Chương 187: Nội viện

person Tác giả: Đản Sao Thanh Tiêu schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:04 visibility 2,556 lượt đọc

Chương 187: Nội viện

..... Sáng sớm, khi những tia sáng đầu tiên xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu vào mặt Tiêu Sắt, Tiêu Sắt thở nhẹ một hơi, chậm rãi mở mắt. Giờ phút này, khí thế hắn phát ra mạnh hơn trận đấu hai ngày trước rất nhiều.

“Đấu Linh thất tinh, kiếm ý thật sự là thứ tốt, chẳng những có thể tăng cường lực công kích, ngay cả tạp niệm cũng có thể chém, toàn tâm toàn ý tu luyện.” Tiêu Sắt nở nụ cười.

Từ sau khi đạt được kiếm ý, chẳng những tâm cảnh được thăng hoa, tốc độ tu luyện cũng nhanh hơn nhiều, vốn dựa vào đài sen, Thanh linh hỏa chi cao và Quy nguyên hồn quyết phụ trợ, tốn hai tháng mới tăng từ Đấu Linh ngũ tinh tăng lên tới Đấu Linh lục tinh, lần này từ lục tinh tăng đến thất tinh chỉ tốn khoảng một tháng rưỡi, tăng một phần tư tốc độ tu luyện.

Chút vui sướng qua đi, Tiêu Sắt hít sâu một hơi, lẩm bẩm: “Hiện tại còn không phải thời điểm vui vẻ, kiếm ý giống như thuyền đi ngược dòng, không tiến thì lui.”

Vừa nói xong Tiêu Sắt liền đứng dậy thu hồi đài sen rồi ra khỏi phòng, bắt đầu luyện kiếm như thường ngày, từ khi dung hợp kiếm ý, mỗi ngày luyện tập kiếm pháp Quỷ cốc ba lần đã trở thành môn bắt buộc của hắn.

Có lẽ kiếm pháp Quỷ cốc có uy lực không quá mạnh trong thế giới huyền huyễn này nhưng ý cảnh bên trong lại vượt xa đấu kỹ kiếm pháp của thế giới này.

Diễn luyện kiếm pháp xong, sự lý giải của Tiêu Sắt đối với kiếm ý lại càng sâu hơn một phần.

“Tiểu Sắt, hôm nay phải tiến vào nội viện, chúng ta nên xuất phát.” Không biết khi nào mà Tiểu Y Tiên cùng Chu Trúc Thanh đã xuất hiện trong viện, nhìn thấy Tiêu Sắt diễn luyện xong, lên tiếng nhắc nhở.

Tiêu Sắt khẽ gật đầu, thu ma kiếm vào trong cơ thể, chân đạp nhẹ, hóa thành bóng đen chợt lóe xuất hiện trước mặt Tiểu Y Tiên cùng Chu Trúc Thanh, mỉm cười nói: “Xuất phát đi!”

Khi nói chuyện, Tiêu Sắt mở Tử vân dực, Tiểu Y Tiên cùng Chu Trúc Thanh thấy thế cũng mở cánh, ba người cùng bay vào trời cao, hóa thành ba luồng sáng biến mất ở phía chân trời....

Khi ba người Tiêu Sắt đến trước thư phòng của Hổ Càn thì thấy đã có không ít người tới, bọn họ tốp năm tốp ba, nhỏ giọng trò chuyện, tốp có Hàn Nguyệt, Bạch Trình cầm đầu là đông nhất.

Ba người Tiêu Sắt từ trên trời giáng xuống khiến mọi người yên tĩnh trong nháy mắt, trừ một số ít, còn lại đều dùng ánh mắt kính sợ nhìn ba người.

Chính xác là đang quan sát Tiểu Y Tiên và Tiêu Sắt.

Tiểu Y Tiên thì không cần phải nói, trưởng lão Đấu Hoàng trẻ tuổi nhất trong lịch sử học viện Già Nam, dù thực lực hay diện mạo đều là đối tượng mà các nam học viên khát khao.

Tiêu Sắt thì tiện tay chém ra ba kiếm đánh bại ba tên Đại Đấu Sư vây công, khiến đối thủ trực tiếp đầu hàng. Bởi vậy, dù hắn chỉ mới đến học viện Già Nam một tháng nhưng danh vọng đã vượt xa bất kỳ học viên ngoại viện nào.

“Tiểu Sắt... Tiêu Sắt!”

“Tiêu Sắt biểu ca!”

Thấy ba người đến, Tiêu Ngọc và Huân Nhi nở nụ cười, kéo tay nhau bước nhanh tới.

Tiêu Sắt cười, gật đầu, “Sao tới sớm vậy?”

“Còn không phải để tiễn ngươi sao, ngày hôm qua ta đã đột phá Đấu Sư nhị tinh.” Tiêu Ngọc buông tay Huân Nhi tay, tay ngọc quàng cổ Tiêu Sắt, dán trên người hắn.

