Chương 314: Mỹ Đỗ Toa kết hôn

person Tác giả: Đản Sao Thanh Tiêu schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:04 visibility 2,602 lượt đọc

Chương 314: Mỹ Đỗ Toa kết hôn

Biên: Hắc Dược

---

"Khụ khụ..." Tiêu Sắt ho nhẹ một tiếng, nghiêng đầu áy náy nói: "Xin lỗi Điệp, vừa rồi ta nhận nhầm ngươi là tỷ tỷ ngươi.”

Điệp lắc đầu, hai má ửng đỏ, thấp giọng nói: "Không sao đâu, ta biết ngươi không cố ý. Với lại ta không thấy khó chịu." Nhưng câu cuối cùng, Điệp lại nói thầm trong lòng.

Tiêu Sắt vẫn chột dạ, nói sang chuyện khác: "Ta giới thiệu cho ngươi một người."

Vừa nói, Tiêu Sắt khẽ sờ túi Bách Bảo Như Ý bên hông.

"Baba, đây là Đấu Khí đại lục sao?"

Một tia kim quang từ trong túi Bách Bảo Như Ý bay ra, rơi trên mặt đất, hóa thành bóng dáng xinh đẹp uyển chuyển của Thiên Nhận Tuyết.

"Tuyết nhi, để ta giới thiệu cho ngươi, vị này là Điệp. Em gái của Mỹ Đỗ Toa." Tiêu Sắt giới thiệu nói. Xong rồi lại giới thiệu với Điệp: "Điệp, vị này là Tuyết Nhi mà ta và Toa Toa thường nhắc đến."

"Điệp?" Thiên Nhận Tuyết tò mò tiến đến trước người Điệp đánh giá, dáng người xinh đẹp, khuôn mặt trong suốt trắng nõn, mặt mày như họa, tựa như thần nữ xinh đẹp, phối hợp với váy bào màu đỏ và vương miện đặc hữu của Xà Nhân tộc.

Cho dù Thiên Nhận Tuyết là người cực độ tự cao về dung mạo của bản thân, cũng không thể không thừa nhận vị mỹ nhân trước mắt này không thua kém gì mình.

"Xin chào, Điệp di, ta là Tuyết Nhi, con gái của baba." Thiên Nhận Tuyết giống như là đã quen biết từ trước, ngồi bên cạnh Điệp, thân mật cầm tay nàng.

"Được rồi." So với Mỹ Đỗ Toa cường thế, tính cách Điệp thuộc loại hướng nội, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, nói: "Tuyết nhi, ta đã nghe tỷ tỷ và Tiêu Sắt nói qua về ngươi."

"Vậy sao, ba đã nói về ta như thế nào?" Đôi mắt đẹp của Thiên Nhận Tuyết sáng ngời.

"Hắn..."

"Tuyết nhi, Điệp, các ngươi ở đây nói chuyện trước, ta đi tìm Toa Toa." Nhìn thấy hai vị mỹ nữ tương đối hợp nhau, Tiêu Sắt mượn cơ hội chuồn đi.

......

Bên trong thần điện Mỹ Đỗ Toa.

"Mấy vị trưởng lão, có phải quá nhanh hay không." Mỹ Đỗ Toa ngồi trên ngai vàng, nhìn bốn vị trưởng lão Xà Nhân tộc phía dưới, có hơi chần chờ nói.

"Nữ vương, việc này nên tính toán sớm, tiềm lực của Tiêu Sắt kia là không giới hạn, cần giữ chặt lấy, bây giờ Điệp đã xuất quan, hoàn toàn có thể tiến hành hôn lễ." Một vị trưởng lão Xà Nhân tộc đứng giữa nói.

"Cái này..." Trong mắt nữ vương Mỹ Đỗ Toa xẹt qua một tia khó xử, cũng không phải nàng không muốn, là do cái tên xấu xa kia lại chạy đến dị giới, khả năng không tìm được người vào ngày thành hôn.

