Chương 471: Linh hồn Đế Cảnh

person Tác giả: Đản Sao Thanh Tiêu schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:04 visibility 436 lượt đọc

Chương 471: Linh hồn Đế Cảnh

Cảm nhận được trong đầu có thêm thông tin, Tiêu Tuyết hơi ngây người, lập tức hành lễ với Tiêu Huyền: “Đa tạ tổ tiên.”

“Ha ha, mặc dù bộ công pháp này không thần kỳ như Đốt Quyết, nhưng cũng có thể dung hợp ba loại Dị Hỏa, bổ sung lẫn nhau với Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, đợi đến khi ngươi học xong thì có thể để phụ thân ngươi cho ngươi ba đóa tử hỏa, khi tu luyện chắc chắn có thể làm ít công to.” Tiêu Huyền cười khẽ, ánh mắt nhìn sang Tiêu Sắt, trịnh trọng nói: “Vậy chúng ta bắt đầu.”

Tục ngữ có câu trong núi không kể năm tháng, nhân gian đã qua ngàn năm.

Sau khi Tiêu Huyền truyền thụ Thiên Hỏa Tam Huyền Biến cho hai người Tiêu Sắt và Tiêu Tuyết, cũng như minh khắc tộc văn, Tiêu Sắt liền bắt đầu tiếp thu sức mạnh từ huyết mạch của Tiêu Huyền.

Khi Tiêu Tuyết chuyển tu công pháp xong, lập tức bắt đầu bế quan cùng Huân Nhi.

Thời gian thoắt cái đã ba tháng.

Khi đã có được sức mạnh từ huyết mạch của Tiêu Huyền, Tiêu Sắt thành công tiến giai Bán Thánh. Rồi lại dựa vào tộc văn của Tiêu gia và Thiên Hỏa Tam Huyền Biến cùng hai đại bí pháp Hỏa Thần nộ mà nâng cấp tu vi lên Đấu Thánh chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, dưới tác dụng của hồn lực Thiên Cảnh hậu kỳ, thi triển bí pháp linh hồn, Tiêu Sắt dẫn theo Huân Nhi và Tiêu Tuyết đến tầng thứ ba rồi bắt đầu một cuộc thảm sát tàn ác.

Sau hơn một năm, Tiêu Sắt thành công giúp Tiêu Tuyết tấn chức lên nhất tinh đấu thánh đỉnh, Huân Nhi cũng tấn chức tới cao giai Bán Thánh. Còn bản thân Tiêu Sắt thì đạt đến nhị tinh Đấu Thánh trung kỳ.

Dưới sự tàn sát của ba người Tiêu Sắt, năng lượng Đấu Thánh trong tầng thứ ba của Thiên mộ ngày càng giảm bớt.

Mãi cho đến tận hôm nay, cuối cùng Thiên Mộ chi hồn cũng không thể chịu được nữa, chủ động hiện thân đi tìm Tiêu Huyền.

“Tiêu Huyền, mấy tiểu bối này của ngươi thật quá đáng, dưa vào công kích linh hồn mà không kiêng nể gì săn giết năng lượng thể đấu thánh, nếu còn tiếp tục như thế thì đừng trách bổn tọa vô tình.” Thiên Mộ chi hồn căm tức nhìn Tiêu Huyền.

“Vốn dĩ ta còn định qua một thời gian nữa lại tới tìm ngươi, nhưng nếu hôm nay ngươi đã đưa tới cửa sớm như thế, vậy thì đừng đi nữa.” Tiêu Huyền lẩm bẩm một tiếng, hỏi một đằng trả lời một nẻo, trong đôi mắt lóe lên tia kiên định, xoay người nhìn về phía Tiêu Sắt, trịnh trọng nói: “Tiểu tử Tiêu Sắt, tiếp theo ta sẽ làm một việc cuối cùng vì ngươi, trọng trách khôi phục lại vinh quang của Tiêu gia tùy thuộc vào ngươi.”

Vừa dứt lời, Tiêu Huyền đột nhiên lao về phía Thiên Mộ chi hồn.

