trữ Vinh Vinh thật sự coi bọn họ là tuỳ tùng, nửa ngày đã dạo gần hết các cửa hàng lớn lớn bé bé ở thành Tác Thác, Hồn đạo khí trữ vật đã sớm đầy ắp, hai người đeo túi lớn túi nhỏ, chân sắp rụng rời.
“Vinh Vinh, ngươi xem này, hôm nay tới đây thôi, dù sao cũng không tìm được thiếu niên kia. Có lẽ là viện trưởng nghĩ nhiều, nếu thật sự muốn ra tay thì người ta đã ra tay rồi, cần gì thả các ngươi rời đi.” Đạo sư Thiệu Hâm tỏ vẻ khổ sở, nhanh chân chặn Trữ Vinh Vinh đang muốn vào cửa hàng tiếp theo.
“Đúng vậy đúng vậy, ngươi xem, tuy rằng đám Mộc Bạch đắc tội người ta nhưng đều đã bị đánh thành bộ dạng như vậy, chắc sẽ không tới Sử Lai Khắc đâu.” Lý Úc Tùng nói tiếp.
Nghe vậy, Trữ Vinh Vinh ngẩng đầu nhìn trời, phát hiện đã đến buổi trưa, gật gật đầu, mỉm cười nói: “Vậy được rồi, hôm nay liền đi dạo... A không, hôm nay đến đây thôi, bổn tiểu thư mời các ngươi ăn cơm.”
Vừa nói xong, Trữ Vinh Vinh nhìn về phía nơi phát sinh xung đột với Tiêu Sắt hôm qua. Nàng muốn thử vận may, xem xem có thể gặp được Tiêu Sắt hay không, trong tình huống không thi triển võ hồn mà có thể đánh mấy người Đường Tam thảm như vậy, lại còn trẻ tuổi, muốn người ta không hứng thú cũng khó.
Đương nhiên, nếu nàng biết ngay cả Hạo thiên đấu la Đường Hạo đều thua trong tay Tiêu Sắt, e là không dám nghĩ nữa.
.......
Tốn hết một buổi sáng, rốt cuộc Chu Trúc Thanh cũng hoàn thành luyện hoá Thủy tiên ngọc cốt.
“Cảm giác thế nào?” Nhìn Chu Trúc Thanh tỉnh lại, Tiêu Sắt cười nói.
Chu Trúc Thanh mỉm cười, đáp: “Tiên thảo này thật sự rất thần kỳ, chẳng những khai thông kinh mạch tắc nghẽn trên người ta, ngay cả hồn lực cũng đột phá tới cấp ba mươi.”
Giờ phút này, Chu Trúc Thanh cực kỳ kích động, tiên thảo mà Tiêu Sắt cho quá mức quý giá.
Tiêu Sắt cười nói: “Chờ đến khi ngươi thu hoạch Hồn hoàn thứ ba, hẳn là hồn lực lại tăng thêm mấy cấp.”