Chương 216: Vụ Làm Ăn Hai Trăm Tỷ Linh Thạch 2
Nhân Yêu Bát Trọng giải trừ trạng thái ẩn giấu tu vi, khí tức cường đại chợt lóe lên, Khiếu Nguyệt Lang Vương trợn tròn mắt.
Tên nhân yêu đã đi theo hắn mấy nghìn năm này, vậy mà lại là một tu sĩ Đạo Cảnh!
Hơn nữa còn có yêu khí của Đạo Cảnh!
Song Đạo Cảnh!
“Hí~”
Khiếu Nguyệt Lang Vương hít một hơi khí lạnh, không biết là do đau hay do sợ hãi.
Nghĩ đến việc một nhân yêu cường đại như vậy đã ở bên cạnh mình mấy nghìn năm, Khiếu Nguyệt Lang Vương không khỏi rùng mình.
“Khiếu Nguyệt ~ ta sẽ giúp ngươi báo thù!”
Nhân Yêu Bát Trọng ôn nhu vuốt ve bộ lông của Khiếu Nguyệt, Khiếu Nguyệt tại chỗ liền bị dọa đến mức kẹp chặt hoa cúc.
Đại ca! Ta là lang đực a! Ta không chơi bời kiểu đó…
–––––––
Dưới chân Yêu Thánh sơn.
Tuyết Mạc cùng Tô Tô cuối cùng cũng đi tới cửa sơn môn.
“A, mệt chết ta rồi.”
“Chủ nhân, vì sao chúng ta không bay?”
Tuyết Mạc nghe vậy cười nhạt một tiếng nói: “Ngươi không hiểu, đây gọi là tạo áp lực!”
“Vi sư cứ đi từng bước như vậy, loại áp lực này sẽ phóng đại vô hạn.”
“Ngô Điêu biết lão phu ở dưới chân núi, lão phu lại chậm rãi đi về phía hắn, loại áp lực và sợ hãi này sẽ từ từ cắn nuốt hắn…”
“Đương nhiên, loại hành vi này chỉ có thể làm khi ngươi tuyệt đối tự tin vào thực lực của mình, nếu không cuối cùng ngươi sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ…”
Tuyết Mạc khi dạy Tô Tô lại chưa cân nhắc đến một vấn đề.
Đại Bằng Vương nếu nhìn thấy hắn tới, tự nhiên sẽ như hắn nói, bị sợ hãi chậm rãi thôn phệ.
Nhưng vấn đề là, Đại Bằng Vương căn bản không nhìn thấy!
Lúc này hắn còn đang ở Bạch Long điện tranh giành bộ tóc giả của mình…
“Bái kiến tiền bối Nhân tộc.”
Hai đại yêu Linh Thánh Cảnh cửu tầng canh giữ sơn môn nhìn thấy Tuyết Mạc nhất thời liền cung kính hành lễ.
Nhưng mà khí tức chưa kịp thu liễm của bọn chúng khiến Tuyết Mạc nheo mắt lại.
Phải biết rằng, nhìn thấy tiền bối còn dám phóng thích khí tức, đây không thể nghi ngờ là một loại hành vi khiêu khích!
Hai đại yêu rõ ràng cũng biết điểm này, vội vàng giải thích với Tuyết Mạc.
Trải qua lời giải thích của hai đại yêu, tam quan của Tuyết Mạc và Tô Tô đều bị đổi mới một lần.
Mẹ kiếp, bọn họ thật sự không ngờ tới, sự phồn hoa của Vạn Yêu thành lại đến từ kiểu này!
Hơn nữa Tuyết Mạc không ngờ tới, trên thế giới này lại còn có yêu vô sỉ giống như mình, à không, là yêu…
Hai yêu không ngừng hướng Tuyết Mạc kể lể tội ác tày trời của ba tên yêu ngốc.
Nói đến mức Tuyết Mạc cũng cảm thấy mình trừng trị ba tên yêu kia chính là hành hiệp trượng nghĩa.
Nhưng mà đúng lúc này, một cỗ khí tức kinh thiên từ trên Yêu Thánh sơn bộc phát ra.
Bạch Long và Đại Bằng đang giao đấu ở Bạch Long điện lập tức dừng động tác.
Hai yêu nhìn nhau, lập tức bay ra khỏi điện.
