Chương 248: cảm giác quen thuộc
Năm nay vừa tròn mười chín tuổi, nghe đồn đã bước vào Tứ phẩm, cũng có người nói là Ngũ phẩm.
Nhưng bất kể là Tứ phẩm hay Ngũ phẩm, đối với người ở độ tuổi này mà nói, đây đều là thành tựu cực kỳ hiếm có.
Hơn nữa, trong số các đệ tử trẻ tuổi của Thanh Bình Kiếm Tông, Thanh Bình kiếm pháp của Mạc Thanh Chi tuyệt đối có thể coi là đứng đầu.
Thế nhưng hôm nay, người hướng nàng vấn kiếm lại chỉ là một người xứ khác không hề có danh tiếng.
Một thiếu nữ xứ khác.
Một thân áo đỏ.
Trên mặt thường xuyên mang theo nụ cười rạng rỡ.
Nhìn tuổi tác của thiếu nữ, nhiều nhất cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi.
Tuổi này đã dám đến Thanh Bình Kiếm Tông vấn kiếm, trước không nói kết cục cuối cùng của nàng ta như thế nào, chỉ riêng phần dũng khí này đã vượt qua chín phần chín kiếm khách võ phu trên giang hồ.
Tiêu Thừa Bình nghe nói việc này, nhất thời nổi lên hứng thú.
Vì vậy liền cùng với Bạch Kính Sơn đi theo những người giang hồ đang vây xem, mà về hướng Lộc Đài Sơn.
Quan sát trận tỷ kiếm thu hút sự chú ý của toàn thành này.
Đến Lộc Đài Sơn, đi theo dòng người leo lên một đoạn, ở sơn môn của Thanh Bình Kiếm Tông lại bị ngăn lại.
Nếu không nhận được lời mời, người thường tự nhiên là không có tư cách tiến vào sơn môn.
Chẳng qua mọi người đều biết quy củ này, cho nên không ai cưỡng cầu, liền ngồi ngoài sơn môn xem.
Vấn Kiếm Đài ngay phía sau sơn môn, tuy rằng góc độ quan chiến không tốt lắm, nhưng dù sao cũng có thể nhìn thấy.
Tiêu Thừa Bình tự nhiên sẽ không bằng lòng với việc ở ngoài sơn môn xem, sau khi giao thiệp với các đệ tử thủ sơn không có kết quả, nàng chỉ đành phải dùng một chút đặc quyền hoàng gia, lấy ra một tấm kim bài.
Thanh Bình Kiếm Tông trên dưới đều hiệu trung với hoàng thất Đại Chu, tự nhiên nhận ra lệnh bài hoàng tộc.
Mấy tên đệ tử thủ sơn đại kinh, sau đó vội vàng mời Tiêu Thừa Bình và Bạch Kính Sơn vào trong.
Lại có một đệ tử khác chuyên môn chạy lên núi bẩm báo.
Tiêu Thừa Bình không muốn phô trương thanh thế, liền dặn dò đối phương nói với tông chủ trên núi, không cần xuống gặp lễ, mình xem xong tỷ kiếm sẽ rời đi.
Mấy tên đệ tử không dám chậm trễ, vì vậy liền dọn ra một chỗ bàn ghế, mời Tiêu Thừa Bình ngồi xuống xem.
Các cao tầng bên trong tông môn trên núi nhận được tin tức, đều bị dọa nhảy dựng.
Bởi vì kim bài của Tiêu Thừa Bình là do Thiên Tử ngự ban, thấy kim bài như thấy Thiên Tử.
Theo lễ chế, trên dưới toàn tông bọn họ đều phải xuống núi mười dặm nghênh đón.
Thế nhưng Tiêu Thừa Bình lại cố ý dặn dò không cần gặp lễ, điều này khiến cho cao tầng Thanh Bình Kiếm Tông có chút khó xử.
Cuối cùng, tông chủ Thanh Bình Kiếm Tông Mạc Vấn quyết định, hắn một mình đích thân xuống một chuyến, không làm nghi thức khoa trương gì cả, chỉ một mình hắn.
Không lâu sau, Mạc Vấn đến bên cạnh Tiêu Thừa Bình. Hắn không hành lễ như bề tôi, mà dùng thân phận người giang hồ để chào hỏi Tiêu Thừa Bình và Bạch Kính Sơn.
Tiêu Thừa Bình không quen biết Mạc Vấn, nhưng có thể đoán ra thân phận của đối phương, đối với sự xuất hiện của đối phương cũng không có ý phản đối, vậy nên ngầm đồng ý cho đối phương đi cùng.
Ngay lúc hai người đang nói chuyện phiếm rôm rả, một thân ảnh áo đỏ rốt cuộc cũng xuất hiện trong tầm mắt.
Nữ tử kia vượt qua đám người, bước vào sơn môn, trên mặt không hề có chút sợ hãi.
Nữ tử ấy chính là Lục U U đến từ Dương Châu cách đó không xa.
Kỳ thật nàng đã đến Trung Châu từ lâu, từng ở lại Bái Kiếm Thành hơn hai tháng.
Mấy ngày trước, chân khí trong cơ thể Lục U U rốt cuộc cũng đột phá lục phẩm, bước vào cảnh giới ngũ phẩm.
Vì thế nàng không do dự nữa, bắt đầu đến Thanh Bình Kiếm Tông tìm Mạc Thanh Chi luận kiếm.
Lục U U tự nhiên biết quy củ của Thanh Bình Kiếm Tông, cho nên sau khi vào sơn môn, liền trực tiếp bước lên đài luận kiếm.
Đã có kiếm thị chờ sẵn trên đài luận kiếm, là một thanh niên hơn hai mươi tuổi.
Kiếm thị trên đài luận kiếm đều do đệ tử nội môn Thanh Bình Kiếm Tông thay phiên đảm nhiệm.
Tu vi của bọn họ có lẽ không tính là đặc biệt cao, nhưng bọn họ đều dành cả đời để nghiên cứu kiếm pháp kiếm đạo, cho dù không dùng chân khí, người trong giang hồ có thể thắng bọn họ về kiếm pháp cũng không nhiều lắm.
Huống chi Lục U U lại vô danh tiểu tốt, không môn không phái, cho nên người xem hầu như không ai cho rằng nàng có thể thắng.
Tiêu Thừa Bình đang đứng xem cùng với Mạc Vấn ở phía xa, nhìn thấy Lục U U thì đột nhiên ngẩn ra.
Không biết vì sao, trên người Lục U U có một loại cảm giác quen thuộc khiến hắn thấy gần gũi.
Nhưng nhìn kỹ lại không phát hiện ra điều gì khác thường.
Tiêu Thừa Bình lớn như vậy chưa từng rời khỏi kinh đô, không có khả năng quen biết người ngoài kinh đô.