“Chết tiệt, ngươi muốn làm gì... A... Ngươi điên rồi... Thế mà lại muốn cùng ta đồng quy vu tận...” Nhìn thấy dáng vẻ liều chết của Tiêu Huyền, Thiên Mộ chi hồn kinh hãi, xoay người định bỏ chạy.

Nhưng Tiêu Huyền làm sao có thể để điều đó thành sự thật, ông ta dùng tốc độ còn nhanh hơn cả Thiên Mộ chi hồn đuổi theo, hóa thành một đạo hồng quang rồi vây quanh lấy Thiên Mộ chi hồn, sau đó ngày càng thu nhỏ vòng tròn lại, chỉ trong giây lát, thân hình cao to vạn trượng của Thiên Mộ chi hồn ngày càng bị thu nhỏ đến trăm ngàn lần.

“A... Tiêu Huyền, mau dừng tay, ta không can thiệp vào chuyện hậu bối ngươi săn giết năng lượng thể Đấu Thánh nữa... Ta đem hết năng lượng đó tặng cho hậu bối ngươi hấp thu...”

Cảm nhận được ý thức dần dần trôi đi, Thiên Mộ chi hồn liên tục cầu xin, nhưng Tiêu Huyền còn không thèm đáp lại, dựa theo suy nghĩ của ông ta, bản thân mình đã sớm là người chết, sở dĩ kéo dài hơi tàn là vì chờ đợi hậu nhân của Tiêu gia, còn Thiên Mộ chi hồn, chính là một phần đại lễ mà ông ta đã chuẩn bị cho hậu nhân Tiêu gia để tái hiện lại thời huy hoàng của Tiêu gia.

Thiên phú của Tiêu Sắt hiện giờ còn vượt xa cả tưởng tượng của ông ta, chẳng những đạt được tu vi đấu thánh khi còn trẻ, mà hồn lực cũng sắp bước vào Thiên Đại Cảnh viên mãn, nếu như hôm nay luyện hóa Thiên Mộ chi hồn, vậy chắc chắn hồn lực kia sẽ bước vào Đế Cảnh. Buông tha cho Thiên Mộ chi hồn? Chỉ có tên ngốc mới tha.

Khi Tiêu Huyền dùng cả tính mạng của mình để chiến đấu, tiếng kêu rên của Thiên Mộ chi hồn dần dần yếu đi... Cuối cùng, ý thức và tàn hồn của Tiêu Huyền cũng biến mất trong Thiên Mộ mênh mông này.

Chỉ để lại căn nguyên linh hồn khổng lồ kia.

“Ba ba, bây giờ ngươi muốn luyện hóa căn nguyên linh hồn của Thiên Mộ chi hồn sao?” Tiêu Tuyết chỉ chỉ.

Tiêu Sắt gật đầu, tay nhất lên, đem căn nguyên linh hồn khổng lồ của Thiên Mộ chi hồn vào trong kho hàng hệ thống, rồi lập tức mang theo hai người Tiêu Tuyết và Huân Nhi tiến vào trong mộ phủ của Tiêu Huyền, sau khi đạt được sức mạnh từ huyết mạnh của Tiêu Huyền, Tiêu Sắt cũng đạt được quyền khống chế của mộ phủ Tiêu Huyền, thế nên có thể tự do ra vào.

...

Thời gian thấm thoát thôi đưa, chỉ trong chớp mắt mà ba người Tiêu Sắt đã ở trong Thiên Mộ phủ ba năm, mà ở ngoại giới cũng trôi qua nửa năm.

Một ngày này, bên trong Thiên mộ, một cổ hồn lực sâu không lường được, giống như vực sâu đột nhiên thổi quét tới, tỏa ra khắp cổ giới.

Cảm nhận được sự xuất hiện của hồn lực, gần như mọi Đấu Thánh của Cổ tộc đều đồng thời xuất quan và tệ tụ ở núi Thiên Mộ.

“Tộc trưởng, Thiên Mộ xảy ra chuyện gì...” Tất cả Đấu Thánh đều hỏi Cổ Nguyên.

