Chương 239: Hàn Bào Bào trở về, thuật triệu hoán đặc thù của Tuyết Mạc 1
Hàn Bào Bào theo bản năng buông lỏng hai tay đang nắm lấy Châu Châu, ngã ngồi trên giường.
Qua hồi lâu, Hàn Bào Bào mới ngẩng đầu nhìn về phía Châu Châu.
“Ta muốn gặp sư tỷ một chút, ngươi có thể dẫn ta đi tìm nàng ấy không?”
Châu Châu nghe vậy gật đầu nói: “Ừm, huynh đi theo ta.”
Dưới sự dẫn dắt của Châu Châu, Hàn Bào Bào không bao lâu đã gặp được Lý Uyển Nhi, ngay cả trang phục cũng đã đổi thành trang phục giống như Hắc Thủy Trại.
Lý Uyển Nhi đeo một cái gùi, lúc này đang hái rau quả trên cánh đồng.
Bên cạnh Lý Uyển Nhi còn có một nam nhân trẻ tuổi da ngăm đen.
Hai người vừa nói vừa cười, trò chuyện gì đó.
Hàn Bào Bào trong nháy mắt dừng chân đứng tại chỗ, trong lúc nhất thời không biết tại sao lại có một loại cảm giác đau lòng.
“Hàn đại ca, Hàn đại ca!”
Mãi đến khi Châu Châu gọi mấy lần, Hàn Bào Bào mới lấy lại tinh thần.
Hàn Bào Bào cố nặn ra một nụ cười hết sức khó coi, đi theo Châu Châu tới bên cạnh Lý Uyển Nhi.
“Sư, sư tỷ.”
“Sư đệ, đệ tỉnh rồi.”
Lý Uyển Nhi cười nhạt với Hàn Bào Bào.
Nụ cười của Lý Uyển Nhi giống như trước đây, nhưng lại nhiều thêm một tia khác biệt.
Hàn Bào Bào nhìn ra một chút cảm giác xa cách từ nụ cười của Lý Uyển Nhi.
Đúng lúc này, nam nhân ngăm đen tiến lên chậm rãi nắm tay Lý Uyển Nhi.
Lý Uyển Nhi chẳng những không có phản kháng, ngược lại mười ngón tay đan chặt vào nhau với hắn.
Ánh mắt nam nhân ngăm đen khiêu khích nhìn Hàn Bào Bào, giống như đang tuyên bố chủ quyền của mình.
Hàn Bào Bào nhìn nam nhân da ngăm đen, lại có một cỗ khí tức ẻo lả này, trong lòng thập phần khó chịu.
“Đại nam nhân còn đeo bông tai, ẻo lả!” Hàn Bào Bào thầm mắng một câu trong lòng, lập tức quay đầu nhìn về phía Lý Uyển Nhi nói: “Sư tỷ, chúng ta ở đây trì hoãn thời gian không ngắn, ta cảm thấy chúng ta nên lên đường.”
Lý Uyển Nhi cười khẽ lắc đầu nói: “Sư đệ, đệ đi đi, ta không muốn đi nữa.”
“Ba ngày sau ta và A Lam sẽ thành thân, đệ thay ta nói cho phu tử ~ “
Lý Uyển Nhi mặc dù tiếp tục nói, nhưng Hàn Bào Bào lại không nghe lọt tai cái gì.
Trong đầu hắn toàn là câu nói kia của Lý Uyển Nhi: “Ta sắp thành thân…”
Hàn Bào Bào không biết mình rời khỏi Hắc Thủy trại như thế nào.
Giờ khắc này, hắn phảng phất như đã mất đi cái gì đó.
Lại giống như thoát khỏi cái gì đó…
Cứ như vậy, Hàn Bào Bào mờ mịt đi về phía con đường lúc đến.
Bất tri bất giác, trời đã tối, Hàn Bào Bào vẫn không dừng bước.
