Chương 119: Đừng giống như hắ

person Tác giả: Dư Lão Cửu schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:48 visibility 942 lượt đọc

Chương 119: Đừng giống như hắ

Cho dù Kỷ An không có được hệ thống công nhận, coi như thu nhận hắn cũng không có bất kỳ chỗ tốt nào phản hồi.

Hứa Tri Hành cũng nguyện ý tốn thêm chút thời gian suy nghĩ.

Nếu không hắn cũng sẽ không cố ý từ Võ Đạo Chân Giải đơn giản hóa ra một bộ quyền pháp truyền cho Lục U U.

Nói là làm mẫu cho đệ tử học viện, vậy chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi.

Mục đích thực sự, tự nhiên là thiếu niên số phận long đong này.

Trên điểm này, vị đồ đệ Lục U U này cùng với vị sư phụ hắn này coi như là tâm linh tương thông rồi.

So với sự yên bình của Long Tuyền Trấn, kinh đô bên kia chính là một cảnh tượng khác.

Kỳ thi kỳ thi xuân cuối cùng cũng kết thúc.

Vài ngày đêm đại khảo, khi rất nhiều sĩ tử từ trường thi đi ra, khoảnh khắc đó giống như một bức họa nhân sinh muôn màu muôn vẻ sống động.

Có người tin tưởng tràn đầy, cảm thấy lần này mình nhất định có thể thi đỗ.

Có người mặt ủ mày chau, hoàn toàn không còn khí thế hùng hổ lúc bước vào trường thi.

Cũng có người điên điên khùng khùng, khắp nơi kéo người ta lại liền hỏi "Bài này giải thế nào?"

Những người này, chỉ có Trần Minh Nghiệp là bình tĩnh nhất.

Hắn biết rõ trình độ của mình, vận khí tốt, có lẽ đủ điểm đậu cao trung, nhưng phần lớn là sẽ rớt.

Đậu hay không hắn cũng chẳng mấy để tâm, với thân phận của hắn, sau này muốn làm quan căn bản không cần thông qua con đường khoa cử.

Hiện tại hắn quan tâm nhất chính là chuyện của Triệu Hổ.

Nếu không phải vì liên lụy tới hắn, Triệu Hổ chắc chắn đủ điểm đề danh bảng vàng, nói không chừng ngay cả Hội Nguyên cũng có hy vọng.

Dù sao năm đó thi Hương ở Dương Châu, Triệu Hổ chính là Á Nguyên chỉ đứng sau Vũ Văn Thanh.

Vậy mà giờ đây lại bởi vì thủ đoạn hèn hạ của những kẻ đó, tước đoạt quyền lợi thi cử công danh của Triệu Hổ.

Cho dù Triệu Hổ có nhịn, Trần Minh Nghiệp hắn, tuyệt đối sẽ không nhịn.

Triệu Hổ sáng sớm đã dẫn theo Hạ Tri Thu cùng với người Trần gia chờ ở ngoài trường thi.

Giữa biển người mênh mông, bọn họ liếc mắt một cái liền thấy được Trần Minh Nghiệp với khí độ khác biệt hoàn toàn so với những người xung quanh.

Hai vị sư đệ khác cũng đi theo sau lưng Trần Minh Nghiệp cùng nhau bước ra ngoài.

Nhìn sắc mặt của bọn họ, hẳn là thi khá tốt.

Mọi người hội họp xong, Trần Minh Nghiệp áy náy nhìn Triệu Hổ cười cười.

Triệu Hổ lắc đầu, cười nói: "Trước không nói chuyện khác, mệt mỏi nhiều ngày như vậy, trở về nghỉ ngơi cho khỏe đã."

Hai vị sư đệ kia ánh mắt có chút né tránh.

Ngày đó Triệu Hổ bị đuổi ra khỏi trường thi, hai người bọn họ vì muốn bảo vệ bản thân, cũng không dám đứng ra cầu tình cho Triệu Hổ.

Trong lòng luôn cảm thấy có chút áy náy.

Triệu Hổ không nói gì, chỉ là tay trái tay phải mỗi tay một người, khoác vai hai người cười nói: "Vất vả rồi, trước tiên về nghỉ ngơi cho khỏe, ăn một bữa ngon."

Triệu Hổ từ chối lời mời của Trần Minh Nghiệp, cũng không đến Trần gia.

Mà là dẫn theo hai vị sư đệ cùng với Hạ Tri Thu cùng nhau trở về hội quán đồng hương.

Trong bữa cơm tối, hai vị sư đệ ấp úng, dường như có lời muốn nói với Triệu Hổ.

Nhưng Triệu Hổ chỉ lắc đầu nói: "Chuyện này, các ngươi không làm sai. Tình huống lúc đó, các ngươi nếu đứng ra, cũng không thay đổi được kết cục, ngược lại còn tự chôn vùi tiền đồ của mình, cho nên không cần phải để tâm."

Hai người liếc mắt nhìn Hạ Tri Thu đang vùi đầu ăn mì.

Triệu Hổ cười cười.

"Đừng giống như hắn, hắn là một tên ngốc."

Hạ Tri Thu ngậm một miếng mì, ngẩng đầu vô tội nhìn Triệu Hổ, trong mắt đầy vẻ u oán.

Thấy vậy, hai vị sư đệ này rốt cuộc cũng cởi bỏ được khúc mắc trong lòng, không còn tự trách nữa.

Triệu Hổ cũng không hỏi bọn họ thi thế nào, mấy ngày nữa là sẽ dán bảng rồi.

Đến lúc đó, xem bọn họ thi thế nào là biết ngay.

Một bên khác, cả Trần gia đang ăn mừng Trần Minh Nghiệp vừa xong kì thi mùa Xuân. Tuy mọi người không rõ hắn thi cử ra sao, nhưng đã vào được đến vòng kì thi mùa Xuân thì cũng đã là nhân tài trong số những người đọc sách thiên hạ. Trần Minh Nghiệp vốn chẳng thích đọc sách mà lại đi được đến bước này, thân là cha hắn, Trần Tu Viễn thế nào cũng không ngờ tới. Trong lòng cũng không khỏi âm thầm bội phục vị tiên sinh dạy học ở Long Tuyền Trấn kia.

Nhưng khác với niềm hân hoan của người Trần gia, Trần Minh Nghiệp lại buồn bã không vui. Trần Vân Lam nhìn thấy, tự nhiên hiểu vì sao hắn như vậy. Đợi đến khi tiệc tối kết thúc, Trần Vân Lam tìm đến Trần Minh Nghiệp đang luyện quyền trong sân, lặng lẽ đứng bên cạnh, chờ hắn luyện xong.

Tư chất võ học của Trần Minh Nghiệp cao hơn tư chất đọc sách của hắn rất nhiều. Ở Tri Hành học đường, ngoại trừ Vũ Văn Thanh, không ai hơn được hắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right