Chương 261: Người Xuất Gia Ba Không Hỏi 2

person Tác giả: Liễu Khê Đích Bộ Nghê Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 878 lượt đọc

Chương 261: Người Xuất Gia Ba Không Hỏi 2

Nhưng mà một vấn đề mới xuất hiện.

Bọn họ đều đã từng là tu sĩ tu luyện linh khí, xung đột giữa hai loại lực lượng này cũng càng thêm nghiêm trọng.

Cổng Kim Cương Tự.

Một lão tăng quét rác đang khom lưng quét dọn lá rụng trên mặt đất.

Không ai biết tên của lão tăng, chỉ biết là lão đã quét rác ở đây rất nhiều năm, rất nhiều năm rồi.

Lão tăng rất hiền lành, bất kể là ai tiến lên hỏi thăm đều có hỏi tất đáp.

Đúng lúc này, một thanh niên đầu trọc tuấn tú mặc tăng bào chủ trì đi tới bên cạnh lão tăng.

“Sư phụ.”

“Ngươi tới làm gì?”

Tăng nhân trẻ tuổi chính là chủ trì Kim Cương Tự, Minh Trần.

Mà lão tăng quét rác chính là vị chủ trì tiền nhiệm, lúc trước Tuyết Mạc tới cửa bái phỏng bởi vì sợ chết chỉ mất một phút đã truyền vị trí cho Minh Trần, tên là Tuệ Quang.

“Sư phụ, mùa đông sắp tới rồi, hay là người nghỉ ngơi một chút, để Nhị sư bá tới thay người quét dọn mấy ngày?”

“Không cần, thân thể ta rất tốt, việc nặng nhọc này cứ để ta làm là được rồi, Nhị sư bá của ngươi lớn tuổi rồi, nên nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Minh Trần…

“Sư phụ, con nói thẳng luôn, Nhị sư bá bọn họ đối với sự phân chia hiện tại không hài lòng lắm.”

“Một mình người đã nhận hết phần lớn tín đồ tới cầu xin giúp đỡ, công đức mà tám trăm tăng nhân trong chùa chúng con kiếm được còn không nhiều bằng một mình người…”

“Mấy cây ở cổng chùa năm nay đều bị người thúc chín lần thứ hai mươi rồi, người mà còn quét tiếp…”

“Quét tiếp thì sao?!”

Khí tức trên người Tuệ Quang chợt lóe lên, tu vi rõ ràng đã đạt đến Linh Thần Cảnh tầng bảy!

Phải biết rằng, chỉ mới hai ba trăm năm mà thôi!

Ngay cả Hàn Bào Bào mở hack cũng không nhanh như lão!

Có thể tưởng tượng được lão già này đã chặn bao nhiêu cơ duyên của chúng tăng!

Đúng lúc này, một nhóm bảy người đội mũ trùm đầu chậm rãi đi về phía cổng chùa.

Tuệ Quang nhất thời hai mắt sáng lên, lập tức đẩy Minh Trần ra rồi đi tới quét dọn con đường phía trước bảy người.

“Ồ, Kim Cương Tự này lợi hại như vậy sao? Người quét rác đều là tu sĩ Linh Thần Cảnh?!”

“Bẩm Tam trưởng lão, hắn chỉ đang giả vờ thôi, trên thực tế Kim Cương Tự này chỉ có hắn là mạnh nhất!”

Người tới không phải ai khác, chính là đoàn người Thiên Ma Kiều Đạt đi cùng với Đông Thần.

Về phần Đông Thần và lão Phùng thì trốn trong bóng tối không lộ diện.

Chờ bảy người Kiều Đạt đi tới trước mặt Tuệ Quang, lúc này Tuệ Quang mới thấy rõ, mấy người dưới mũ trùm đầu kia thế mà cũng là đầu trọc giống như lão.

Đừng hiểu lầm, bọn Kiều Đạt không phải vì muốn trà trộn vào Kim Cương Tự mà cạo đầu.

Từ sau khi lão Phùng và Đông Thần giúp bọn họ hấp thu linh khí trên người, tóc của bọn họ không tới hai ngày đã rụng hết.

Cho nên bọn họ không phải là không bị ảnh hưởng bởi điềm xấu.

Chỉ có điều ảnh hưởng này rất nhỏ mà thôi.

Đương nhiên, chỉ là mấy sợi tóc, rụng thì rụng thôi!

Tuệ Quang chỉ hơi sững sờ một chút rồi cười hỏi: “A Di Đà Phật, chư vị có chỗ nào cần lão nạp giúp đỡ không?”

Mấy người Kiều Đạt thấy vậy cũng v xốc lên mũ trùm đầu lên, chắp tay hành lễ với Tuệ Quang.

“A Di Đà Phật, bần tăng cùng các vị sư huynh đệ từ Thần Châu Đại Đường tới, chuẩn bị đi tới Tây Châu Thánh Địa để chống lại Thiên Ma.”

“Không ngờ trên đường gặp phải Thiên Ma tập kích, tăng chúng ta thương vong thảm trọng, hơn nữa còn mất liên lạc với rất nhiều đồng môn.”

“Hiện tại đi ngang qua quý tự, nghe nói quý tự thường làm việc thiện, muốn xin quý tự cho chúng ta tá túc một thời gian, để nghỉ ngơi dưỡng sức, thuận tiện tìm kiếm tung tích của các sư huynh đệ, nếu có quấy rầy, mong hãy thứ lỗi, bần tăng cùng các sư huynh đệ sẽ rời đi ngay.”

Là Tam trưởng lão của Vân Tiên Tông, Kiều Đạt sống không biết bao nhiêu năm, quá hiểu lòng người.

Hắn ta đầu tiên đặt mình vào góc độ chính nghĩa, sau đó lại ám chỉ rằng mình sẽ không ở lại lâu.

Làm như vậy, với danh tiếng của Kim Cương Tự chắc chắn sẽ không từ chối bọn họ!

Sự thật cũng giống như Kiều Đạt nghĩ, hơn nữa Tuệ Quang vui mừng như điên.

Đội ngũ chống lại Thiên Ma, nếu giúp đỡ một chút, chẳng phải sẽ kiếm được rất nhiều công đức sao?

Nhưng Tuệ Quang vẫn mở miệng hỏi: “A Di Đà Phật, bần tăng Tuệ Quang, không biết các vị đại sư có chứng minh thư không?”

“Đông Châu Thánh Địa chúng ta có lệnh…”

Tuệ Quang còn chưa nói xong, Kiều Đạt liền cười nói: “Tuệ Quang đại sư, ở Thần Châu chúng ta, người xuất gia có ba điều không hỏi.”

“Thứ nhất không hỏi tuổi tác, tức là sư phụ bao nhiêu tuổi rồi? Xuất gia khi nào?”

“Thứ hai không hỏi chuyện đời, tức là họ tên ở nhà là gì? Quê quán ở đâu? Đã kết hôn chưa?”

“Thứ ba không hỏi tu vi, tức là đã tu luyện tới cảnh giới nào rồi? Lục căn đã thanh tịnh chưa? Có biết pháp thuật không?”

“Cho nên chúng ta đều không có chứng minh thư của Đông Châu, cũng không có tên.”

“Nếu như không dẫn các sư huynh đệ tới đây để chống lại Thiên Ma, có lẽ chúng ta đã không lưu lạc tới đây…”

“Nếu Tuệ Quang đại sư thật sự muốn bần tăng nói ra một pháp hiệu, vậy thì gọi bần tăng là Như Lai đi…”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right