Chương 314: dự thính
Tô Cẩm Thư cũng chân chính ý thức được, vị tiên sinh trẻ tuổi trước mắt này tuyệt không phải người thường, sự kính ý trong lòng đối với hắn, bất tri bất giác lại càng tăng thêm mấy phần.
Tối hôm qua ở trong thư phòng của mình, nàng đã sớm đọc hết toàn bộ Luận Ngữ, nhưng nội dung nhớ được cũng không nhiều.
Hôm nay chỉ là theo tiên sinh đọc qua một lượt, nội dung năm chương liền có thể nhớ toàn bộ.
Nói đây là nàng trí nhớ tốt, Tô Cẩm Thư chính mình là người đầu tiên không tin.
Như vậy, căn nguyên của vấn đề, chính là ở trên người Hứa tiên sinh.
Chớp mắt một ngày thời gian lại trôi qua.
Trước lúc tan học, Hứa Tri Hành cũng không bố trí thêm nội dung mới, vẫn là để bọn họ trở về ôn tập Luận Ngữ.
Mấy người đã học Luận Ngữ, tự nhiên biết đạo lý ôn cố tri tân, không dám có nửa phần lười biếng.
Mười sáu tháng sáu, trời nóng bức.
Tính ra thời gian, Hứa Tri Hành đã ở Bạch Lộc thư viện mở lớp dạy học được một tháng.
Từ lúc ban đầu náo nhiệt, đến sau đó lại trở nên vắng vẻ, trong một tháng thời gian, Nho Đạo Viện cũng dần dần biến mất khỏi tầm nhìn của học sinh Bạch Lộc thư viện.
Nếu không phải còn có Tô Cẩm Thư cùng với ba học sinh khác đọc sách ở Nho Đạo Viện, sợ rằng mọi người sẽ hoàn toàn quên mất còn có một cái học đường ít người hỏi đến như vậy.
Chẳng qua mấy ngày gần đây, ba đệ tử đang đọc sách ở Nho Đạo Viện kia lại gặp phải một ít trắc trở.
Bởi vì mỗi ngày đều đặt trọng tâm ở Nho Đạo Viện, không thể tránh khỏi khiến cho bọn họ lơ là việc học của các tiên sinh dạy học khác.
Cần biết rằng, tiên sinh dạy học thời đại này ở trong lòng học sinh có địa vị cực cao, hành vi như vậy đối với tiên sinh dạy học mà nói, gần như coi là phản bội sư môn.
Cho nên những tiên sinh dạy học kia đối với hành vi của ba người bọn họ khiển trách không thôi, thậm chí muốn để thư viện đuổi học ba người.
Cuối cùng, vẫn là Tô Thanh Tuyền phải đích thân ra mặt mới xoa dịu được tình hình, nhưng dù vậy, những vị tiên sinh kia vẫn buông lời, mỗi tháng thư viện sẽ có một kỳ khảo hạch học vấn, nếu ba người này không đạt, thư viện buộc phải trục xuất họ khỏi sư môn.
Đối với chuyện này, Tô Thanh Tuyền cũng không tiện nói gì.
Tuy nhiên, ông ta cũng không lo lắng lắm, bởi vì một tháng nay, những thay đổi trên người Tô Cẩm Thư là điều có mắt đều thấy.
Tô Cẩm Thư lúc rảnh rỗi, ở nhà sẽ cùng ông ta trò chuyện, thỉnh thoảng những lời nói ra từ miệng nàng, khiến ngay cả một lão văn hào đức cao vọng trọng như ông ta cũng phải chấn động.
Ban đầu, ông ta cũng chỉ là bán tín bán nghi, đưa Tô Cẩm Thư đi học, với mục đích điều dưỡng thân thể.
Bây giờ xem ra, vị Hứa tiên sinh kia không chỉ y thuật cao siêu, mà học thức càng kinh người hơn.
Sau đó, Tô Thanh Tuyền liền lật xem quyển 《Luận Ngữ》 mà Tô Cẩm Thư mang về nhà, vừa nhìn, lập tức khiến vị lão gia này say mê không dứt.
Những luận thuật trong 《Luận Ngữ》 về nhân nghĩa, trị học, trị quốc, làm người, hiếu nghĩa, v.v..., khiến ông ta phải thán phục không thôi.
Những điều này tuyệt đối không phải là nội dung thi cử khoa bảng ngày nay có thể so sánh được, quả thực là kinh điển có thể giáo hóa thế nhân, lưu truyền muôn đời.
Điều khiến ông ta kinh hãi nhất là, với kiến thức của ông ta, vậy mà chưa từng nghe nói qua những điển tịch này.
Nói một cách khác, thiên 《Luận Ngữ》 này, rất có thể là do vị Hứa tiên sinh kia sáng tác.
Suy đoán này, thực sự khiến Tô Thanh Tuyền khó tin.
Vì vậy, ngày hôm sau, Tô Thanh Tuyền liền cùng với cháu gái Tô Cẩm Thư đến Nho Đạo Viện.
Tuy là tiết trời đầu hè, nhưng giờ Mão ở Bạch Lộc Sơn vẫn còn hơi se lạnh.
Tô Thanh Tuyền kéo chặt tay áo, cùng với cháu gái ngày càng khỏe mạnh đi bộ lên núi.
Vừa vào Nho Đạo Viện liền phát hiện ra, ba tên học trò bị tiên sinh thư viện mắng té tát kia vậy mà đã đến từ sớm, nhìn tình hình cây nến trước mặt bọn họ, hiển nhiên là đã đến từ rất lâu rồi.
Thấy Tô Thanh Tuyền đến, ba người vội vàng đứng dậy hành lễ.
"Bái kiến viện trưởng..."
Tô Thanh Tuyền chắp tay đáp lễ.
"Các ngươi cứ làm việc của mình đi, ta chỉ đến dự thính thôi, không cần để ý đến ta."
Ba người gật đầu cười, sau đó kéo Tô Cẩm Thư bắt đầu hỏi những chỗ còn nghi ngờ hôm qua.
Tô Thanh Tuyền nhìn thấy cháu gái mình không chút ngại ngần chia sẻ bánh ngọt với mấy học trò nghèo khó, cũng có chút ngạc nhiên.
Không phải nói Tô Cẩm Thư trước đây khinh thường những học trò nghèo khó này, mà là lúc đó Tô Cẩm Thư đặc biệt tuân thủ lễ tiết, ngoài người nhà, cơ bản sẽ không tiếp xúc với nam nhân bên ngoài.
Lại nhìn thấy Tô Cẩm Thư lúc này cùng mấy nam học trò đồng môn thảo luận say sưa, Tô Thanh Tuyền quả thực có chút không dám tin vào mắt mình.