Tuyết Mạc nheo mắt, chậm rãi nhìn về phía đỉnh Yêu Thánh sơn.
“Nhân tộc, yêu khí, chẳng lẽ là nhân yêu?”
Xoẹt một cái, Nhân Yêu Bát Trọng liền đáp xuống trước mặt Tuyết Mạc.
“Là ngươi? Là ngươi đánh thương Khiếu Nguyệt?”
Ánh mắt Nhân Yêu Bát Trọng hung ác nhìn chằm chằm Tuyết Mạc.
Tuyết Mạc từ trong mắt Nhân Yêu Bát Trọng nhìn ra được lửa giận của kẻ si tình khi người yêu bị khi dễ.
“Con Husky kia hình như là giống đực a?” Tuyết Mạc lẩm bẩm một câu.
Sau đó cười nhìn về phía Nhân Yêu Bát Trọng mũi lợn răng nanh nói: “Thế nào, tiểu hữu cũng muốn nói đạo lý với lão phu sao?”
“Nói đạo lý?”
Trong mắt Nhân Yêu Bát Trọng lóe lên hung quang.
“Nhớ kỹ, kẻ giết ngươi chính là Yêu Nhân Bát Trọng dưới trướng Khiếu Nguyệt Lang Vương~”
“Ầm~”
Lời của Nhân Yêu Bát Trọng còn chưa dứt, một cây gai đất đã từ mặt đất đâm lên.
Nhân Yêu Bát Trọng vừa định né tránh, một bàn tay to đã ấn lên thiên linh cái của hắn, mấy sợi dây leo đồng thời từ lòng đất chui ra quấn lấy thân thể hắn.
“Phốc~”
Gai đất từ mông Nhân Yêu Bát Trọng đâm vào, từ trong miệng hắn chui ra.
Gai đất khổng lồ đâm thẳng lên trời, Nhân Yêu Bát Trọng trực tiếp bị xuyên lên trên.
Nhưng sinh mệnh lực cường đại khiến hắn vẫn chưa chết.
“Ta phỉ nhổ cái loại bát trọng cửu trọng của ngươi!”
Tuyết Mạc phủi tay, nhảy xuống từ không trung.
Cùng lúc đó một quả cầu lửa khổng lồ nện về phía cây gai đất còn cao hơn cả Yêu Thánh sơn.
“Ầm~”
Sau một trận rung chuyển kịch liệt, cây gai đất kia lại biến mất.
Cùng biến mất còn có kẻ si tình ẩn nhẫn mấy ngàn năm chân chính liếm chó Nhân Yêu Bát Trọng.
“Ực~”
Trên Yêu Thánh sơn, Bạch Long và Đại Bằng đang rình coi một màn này đồng thời nuốt nước miếng.
Đặc biệt là Đại Bằng Vương, hắn và Tuyết Mạc có thù a!
Hiện tại Tuyết Mạc xuất hiện ở đây, hắn chỉ cần dùng mông cũng có thể nghĩ đến Tuyết Mạc là tới tìm hắn gây phiền phức.
Ngay khi Đại Bằng Vương xoay người muốn chuồn êm, chỉ thấy một bóng người chợt lóe lên, Tuyết Mạc cùng Tô Tô đã chắn đường hắn.
“Tiểu hữu, nửa tháng không gặp, lông chim của ngươi mọc nhanh thật đấy!”
Khóe miệng Đại Bằng Vương giật giật, ngươi mới là lông chim, cả nhà ngươi đều là lông chim, lão tử đây là lông đại bàng!
Đương nhiên, hắn cũng chỉ dám mắng thầm trong lòng vài câu.
Nhưng Bạch Long Vương ở một bên nhìn, Đại Bằng Vương tự nhiên cũng không thể tỏ ra hèn nhát.
“Tiền bối, ngươi muốn làm gì? Ta có chọc tới ngươi đâu!”
Tuyết Mạc nghe vậy cười nhạt một tiếng nói: “Tiểu hữu, ngươi nói vậy là sao, ta và ngươi vốn không có thù oán, lão phu cũng không phải tới tìm ngươi gây phiền toái.”
“Lão phu đi ngang qua Vạn Yêu thành, nhớ tới tiểu hữu ở đây, liền thuận đường ghé thăm mà thôi.”