Chương 396: cũng không tệ
Chẳng phải là nói nhảm sao?
Hứa Tri Hành gật đầu, đáp: "Lão ca hảo nhãn lực."
Lão giả cười cười, lộ ra một hàm răng vàng khè, tiếp tục nói: "Ngươi định ăn xong bữa này rồi đi, hay là ở lại trấn mấy ngày?"
Hứa Tri Hành đặt bát rượu xuống, đáp: "Ở đây có rượu ngon, thịt ngon, phong cảnh đẹp, nếu được, đương nhiên muốn ở lại mấy ngày."
Lão hán mắt sáng lên, sau đó nghiêm mặt nói: "Tiểu huynh đệ đã muốn ở lại đây, vậy thì phải biết mấy quy củ của Song Kỳ trấn."
Hứa Tri Hành biết rõ ý tứ của lão hán, nhưng vẫn phối hợp hỏi: "Ồ? Lão ca nói rõ cho ta nghe xem?"
Lão hán liếc nhìn bát rượu trước mặt hắn, hắng giọng.
Còn chưa kịp mở miệng, Hứa Tri Hành đã nói với tên tiểu nhị cách đó không xa: "Tiểu ca, làm phiền lấy thêm một cái bát và một vò rượu."
Tiểu nhị bưng vò rượu và bát rượu đi tới, liếc nhìn lão hán, mặt lạnh tanh nói: "Lão Quải, hôm nay chẳng phải đã cho ngươi rượu uống rồi sao? Sao lại đến đây lừa ăn lừa uống nữa?"
Lão hán cười hì hì, cũng không cảm thấy xấu hổ.
Hứa Tri Hành cười nói: "Không sao, coi như ta mời lão ca đây."
Nói xong, hắn chỉ vào đống tiền đồng trên bàn còn chưa kịp thu lại: "Tiểu ca thu những tiền này, lấy thêm chút thịt nữa."
Tiểu nhị bất đắc dĩ lắc đầu, đành phải làm theo.
Cũng may lão hán què chân này ngày thường cũng chỉ lừa chút rượu thịt, chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý.
Cho nên tửu quán cũng không cấm lão vào.
Tiểu nhị vừa đi, lão hán không nhịn được nữa, cầm vò rượu rót đầy một bát cho mình.
Một giọt cũng không sánh ra ngoài, có thể thấy là người rất yêu rượu.
Lão cẩn thận nâng bát rượu lên, đầu tiên nhấp một ngụm nhỏ, chép chép miệng, vẻ mặt say sưa.
Sau đó lại tiếp tục uống ừng ực nửa bát, thở dài một hơi.
"Thỏa mái."
Hứa Tri Hành chỉ cười nhìn lão, cùng uống rượu, không hề thúc giục.
Lão hán uống rượu xong, thái độ lập tức trở nên nhiệt tình hơn.
Lão cười nói: "Ta không ăn không uống rượu của ngươi, ngươi đã muốn ở lại đây vài ngày, có một số chuyện nếu không biết, e rằng đến tính mạng cũng không giữ được."
Hứa Tri Hành nâng bát rượu lên, kính lão một chén: "Vậy thì ta phải kính lão ca một chén cho phải đạo."
Lão hán cũng không khách khí, cười hì hì nâng bát rượu lên uống thêm một ngụm lớn.
Lão lau miệng, tiện tay cầm lấy một miếng thịt dê, xé ra cắn một miếng, sau đó nói với Hứa Tri Hành một cách nghiêm túc: "Ta nói cho ngươi biết, ở Song Kỳ trấn chúng ta, mọi chuyện khác không cần để ý, nhưng chỉ có một chuyện này, ngươi phải nhớ cho kỹ."
Hứa Tri Hành mỉm cười gật đầu, ra hiệu cho lão tiếp tục.
Lão hán ghé sát lại gần hơn, hạ thấp giọng nói: "Song Kỳ trấn chúng ta có ba cái giếng nước, cả trấn đều dùng nước từ ba cái giếng này, nhưng nước giếng này không phải muốn dùng là dùng được, phải trả tiền. Bởi vì ba cái giếng này là tổ tiên Ngô gia trong trấn đào, cho nên bất kể ai muốn dùng nước, đều phải trả tiền cho Ngô gia."
Hứa Tri Hành gật đầu, hỏi: "Vậy nếu không trả được tiền thì sao?"
Lão hán cười khẩy một tiếng.
"Không trả được? Vậy thì chỉ có thể ra sông nước mặn cách xa năm mươi dặm để lấy nước thôi, nước ở đó vừa đắng vừa chát, mang về còn phải tốn công xử lý mới uống được."
Hứa Tri Hành không nói gì.
Dù sao cũng là giếng tổ tiên Ngô gia tự đào, họ thu tiền người ngoài cũng là chuyện hợp tình hợp lý, người ngoài cũng không thể nói gì được.
Lão hán lại nói tiếp: "Vậy nên ở Song Kỳ trấn này, chuyện duy nhất ngươi cần nhớ kỹ, chính là đừng đắc tội với Ngô gia. Nếu không đừng nói đến Ngô gia, cho dù là người khác trong trấn cũng không dung tha cho ngươi."
Hứa Tri Hành cười cười, nâng bát rượu lên nói: "Đa tạ lão ca đã chỉ bảo, ta lại kính lão ca một bát."
Lão hán hắc hắc cười nói: "Hắc, huynh đệ hiểu chuyện."
Rồi vỗ vỗ ngực mình, khơi dậy một lớp bụi.
"Ở Song Kỳ trấn này, nếu có chuyện gì phiền phức thì cứ báo tên ta, chuyện lớn chuyện nhỏ, lão Quải ta vẫn nói được vài câu."
Lời lão vừa dứt, đã bị người bên cạnh cười nhạo.
"Ta nói lão Quải, ngươi lừa ăn gạt uống thì cũng thôi đi, ngay cả chuyện này cũng dám khoác lác? Song Kỳ trấn này ngươi có thể làm được cái rắm gì..."
"Ha ha ha ha... làm được cái rắm..."
Lão hán mất mặt, tức giận nói: "Một đám cứt dê, biết cái gì, về bú sữa mẹ đi..."
Hứa Tri Hành chỉ cười, không nói gì, rồi ra hiệu cho lão hán đừng để ý, cứ tiếp tục ăn uống.
Dù sao cũng rảnh rỗi, có thêm người cùng mình uống rượu ăn thịt cũng không tệ.
Hứa Tri Hành không để bụng.
Nhớ lại những người vừa rồi bàn tán về Âm Phong Sơn, Hứa Tri Hành không khỏi tò mò hỏi: "Vừa rồi nghe mọi người bàn tán, nói gì mà Âm Phong Sơn, xin hỏi lão ca, Âm Phong Sơn là nơi nào vậy?"
Nào ngờ lão hán nghe Hứa Tri Hành hỏi về Âm Phong Sơn, lập tức biến sắc mặt.