Ngay lúc Nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa đang khó xử thì đột nhiên ở ngoài cửa vang lên giọng nói của Tiêu Sắt: "Không sao, càng sớm càng tốt."

Giọng nói nhỏ dần, cửa lớn cũng chậm rãi được mở ra, Tiêu Sắt đi vào.

"Gặp qua bốn vị trưởng lão." Tiêu Sắt chắp tay hành lễ với bốn vị trưởng lão Hoàng thất của Xà Nhân tộc.

Bốn vị trưởng lão Xà Nhân tộc khẽ gật đầu, cảm nhận được khí thế tràn đầy của Tiêu Sắt, trưởng lão ở giữa cười tủm tỉm nói: "Ha ha, chúc mừng ngài đã đột phá Đấu Hoàng đỉnh phong, xem ra không bao lâu nữa ngài có thể thăng cấp Đấu Tông."

"May mắn mà thôi, chuyện hôn lễ nhờ mấy vị trưởng lão rồi." Tiêu Sắt cười nhạt nói.

"Đó là đương nhiên, ta sẽ để cho Hoa Xà Nhi và Nguyệt Mị sắp xếp, nếu đã như vậy, hôn lễ định vào ba ngày sau, mấy lão già như chúng ta sẽ không quấy rầy các ngươi." Bọn họ để lại một nụ cười tươi xoay người biến mất ở đại điện.

Thân hình Tiêu Sắt chợt lóe, trong nháy mắt đi tới trước người Mỹ Đỗ Toa, ôm nàng từ trên ngai vàng xuống.

"Toa Toa, ngươi có nhớ phu quân không?" Tiêu Sắt khẽ ngửi mái tóc của Mỹ Đỗ Toa.

Mỹ Đỗ Toa lườm hắn một cái, tức giận nói: "Cam lòng về rồi? Ta còn tưởng ngươi trầm mê trong hương hoa rồi chứ."

"Sao có thể như vậy được! Còn không phải ta muốn giải quyết tai họa ngầm bên kia rồi mới tới sao!" Tiêu Sắt nói: "Đúng rồi, Tuyết Nhi cũng tới, bây giờ nàng đang nói chuyện phiếm với Điệp ở trong phòng."

Nghe vậy, sắc mặt Mỹ Đỗ Toa liền vui vẻ, vừa định đứng dậy nhưng dường như lại nghĩ tới cái gì đó, bàn tay ngọc bắt lấy lỗ tai của Tiêu Sắt, trầm giọng nói: "Thành thật khai báo, tên xấu xa như người liệu có coi Điệp là ta rồi làm chuyện xấu gì hay không?"

"Á..." Khóe miệng Tiêu Sắt giật giật, sao phụ nữ bây giờ thông minh quá vậy? Đương nhiên là loại chuyện này cho dù có đánh chết hắn không thể thừa nhận, ngụy biện nói: "Không có, tuyệt đối không có, Tuyết Nhi ở bên cạnh, ta có thể làm cái gì chứ?"

"Nói như vậy có nghĩa là nếu con bé không ở bên cạnh, ngươi có thể làm ư?" Mỹ Đỗ Toa truy vấn.

Tiêu Sắt: "....."

...

Thời gian thoáng đã qua ba ngày, hôn ước của Tiêu Sắt và Mỹ Đỗ Toa được tiến hành theo đúng kế hoạch, mà Thiên Nhận Tuyết cũng trở nên thân thiết với tỷ muội Mỹ Đỗ Toa.

"Baba, hôm nay ba thật đẹp trai." Thiên Nhận Tuyết nhìn Tiêu Sắt trong trang phục chú rể, mặt ngọc, mày kiếm, đại lễ phục màu đỏ có vẻ như đã được may rộng nhưng lại làm nổi bật dáng người thon dài của Tiêu Sắt.

Tư thế oai hùng hiên ngang, khiến người ta mê mẩn.

"Cũng được, ta còn tưởng rằng bộ quần áo này sẽ bị rộng, không nghĩ tới lại vô cùng vừa vặn." Tiêu Sắt chậm rãi đến gần gương, nhìn gương, hài lòng gật đầu.

