Chương 681: Điều khiể

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 681: Điều khiể

Bạch Ấu Anh: “Vì sao phu quân như vậy cho rằng?”

Cửu Cát: “Thú Hóa Cổ luyện chế dễ dàng tỷ lệ thành Cổ cao, thậm chí không thấp hơn Độc Dịch Cổ và Độc Khí Cổ, mà Thú Hóa Cổ chủng loại đa dạng, hoàn toàn có thể thỏa mãn nhu cầu Bản Mệnh Cổ của các loại người, cộng thêm sau khi chuyển hóa thành Thú Hóa Nhân cũng không còn vấn đề nuôi Cổ, như vậy võ giả Nhân tộc vì truy cầu võ đạo cao hơn, lực lượng mạnh hơn, vì sao không chuyển hóa chính mình thành Thú Hóa Nhân? Nếu ta đoán không lầm, lại qua mấy chục năm Thú Hóa Nhân sẽ càng ngày càng nhiều, bất luận là Cửu Châu hay Thương Sơn đều là người đầu thú.”

Bạch Ấu Anh: “Phu quân nói vậy có phải quá mức bi quan không, ta cho rằng không phải tất cả mọi người đều vì lực lượng mà từ bỏ thân phận Nhân tộc.”

Cửu Cát: “Ngươi không từ bỏ, người khác từ bỏ, người không muốn từ bỏ thân phận Nhân tộc, cuối cùng lại sẽ trở thành tài liệu luyện Cổ hay thức ăn của người từ bỏ, một khi thế giới này bắt đầu hủy diệt nòng cốt của nó, không ai có thể khống chế được mình.”

“Khi nào phu quân mới có thể để cho mỗi người đều mở Không Khiếu?” Lãnh Ngọc Trinh chớp chớp lông mi, đột nhiên hỏi.

Nghe vậy, Cửu Cát trầm mặc.

Chỉ thấy Cửu Cát buông xuống chiếc đũa, xuyên qua mai rùa nhìn về phía bầu trời mênh mông.

“Mỗi người đều mở Không Khiếu, truyền bá Vô Tình Cổ Đạo, Vô Tình Cổ tu đều vì lợi ích mà săn giết Hữu Tình Cổ tu, cũng như sói săn giết dê, Vô Tình Cổ tu luyện Cổ cũng không cần người sống, có thể chấm dứt vấn đề Cửu Châu Nhân tộc hủy diệt từ mặt căn cơ, là hi vọng duy nhất giải cứu Nhân tộc khỏi hắc ám…”

“Ta tuy rằng sáng tạo Vô Tình Cổ Đạo, nhưng Không Khiếu trên người ta lại mượn nhờ bí cảnh Thiên Tằm Cung ba trăm năm một lần…”

“Ta trúng hàn độc Băng Ngọc Thiên Tằm trong bí cảnh, đóng băng thân thể và chân nguyên, dùng ý thức còn sót lại thi triển thủ pháp luyện khí tự mở Không Khiếu, cái này căn bản là không thể sao chép.”

“Phương pháp ta mở Không Khiếu tuy rằng xuất phát từ luyện khí , nhưng muốn cho người trong thiên hạ đều mở được Không Khiếu, chỉ sợ còn cần dùng tới luyện Cổ chi thuật của Vô Tình Cổ Đạo…”

“Nhưng ta tuy vào Vô Tình Cổ Đạo, lại không sư thừa, chỉ có thể một mình khai thác, phảng phất như thân hắc ám vô biên, chỉ có thể mò mẫm đi về phía trước…”

“Một ngàn năm nghịch luyện, một ngàn năm thuận luyện, một ngàn năm định luyện… Dù cho ba ngàn năm cũng quyết tâm luyện chế ra Cổ trùng có thể mở Không Khiếu cho người trong thiên hạ…”

“Nhưng ta căn bản không thể sống đến ba ngàn năm, phương pháp duy nhất chính là truyền thừa Cổ Đạo Vô Tình này, đời đời kiếp kiếp, truyền thừa không dứt, nhưng Nhân tộc chìm trong loạn thế ba ngàn năm liệu còn tồn tại hay không, không thể biết được, truyền thừa có thể tiếp tục hay không, càng không thể biết được…”

“Nhưng trời không tuyệt đường người, trời cao thương xót, ban cho ta đôi mắt nhìn thấu hắc ám, Vũ và Trụ, nhật nguyệt luân chuyển, âm dương giao hòa, không gian và thời gian, rốt cuộc có thể xé rách màn sương đen tối, nhìn thấy một tia hi vọng le lói…”

“Mở Không Khiếu trong cơ thể người, nói cho cùng chính là tự khai mở không gian trong cơ thể người, mà không gian mở ra lại tương liên với kinh mạch thần hồn của người đó…”

“Bất luận là Thiên Tàn trận văn hay Thiên Tiên trận văn mà Hốt Luân Thú chưa mang theo đều có thể làm được việc thu cả núi Tu Di vào trong hạt cải, trận văn của hai loại này vốn dĩ có chỗ tương thông, trước kia ta biết nhưng không biết tại sao, khó mà dung hợp quán thông, nay tu luyện Thời Không thuật ba năm đã có chút lĩnh ngộ, kế hoạch luyện cổ ba ngàn năm có lẽ có thể rút ngắn xuống còn ba trăm năm…”

Bạch Ấu Anh: “Ít nhất cũng phải ba trăm năm nữa sao?”

Lãnh Ngọc Trinh: “Thánh Hoàng các đời của vương triều Đại Càn đều rất khó sống quá ba trăm năm.”

Lý Tiểu Thúy: “Tướng công… Chàng có thể đến Lưu Sa Thần Điện, ở đó bế quan ba ngàn năm cũng chỉ như một cái chớp mắt ở bên ngoài.”

Cửu Cát: “Tự cho là thông minh! Ở Lưu Sa Thần Điện, người như tượng gỗ, cho dù ở bên trong bế quan một vạn năm cũng chỉ là uổng phí thời gian, thiên địa vạn vật, sinh sôi nảy nở đều cần ở trong trời đất này, luyện cổ chi đạo cộng hưởng với thiên địa, càng cần phải tu luyện trong trời đất này, nếu Lưu Sa Thần Điện kia thật sự tốt như vậy, vì sao Mãn Cầu không đưa bản thân và con cháu vào Lưu Sa Thần Điện?”

Bạch Ấu Anh: “Trừ phi có thể có được 《 Thiên Võ Bí Quyển 》, công pháp Thiên cấp của vương triều Đại Chu, chín quyển 《 Thiên Võ Bí Quyển 》 tất cả đều là bí thuật trường sinh.”

Trong lòng Cửu Cát thầm tán thưởng Bạch nương tử, đây chính là dự định tiếp theo của hắn.

Có được 《 Thiên Võ Bí Quyển 》 nâng cao thọ nguyên, mới có đủ thời gian để nghiên cứu luyện cổ thuật.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right