Chương 284: Không phải vấn đề mà là câu hỏi 1
“Đệ tử Vân Tiên Tông trà trộn vào Linh Hư Giới chúng ta chứng tỏ Thánh Hư Tiên Giới vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để tấn công toàn diện, nếu không chắc chắn sẽ không chỉ phái vài đệ tử đến!”
“Hơn nữa, người đến là đệ tử Vân Tiên Tông, sư đệ ta từng là Tam trưởng lão Vân Tiên Tông, ta rất tự tin có thể thuyết phục bọn họ đầu hàng!”
“Nhưng trên người những đệ tử này chắc chắn sẽ bị hạ cấm chế, việc này cần hai vị Thánh Phật Phùng, Đông ra tay giúp đỡ hóa giải cấm chế!”
“Đến lúc đó, chúng ta có thể biết được một vài kế hoạch của Thánh Hư Tiên Giới!”
Tuyết Mạc nghe vậy gật đầu.
“Ý kiến này của ngươi rất hay, cứ làm theo lời ngươi nói đi!”
Kiều Đạt lập tức đáp: “Vâng, sư tôn.”
“Sư tôn, đệ tử còn có một việc.”
“Nói.”
“Sư tôn, là thế này, đệ tử chúng ta đều là người bỏ tối theo sáng, thân phận có chút vấn đề, hơn nữa rất nhiều người cũng không biết chúng ta.”
“Mong sư tôn giúp đỡ…”
“Được!”
Tuyết Mạc đáp ứng nhanh bao nhiêu, hối hận bấy nhiêu.
Trên boong linh thuyền.
Mặc Tích cầm đá lưu ảnh quay Tuyết Mạc và những người khác.
“Xin chào mọi người, bần tăng là Như Lai, vị này phong độ nho nhã, tuấn tú lịch lãm, khí vũ hiên ngang, đức cao vọng trọng (lược bỏ một vạn từ ngữ ca ngợi)”
“Chắc hẳn mọi người đều biết tên của vị này, ngài ấy chính là sư tôn của bần tăng, vị cứu tinh của Linh Hư Giới, cứu khổ cứu nạn…”
“Được rồi! Lão phu không vĩ đại như vậy, ngươi, về sau đi giúp lão phu cứu khổ cứu nạn đi!” Tuyết Mạc tiện tay bắt lấy một người nói.
Người bị Tuyết Mạc bắt tới chính là thân truyền đệ tử Diệu San của Như Lai.
Là đệ tử thân truyền của Như Lai, Diệu San tự nhiên cũng kế thừa năng lực nịnh nọt của Như Lai.
“Diệu San đa tạ sư tổ ban thưởng trọng trách như thế!”
“Từ nay về sau, đệ tử nhất định lấy cứu khổ cứu nạn làm nhiệm vụ của mình, cả đời không quên sư tổ dạy bảo!”
Tuyết Mạc thấy thế khóe miệng giật giật.
Kiều Đạt cũng vội vàng nói với lưu ảnh thạch trong tay Mặc Tích: “Chư vị đạo hữu nhìn thấy rồi, hôm nay đệ tử Diệu San của ta đã được sư tôn đích thân sắc phong làm người cứu khổ cứu nạn, ừm, Bồ Tát!”
“Ngoài ra, vị đệ tử này là của ta…bla bla…bla bla…”
Kiều Đạt đem tất cả các đệ tử ban đầu đều giới thiệu một lượt trước lưu ảnh thạch.
Lúc giới thiệu những đệ tử này, hắn đều kéo đến bên người Tuyết Mạc để giới thiệu!
Ngay khi Tuyết Mạc sắp không nhịn được nữa, Kiều Đạt lập tức thu hồi bản thảo còn ba mươi vạn chữ.
“Khụ khụ, cái đó, sư tôn bình thường vô cùng bận rộn, hôm nay không quấy rầy sư tôn nữa.”
“Cuối cùng, hi vọng chư vị đạo hữu sau này nể mặt sư tôn ta, đừng làm khó dễ những đệ tử xuất thế của ta.”
