Chương 143: tinh tiế
Cứ như thế bay rồi dừng, chờ đến khi trở lại Long Tuyền Trấn thì đã là năm ngày sau đó.
Trước đó, Hứa Tri Hành rời đi vào nửa đêm, rời đi bất ngờ, không kịp đánh tiếng cho Triệu Trân.
Mấy ngày qua, tiểu nha đầu vì lo lắng mà mất hồn mất vía.
Khi gặp lại Hứa Tri Hành, nước mắt của nàng suýt chút nữa trào ra.
Nhưng khi thấy hai vị sư huynh phía sau hắn, Triệu Trân lập tức kìm nén cảm xúc, thay vào đó là vẻ lo lắng.
"Đại Hổ sư huynh? Ngươi làm sao vậy? Sao lại bị thương?"
Nhìn thấy hai tay Triệu Hổ bị băng bó, còn cố định bằng phiến gỗ, Triệu Trân vội vàng bước tới hỏi han.
Triệu Hổ mỉm cười, giơ tay khoát nhẹ.
"Trân Trân, đã lâu không gặp."
Hạ Tri Thu cũng nhoẻn miệng cười nói: "Trân Trân, đã lâu không gặp."
Triệu Trân chưa kịp đáp lại lời ân cần thăm hỏi, đã quay sang nhìn Hứa Tri Hành.
"Sư phụ, Đại Hổ sư huynh thế nào rồi?"
Hứa Tri Hành cười cười đáp: "Trên đường về gặp chút phiền toái, chẳng qua không sao. Trong khoảng thời gian này, để Đại Hổ và Tri Thu ở trong học đường dưỡng thương. Trân Trân, ngươi đừng nói ra ngoài, tránh khiến người nhà bọn họ lo lắng."
Triệu Trân vội gật đầu, sau đó đỡ Triệu Hổ vào trong phòng.
Triệu Hổ vội vàng giải thích rằng mình có thể tự đi, nhưng Triệu Trân vẫn khăng khăng phải đỡ.
Hạ Tri Thu bị bỏ mặc một bên, ánh mắt đầy ấm ức nhìn Hứa Tri Hành, lầm bầm nói: "Tiên sinh, ta bỗng nhiên rất muốn bị thương, bị thương kiểu như thế này..."
Hứa Tri Hành cười ha hả, nói: "Ha ha ha... Ai nói không phải đâu..."
Sau đó một khoảng thời gian, Triệu Hổ và Hạ Tri Thu liền ở lại học đường dưỡng thương.
Hạ Tri Thu tuy đã gần như khôi phục hoàn toàn, nhưng để tránh lộ tẩy, hắn vẫn hàng ngày ở lại học đường cùng với Triệu Hổ.
Điều khiến hai người bất ngờ là, trải qua kiếp nạn này, tu vi của họ lại có sự tinh tiến rõ rệt.
Nho đạo, võ đạo, đều có tiến bộ.
Triệu Hổ thành công bước vào cảnh giới nho đạo lục phẩm, võ đạo cũng tiến vào cửu phẩm.
Hạ Tri Thu nho đạo bước vào cửu phẩm, lại ngưng kết ra được đạo chân khí ngưng thực thứ tám, khoảng cách đến thất phẩm cũng không còn xa.
Phương diện võ đạo cũng gần đạt tới cửu phẩm viên mãn.
Người đời thường nói, thời khắc sinh tử là nguy cơ, nhưng đồng thời cũng là cơ duyên.
Quả nhiên là đạo lý này.
Sự tăng tiến của bọn họ, nói một cách khác kỳ thực cũng là tăng tiến của Hứa Tri Hành, vị sư phụ này.
Sáu lần trả lại của đệ tử, khiến cho tu vi nho đạo và võ đạo của Hứa Tri Hành đều không khỏi tăng lên.
Tuy rằng không có đột phá cảnh giới, nhưng không thể nghi ngờ là đã bớt đi không ít khổ tu.
Chẳng qua, Hứa Tri Hành để ý lại không phải chuyện này.
Mà là về chuyện hai người Triệu Hổ bị truy sát.
Triệu Hổ đã kể tất cả mọi chuyện cho hắn, hắn cũng không ngờ tới trong thời gian ngắn như vậy, hai người Triệu Hổ ở kinh đô lại trải qua nhiều chuyện như thế.
Hứa Tri Hành biết, vị Tam hoàng tử kia một khi đã quyết định ra tay, vậy thì tuyệt đối sẽ không bỏ dở giữa chừng.
Chỉ là lúc này có lẽ Tam hoàng tử cũng không biết hai người Triệu Hổ đã trốn về Long Tuyền Trấn, cũng không biết vị thanh niên áo đen kia đã chết từ lâu.
Cho nên mới không có động tĩnh.
Một khi chờ vị Tam hoàng tử kia kịp phản ứng, thế tất yếu sẽ tiến hành lần truy sát thứ hai.
Hơn nữa, xem xét lịch sử những kẻ thống trị bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích, đến lúc đó e rằng toàn bộ Long Tuyền Trấn cũng chưa chắc có người nào sống sót.
Nghĩ đến đây, Hứa Tri Hành cảm thấy có lẽ hắn cũng nên đi một chuyến tới kinh đô.
Những chuyện này nếu không xử lý sạch sẽ, về sau sẽ có phiền phức liên miên bất tận.
Hơn nữa hắn phải ở trước khi Tam hoàng tử kịp phản ứng chạy về kinh đô.
Sau khi trở về ngày thứ hai, Hứa Tri Hành liền bắt đầu sắp xếp chuyện trong học đường.
Dặn dò Triệu Hổ và Hạ Tri Thu chờ tin tức của hắn, trước khi hắn trở về, cứ ở lại trong học đường, chớ để người khác phát hiện, đề phòng vạn nhất.
Trước lúc chia tay, hắn gần như dùng toàn bộ tu vi lại lưu cho Triệu Hổ một thư quyển.
Lại đem trường kiếm của Triệu Trân và Lục U U phụ thêm kiếm khí thuộc về hắn, dùng làm thủ đoạn để bọn họ tự bảo vệ mình.
Làm xong những việc này, Hứa Tri Hành từ biệt chúng đệ tử, bắt đầu cuộc hành trình xa nhà lần đầu tiên rời khỏi học đường.
Trên đường này, Hứa Tri Hành cũng nhân tiện thưởng thức một phen phong cảnh của đại địa Đại Chu.
Trung Thổ CửU Châu, ngoại trừ Dương Châu ở phía đông nam nơi có Long Tuyền Trấn cùng với Trung Thiên Châu nơi có kinh đô Thái An Thành, còn có Ly Châu, Lương Châu, Hoang Châu, Ung Châu, Vân Châu, U Châu, Thanh Châu.
Dương Châu nằm ở phía đông nam, tiếp tục đi về phía đông nam chính là biển cả mênh mông.