Chương 153: thay đổi sách lược
Đừng nói rèn luyện thân thể võ đạo, hắn nếu như luyện võ, sẽ chỉ gia tăng nguyên khí hao tổn, tuổi thọ càng ngắn.
Nhưng Nho đạo thì không giống.
Nho đạo không cần ngưng luyện khí huyết, hao tổn nguyên khí, mà là lấy văn khí, tài khí làm căn cơ, ngưng luyện ra Hạo Nhiên chân khí.
Hạo Nhiên chân khí tuy không bá đạo như võ đạo chân khí, nhưng lại tràn đầy quang minh chính đại, có thể bồi bổ thể phách, khiến thân thể cường kiện hơn.
Tu hành đến cảnh giới cao thâm, thậm chí có thể kéo dài thọ nguyên.
Về phần có thể trường sinh bất lão hay không, Hứa Tri Hành cũng không rõ, nhưng trước mắt mà nói, hắn bắt đầu tu hành Nho đạo đến nay đã nhiều năm trôi qua, dung mạo dường như không có bao nhiêu thay đổi.
Tuổi thật đã hai mươi bảy, giờ phút này nhìn qua vẫn như một chàng trai đôi mươi.
Cho nên hắn mới truyền thụ cho Tiêu Thừa Bình thiên《Đại Học》, cùng với pháp môn nhập đạo dưỡng khí.
Hơn nữa, dựa vào tu vi Nho đạo thâm hậu, trực tiếp dẫn dắt Tiêu Thừa Bình nhập môn, khiến hắn tiết kiệm thời gian nghiên cứu kinh nghĩa, có thể nhanh chóng ngưng luyện ra Hạo Nhiên chân khí.
Đương nhiên, nếu nội tâm Tiêu Thừa Bình âm u, ti tiện bỉ ổi, cho dù Hứa Tri Hành có tốn bao nhiêu công sức, hắn cũng không thể tu luyện ra Hạo Nhiên chân khí.
Lúc đó, Hứa Tri Hành sẽ triệt để từ bỏ hắn, tìm kiếm người khác hợp tác.
Không sai, đây chính là một cuộc hợp tác.
Hứa Tri Hành dùng tu vi Nho đạo, dùng phương thức vấn tâm ám chỉ với Tiêu Thừa Bình chuyện bọn người Triệu Hổ bị tập kích, dưới uy lực vấn tâm này, Tiêu Thừa Bình lập tức nghĩ đến kẻ mà hắn cho là có khả năng nhất.
Cũng là người hắn muốn đối phó nhất.
Câu trả lời của Tiêu Thừa Bình chính là nguyên nhân khiến Hứa Tri Hành nguyện ý hợp tác với hắn.
Bởi vì bọn họ có chung kẻ địch, Tam hoàng tử Đại Chu, Tiêu Thừa Di.
Hứa Tri Hành không biết giữa Tiêu Thừa Bình và Tiêu Thừa Di có ân oán gì, Thính Phong Lâu cũng không cung cấp cho hắn tư liệu phương diện này.
Hắn chỉ cần biết Tiêu Thừa Bình cũng muốn lật đổ Tiêu Thừa Di là đủ rồi.
Điều này có thể đặt nền móng cho sự hợp tác của bọn họ.
Muốn Tiêu Thừa Bình buông bỏ đề phòng, bằng lòng hợp tác, hắn tự nhiên phải cho Tiêu Thừa Bình một chút chỗ tốt thiết thực.
Đối với Tiêu Thừa Bình mà nói, điều hắn khao khát nhất chính là có một thân thể khỏe mạnh.
Dù sao hắn mới mười lăm tuổi, hắn tuyệt đối không muốn chết sớm như vậy, càng không muốn mỗi ngày đếm ngược sinh mệnh mà sống.
Cho nên Hứa Tri Hành mới truyền thụ Nho đạo cho hắn.
Về phần có tác dụng hay không, Hứa Tri Hành tuy không dám trăm phần trăm khẳng định, nhưng từ hiệu quả tu hành Nho đạo của bản thân hắn mà xét, cho dù không thể trị tận gốc, cũng tuyệt đối sẽ có chỗ tốt.
Như vậy là đủ rồi.
Một khi có thể đạt thành hợp tác với Tiêu Thừa Bình, vị lão giả nhất phẩm kia cũng có thể để cho hắn sử dụng.
Đến lúc đó càng không cần lo lắng sự phản phác của Tam hoàng tử.
Chẳng qua hiện tại, ngoài việc chờ đợi tin tức của Tiêu Thừa Bình, Hứa Tri Hành còn cần làm một việc.
Trước đây hắn dự định khiến Tam hoàng tử chuyển hướng truy sát bọn người Triệu Hổ sang người hắn.
Nhưng giờ xem ra, có lẽ nên thay đổi sách lược một chút.
Nếu hợp tác với Tiêu Thừa Bình, tốt nhất hắn vẫn nên ẩn mình sau màn, không nên lộ diện.
Vì vậy, Hứa Tri Hành sai người của Thính Phong Lâu ngụy tạo một bản ghi chép chính thức về cái chết của bọn người Triệu Hổ ở cách kinh đô mấy trăm dặm, đưa về Long Tuyền Trấn.
Đồng thời gửi đến Long Tuyền Trấn một số phân phó và an bài của hắn.
Lại thêm việc tìm hai cỗ thi thể giả mạo Triệu Hổ và Hạ Tri Thu, đưa về Long Tuyền Trấn an táng, thậm chí ngay cả với người nhà của Triệu Hổ và Hạ Tri Thu cũng không tiết lộ, nhất định phải khiến bọn họ tin là thật.
Làm như vậy tự nhiên là để cho Tam hoàng tử lầm tưởng bọn người Triệu Hổ quả thực đã chết.
Về phần tên sát thủ áo đen kia sau khi giết người vì sao không quay về phục mệnh, vậy thì cứ để bọn hắn tự mình não bổ đi.
Làm xong những việc này, Hứa Tri Hành liền yên lặng chờ đợi Tiêu Thừa Bình đến cửa.
Hai ngày sau, Thính Phong Lâu quả nhiên truyền đến tin tức, có người đến Long Tuyền Trấn dò la tin tức cái chết của Triệu Hổ và Hạ Tri Thu.
Hơn nữa một đường đều đang điều tra về hành tung của bọn người Triệu Hổ.
Hứa Tri Hành lúc trước mang bọn người Triệu Hổ trở về, là một đường phi hành, bọn hắn tự nhiên không tra được nửa điểm dấu vết.
Từ kinh đô đến Long Tuyền Trấn mấy ngàn dặm, không chỉ có một con đường, nếu muốn toàn bộ điều tra kỹ lưỡng một lần, cho dù là Tam hoàng tử cũng không có nhiều nhân lực vật lực như vậy để lãng phí.
Từ phản ứng của Tam hoàng tử mà xem, hiện tại coi như là lừa gạt được rồi.