Trong nháy mắt, mặt trời lại mọc, Hàn Bào Bào vẫn không dừng lại.
Cứ như vậy, vào ngày thứ ba, Hàn Bào Bào đi qua một đoạn đường núi gập ghềnh.
Hàn Bào Bào vừa tới vách núi đã bị một đám đại hán trói lại.
“Lão đại, chỉ có một mình tiểu tử này làm sao bây giờ? Còn muốn động thủ sao?”
“Chết tiệt, sao lão tử biết được! Tiểu tử này thoạt nhìn như ngốc vậy.”
“Đem hắn tới cái hang động kia đi, chờ nữ nhân kia xuống chúng ta lại đánh hắn!”
Cứ như vậy, Hàn Bào Bào bị đám đại hán ném lên trên đống cỏ dại mà hắn và Lý Uyển Nhi đã trải trước đây.
Đám đại hán cứ như vậy từ ban ngày chờ đến khi màn đêm buông xuống cũng không thấy Lý Uyển Nhi xuất hiện.
“Mẹ kiếp, nơi quỷ quái này thật nhiều ruồi muỗi độc trùng.”
“Làm xong vụ này, lão tử trở về nhất định phải hung hăng phát tiết ba ngày trên người Lưu quả phụ!”
“Đừng có khoác lác nữa, chỉ ngươi, ba giây cũng là vấn đề ~”
Đám người khoác lác không phát hiện ra, Hàn Bào Bào nằm trên đống cỏ nhìn đám ruồi muỗi độc trùng đang tránh né hắn, trong mắt dần dần có tiêu cự.
Trong đầu Hàn Bào Bào, bóng người trong mộng kia, cũng càng ngày càng rõ ràng…
…
Đại đạo năm mươi, Thiên Diễn bốn chín, người độn một.
Cho dù là một đại thế giới chân thật, vẫn có một tia sinh cơ.
Huống chi đây chỉ là thế giới do mộng cảnh của Tuyết Mạc hình thành.
Cho dù tu vi của Huyễn Linh cao tới Độ Kiếp tầng chín, nàng cũng không cách nào rút đi điều này.
Hơn nữa trong mộng cảnh của Tuyết Mạc, có quá nhiều chỗ không hợp lý, lực chú ý của Huyễn Linh trên cơ bản đều đặt trên người Tuyết Mạc, căn bản là không có thời gian đi chú ý tới tu sĩ Linh Thần Cảnh Hàn Bào Bào này.
Đối với nàng mà nói, Linh Thần Cảnh cũng chỉ là một con kiến biết bay mà thôi…
Nhưng lúc này con kiến này đã thoát khỏi trói buộc, nhìn rõ bóng người trong mộng kia.
“Uyển Nhi!”
Hai mắt Hàn Bào Bào đỏ ngầu, đứng thẳng dậy, dây thừng trên người cũng đứt đoạn trong nháy mắt.
Các đại hán nghe thấy động tĩnh, vội vàng quay đầu nhìn về phía vị trí Hàn Bào Bào.
Nhưng bọn họ không nhìn thấy bóng dáng Hàn Bào Bào, chỉ có một vệt hàn quang lóe lên trong mắt bọn họ.
“Sư tỷ, chờ ta!”
Trong lòng Hàn Bào Bào lo lắng, đêm nay chính là thời gian Lý Uyển Nhi thành thân.
Nếu như đi muộn, sư tỷ của hắn e rằng sẽ động phòng với người khác.
Tốc độ của Hàn Bào Bào rất nhanh, trong lúc vô tình, thân thủ của hắn vậy mà đã có thể so với cao thủ cấp Đại Tông Sư của phàm nhân.
Nhưng Hàn Bào Bào vẫn phải mất hai canh giờ mới đến được Hắc Thủy trại.
Nhìn Hắc Thủy Trại đã không còn một ngọn đèn, trong lòng Hàn Bào Bào lập tức lạnh lẽo.