"Đương nhiên, Long Quỳ đã căn cứ vào cơ thể của ca ca mà làm, hơn nữa ca ca thích quần áo hơi rộng, cho nên Long Quỳ đã cố ý làm lớn hơn một chút." Không biết từ khi nào, Long Quỳ đã từ trong Đồ Văn ma kiếm bay ra, rơi vào bên cạnh Tiêu Sắt.

"Long Quỳ nhà ta thật khéo tay." Tiêu Sắt xoa đầu Long Quỳ.

"Baba, con cũng muốn." Thiên Nhận Tuyết tiến lại gần.

Tiêu Sắt mỉm cười lắc đầu, sờ đầu Thiên Nhận Tuyết khiến nàng cười thỏa mãn.

Lúc này cửa phòng bị gõ, ngoài cửa vang lên giọng nói của Nguyệt Nhi: "Tiêu Sắt đại nhân, nữ vương và Điệp đại nhân đã chuẩn bị xong, chúng ta nên xuất phát."

Dựa theo phong tục của Xà Nhân tộc, nữ vương xuất giá phải cưỡi xe ma thú đi một vòng Thánh thành Xà Tộc Nhân. Một mặt là để báo cho con dân Xà Nhân tộc biết nữ vương thành hôn, mặt khác là để cho con dân của Xà Nhân tộc biết mặt chú rể, phòng ngừa sau này có người giả mạo.

"A… Tới đây." Vừa nói, Tiêu Sắt mang Thiên Nhận Tuyết đi ra khỏi phòng, mà Long Quỳ đương nhiên là chui về Đồ Văn ma kiếm, bởi vì nàng còn là linh hồn, không thể để người ngoài phát hiện thân phận của nàng.

Trong một góc âm u của Thánh thành Xà Nhân tộc, có bóng người lén lút ẩn nấp trong đó.

"Lão sư, hình như những Xà Nhân này đang tụ tập ở trung tâm thành thị, là muốn tiến hành nghi thức tiến hóa mà ngài nói sao?" Tiêu Viêm nhìn đám Xà Nhân tộc trên đường phố dường như vì buổi lễ mà nhốn nháo đi xem, các binh lính Xà Nhân tộc đeo trên lưng cung tiễn cầm giáo dài duy trì trật tự, thấp giọng hỏi.

"Còn chưa xác định được, đến nay ta vẫn đang tìm dị hỏa, trước tiên chúng ta đi qua xem thử, nói không chừng có thể có thu hoạch." Trong lòng, giọng nói già nua của Dược Lão đột nhiên vang lên.

"Lão sư, những binh sĩ này tu vi thấp nhất cũng là Đấu Sư, ta..." Tiêu Viêm nuốt nước miếng.

"Khoác lên đi, có thể giúp ngươi ngụy trang thành Xà nữ trà trộn vào." Giọng nói già nua của Dược lão lại vang lên, ngón tay Tiêu Viêm chạm nạp giới, một tấm vải màu đỏ từ trong đó bay ra, rơi vào trong tay Tiêu Viêm.

"Ta biết rồi." Tiêu Viêm không chần chờ, khoác vải đỏ lên, biến thân thành Xà nữ.

Vì dị hỏa, hắn liều mạng.

.......

Quảng trường trước thần điện Mỹ Đỗ Toa giăng đèn kết hoa, có mấy trăm Xà nữ xinh đẹp nhảy múa.

Chính giữa, có một chiếc xe do ma thú kéo.

Bên ngoài quảng trường, vô số con dân Xà tộc tràn đầy chờ mong nhìn về hướng cửa lớn của thần điện Mỹ Đỗ Toa.

"Cung nghênh nữ vương đại nhân và Tiêu Sắt đại nhân." Theo giọng nói của thủ lĩnh đội hộ vệ Xà Nhân tộc Hoa Xà Nhi, đại môn thần điện Mỹ Đỗ Toa chậm rãi bị mở ra, tất cả Xà Nhân ở đây lần lượt quỳ xuống.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right