“Chúng ta chỉ là một đám tăng nhân, chúng ta đều là người tốt, sẽ không tham gia bất kỳ tranh đấu nào.”
“Nếu có khó khăn, bất kể ngươi là ai, bất kể ngươi có phải sinh linh bản địa của Linh Hư Giới hay không, ngươi đều có thể tìm chúng ta, chúng ta sẽ cho ngươi sự trợ giúp lớn nhất!”
“Tiếp theo là phương thức liên lạc, ngọc giản của ta là…bla bla…bla bla…”
Tuyết Mạc không để ý tới bọn Kiều Đạt nữa, đứng dậy đi về phía mũi thuyền.
Diệp Lương Thần đi tới bên người Tuyết Mạc cau mày nói: “Mạch huynh, ta luôn cảm thấy tên đệ tử này của ngươi có chút quá mức xảo trá.”
“Ngươi cứ mặc kệ hắn mượn danh nghĩa của ngươi làm việc sao?”
Tuyết Mạc nghe vậy cười nhạt một tiếng nói: “Hắn rất thông minh, người thông minh sẽ không làm chuyện ngu ngốc.”
“Lão phu thích ngụy quân tử, bởi vì rất nhiều ngụy quân tử đều có thể giả dối cả đời.”
“Vậy hắn chẳng phải là chân quân tử sao!”
“Còn có một điểm! Lưu ảnh thạch này là bọn họ quay cho những người phía trên xem!”
Câu nói cuối cùng này là Kiều Đạt nói với Tuyết Mạc, đương nhiên, Kiều Đạt cũng không lừa Tuyết Mạc.
Chỉ có điều, việc Kiều Đạt mượn danh nghĩa của Tuyết Mạc cũng là thật…
“Mạch huynh có thể nhìn rõ là được, ta vẫn hứng thú với việc nghiên cứu Niên Luân hơn.”
“Nói xem chúng ta còn bao lâu nữa mới đến Tây Châu Thánh Địa?”
Tuyết Mạc cười nhạt một tiếng nói: “Sắp rồi, còn hai thánh địa nữa, giải quyết xong sẽ đi…”
Đúng lúc này, một bóng người nhanh chóng bay về phía linh chu của bọn họ.
“Tiền bối, không xong rồi!”
Tuyết Mạc nhướng mày, nhìn về phía người tới quát: “Mẹ kiếp, lão phu rất khỏe, có chuyện gì nói thẳng!”
“Tiền bối, tên Tiên Vương ở Nam Châu Thánh Địa kia chạy rồi!”
“Cái gì cơ?!!!”
…
Ngũ Châu, trừ Tây Châu Thánh Địa ra, các đại thánh địa khác đều có một vị Tiên Vương trấn giữ.
Bọn họ không phải muốn dẫn dắt các đại thánh địa đi đến phồn hoa, mà là vì Đại Đạo trong các thánh địa!
Nhưng mà thời gian quá ngắn, bọn họ căn bản không thể nào luyện hóa Đại Đạo trong thánh địa.
Tuyết Mạc hoàn toàn không ngờ tới, tên kia ở Nam Châu Thánh Địa lại chạy mất!
Nhưng nghĩ lại cũng bình thường, dù sao mình cũng mạnh như vậy…
Các đệ tử của Kiều Đạt đều được phân tán ra ngoài để tìm hiểu tin tức và sắp xếp thế cục.
Hiện tại trên linh chu chỉ còn lại Tuyết Mạc, lão Phùng, Đông Thần, Mặc Tích, Kiều Đạt, Diệp Lương Thần, Thiên Cơ Tử bảy người.
Trên boong tàu, mấy người Tuyết Mạc vây quanh Thiên Cơ Tử.
“Thế nào rồi? Tính ra được tên kia chạy đi đâu chưa?”
Thiên Cơ Tử…
“Chư vị tiền bối, ta, ta còn cần thêm chút thời gian nữa!”
“Thiên Cơ Tử, đừng vội, cứ từ từ tính!” Tuyết Mạc vỗ vai Thiên Cơ Tử nói.