Hành động hết sức bình thường trong lòng Tiêu Ngọc giờ phút này rơi vào trong mắt những người khác là một cảnh tượng chấn động.

Từng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn về phía Tiêu Sắt, có ánh mắt như đang nhìn tra nam, có ánh mắt kinh ngạc, nhưng càng có nhiều ánh mắt sùng bái, đa số đều là nam sinh.

Trước đây nhìn thấy Tiểu Y Tiên, Chu Trúc Thanh, Tiêu Ngọc, Huân Nhi vây quanh Tiêu Sắt, tuy miệng nói năm người là bằng hữu nhưng trong lòng thì không nghĩ như vậy.

Bởi vì mỗi nữ nhân ưu tú đều có sự kiêu ngạo của mình, đặc biệt là nữ nhân còn trẻ mà đã là Đấu Hoàng như Tiểu Y Tiên, không có khả năng chấp nhận bốn nữ một chồng.

Trong lòng bọn họ đều cho rằng chỉ có Tiểu Y Tiên mới là bạn gái của Tiêu Sắt, dù sao nàng đường đường là Đấu Hoàng, đã không tiếc hạ thân phận đi theo.

Nhưng hiện tại Tiêu Ngọc lại thân mật sà vào lòng Tiêu Sắt trước mắt mọi người nhưng ba vị mỹ nữ còn lại cũng không có chút bất mãn, cảnh này khiến mọi người mơ màng.

“Khụ...” Bị mọi người nhìn chằm chằm, mặt Tiêu Sắt dù dày cũng có chút tê dại, không luyến sự mềm mại trong lòng cùny mùi thơm thiếu nữ, hắn ho nhẹ một tiếng, nhỏ giọng nhắc nhở: “Tiêu Ngọc, rất nhiều người đang nhìn kìa! Chúng ta lại... Khụ, ảnh hưởng không tốt.”

Nghe Tiêu Sắt nói, mặt Tiêu Ngọc đỏ lên, gật đầu buông lỏng nhưng tay vẫn níu tay Tiêu Sắt, lần này nàng lại giống như lúc chia tay ở thành Ô Thản hai năm trước, bởi vì không khống chế được cảm xúc mà bổ nhào vào lòng Tiêu Sắt.

Lúc này, cửa thư phòng bỗng mở ra, Hổ Càn cùng vài lão giả cùng và Hổ Gia chậm rãi đi ra. Nhìn thấy bọn họ xuất hiện, mọi người lại yên tĩnh lần nữa, tiếng nói khe khẽ dần dần biến mất, cuối cùng lặng ngắt như tờ.

Ánh mắt Hổ Càn chậm rãi đảo qua các học viên, nhìn thấy không có vắng ai mới hài lòng gật đầu, cuối cùng dẫn Hổ Gia cùng với vài vị trưởng lão đi về phía Tiêu Sắt.

“Tiêu Sắt, Tiêu Ngọc, biểu tỷ biểu đệ các ngươi có quan hệ thật tốt nha.” Hổ Càn nhìn Tiêu Ngọc đầy ẩn ý, sau đó mỉm cười nói.

Khoé miệng Tiêu Sắt co rút, cười gượng nói: “Cùng nhau lớn lên, xin không lấy làm phiền lòng.”

“Ai... Lời này sai rồi, lão phu lại không phải người câu nệ tiểu tiết, huống hồ ta cũng biết quan hệ huyết thống giữa các ngươi không thân cận.” Hổ Càn cũng cười gượng, ánh mắt chuyển sang Tiểu Y Tiên, khẽ cười nói: “Tiểu Y Tiên trưởng lão, lần này nhóm Tiêu Sắt sẽ đi tham gia một trận thi đấu đặc thù, ta biết ngươi muốn theo Tiêu Sắt tiến vào nội viện, cho nên lát nữa trong lúc bọn họ thi đấu ngươi liền đi theo lão phu tiến vào nội viện, các ngươi sẽ gặp lại ở nội viện.”

“Vậy làm phiền phó viện trưởng.” Tiểu Y Tiên khẽ cười nói.

“Đều là đồng sự, nên trợ giúp lẫn nhau.” Hổ Càn cười cười, chỉ Hổ Gia ở phía sau, giới thiệu với Tiêu Sắt: “Tiêu Sắt, đây là cháu gái của ta, tên Hổ Gia, các ngươi đã gặp qua.”

Tiêu Sắt khẽ gật đầu, “Hổ Gia tiểu thư.”

“Hừ!” Hổ Gia hừ nhẹ một tiếng, ngạo kiều quay đầu hiển nhiên vẫn còn để trong lòng chuyện mấy ngày trước Tiêu Sắt ném nàng ngã dập mông.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right