Cổ Nguyên không trực tiếp đáp lại mà ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào cổ mộ, ánh mắt nghiêm trọng, gằn ra từng chữ một: “Linh hồn Đế Cảnh.”

Ngay sau đó, cảnh cửa Thiên Mộ bị mở ra, ba cổ hơi thở Đấu Cảnh bộc phát ra từ bên trong, một người nhị tinh Đấu Thánh Đỉnh, một người nhất tinh Đấu Thánh Đỉnh, một người nhất tinh Đấu Thánh sơ kỳ.

Ba bóng người bước ra từ trong đó, rõ ràng chính là Tiêu Sắt, Tiêu Tuyết và Huân Nhi.

“Tiêu Sắt, Tiêu Tuyết, Huân Nhi các ngươi đều đột phá Đấu Thánh? Còn có hồn lực của Tiêu Sắt ngươi...” Cổ Nguyên bay đến trước mặt ba người bọn họ, vô cùng kinh ngạc nói.

“Được tổ tiên ban cho thôi.” Tiêu Sắt cười khẽ nói.

“Phụ thân, là đại ca ca thay con săn giết năng lượng thể Đấu Thánh ở bên trong nên mới khiến Huân Nhi đột phá Đấu Thánh đó.” Huân Nhi giống như tranh công mà tiến đến trước mặt Cổ Nguyên, nói.

Ở ngoại giới nửa năm, trong Thiên Mộ ba năm, ba năm trôi qua, Huân Nhi cũng hoàn toàn trưởng thành, nét ngây ngô trên khuôn mặt xinh đẹp đã biến mất, biến thành một nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp. Thứ nên lồi thì lồi nên lõm thì lõm, trông vô cùng trưởng thành và nữ tính.

“Là vậy sao.” Cổ Nguyên cười khẽ vuốt đầu Huân Nhi, ánh mắt chuyển sang Tiêu Sắt, do dự một lát thì đưa ra một chiếc nạp giới: “Đây là đồ vật năm đó Cổ tộc đã chiếm đoạt của Tiêu gia ngươi, bây giờ vật trả lại chủ.”

Tiêu Sắt nhận lấy nạp giới, hồn lực Đế Cảnh xâm nhập vào bên trong, thoáng chốc liền thấy rõ công pháp đấu kỹ rực rỡ muôn màu bên trong, cùng với một số kỳ trân dị bảo.

“Ngươi làm cách nào thuyết phục đám người cổ hủ đó?” Ánh mắt Tiêu Sắt có hơi kinh ngạc mà nhìn lướt qua các trưởng lão Đấu Thánh của Cổ tộc xuất hiện xung quanh núi Thiên Mộ, hỏi Cổ Nguyên.

“Cũng không phải là ta thuyết phục bọn họ, mà là sư tổ ngươi, hoặc cũng có thể nói là chính ngươi thuyết phục bọn họ.” Cổ Nguyên cười nói.

“Sư tổ? Ta?” Tiêu Sắt khó hiểu.

Cố Nguyên giải thích nói: “Trong nửa năm ngươi và Huân Nhi tiến vào cổ mộ, Cổ tộc ta đã tổ chức một cuộc họp gia tộc, khi ta đề xuất sẽ trả đồ vật của Tiêu gia lại cho ngươi, gần như tất cả mọi trưởng lão ở đây đều phản đối, vào lúc ta đang vô cùng khó xử thì lão gia hỏa Cổ Đan kia lại phá lệ mà tham gia cuộc họp gia tộc.”

“Đừng nhìn ông già kia bình thường không đàng hoàng, nhưng lại dựa vào thuật luyện dược xuất thần nhập hóa của mình mà có địa vị rất cao trong Cổ tộc. Trước tiên hắn thể hiện rằng hắn và ngươi có quan hệ với nhau. Sau đó đề nghị rằng nếu lần này ngươi ra khỏi Thiên Mộ, tu vi đột phá tới Đấu thì phải trả đồ vật của Tiêu tộc lại cho ngươi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right