Chương 305: Trụy Tiên Thành
Giả Vũ nghe vậy lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Tiên Tôn, ta không dám nói những chuyện khác, nhưng những chuyện lạ kỳ thú thì biết được không ít.”
Tuyết Mạc gật đầu, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Ngươi đã từng nghe nói về Tiên Thư chưa?”
“Tiên Thư?”
Giả Vũ sửng sốt, sau đó nghi ngờ nhìn về phía Tuyết Mạc hỏi: “Tiên Tôn, người đã rất nhiều năm không trở về Tiên Giới rồi sao?”
“Sao ngươi nói vậy?”
“Bởi vì hiện tại ở Tiên Giới ai ai cũng biết đến sự tồn tại của Tiên Thư!”
“Ồ?” Tuyết Mạc nhíu mày.
Giả Vũ vội vàng nói: “Tiên Tôn xin hãy nghe ta nói rõ…”
“Mấy trăm năm trước…”
Theo lời giải thích của Giả Vũ, lông mày Tuyết Mạc càng nhíu chặt hơn.
Tiên Thư còn được gọi là Thánh Hư Tiên Thư, Vô Tự Tiên Thư.
Hơn tám trăm năm trước, ở Tiên Giới đã xảy ra một trận đại chiến.
Mà trận đại chiến này rất kỳ lạ.
Bởi vì hai bên tham chiến, đều không phải là người!
Thiên Đạo của Thánh Hư Tiên Giới và Tiên Thư đánh nhau!
Còn về lý do tại sao Thiên Đạo và Tiên Thư đánh nhau, thì không ai biết.
Bọn họ chỉ biết rằng, ai có được Tiên Thư thì sẽ có được Tiên Giới!
Ban đầu tin tức này bị các tầng lớp cao cấp của Tiên Giới phong tỏa, các Tiên Tôn và Tiên Đế đều âm thầm tìm kiếm, mà theo thời gian trôi qua, người biết đến tin tức này ngày càng nhiều.
Hiện tại ở Tiên Giới, e rằng không có mấy người không biết đến Tiên Thư!
“Tiên Tôn, hiện tại tin tức về Tiên Thư tràn lan khắp Tiên Giới, chính vì nó ở khắp mọi nơi, cho nên muốn tìm kiếm Tiên Thư, e rằng…”
Giả Vũ không nói tiếp, nhưng Tuyết Mạc cũng hiểu ý hắn.
Tìm đồ vật không sợ không có tin tức, chỉ sợ loại tình huống tin tức bay đầy trời như thế này!
“Nếu đã như vậy, ta không quấy rầy nữa.”
“Tiểu hữu, ta rất coi trọng ngươi, tiên giản hào của ngươi là bao nhiêu? Chúng ta kết bạn.”
Giả Vũ nghe vậy lập tức mừng rỡ, hắn không ngờ rằng mình không những sống sót, mà còn được vị cường giả trước mặt này ưu ái.
“Tiên Tôn, tiên giản hào của ta là…”
“Tiên Tôn, không biết tôn tính đại danh của người, ta đổi ghi chú.”
“Ta là Huyết Ma!”
Tuyết Mạc mỉm cười, xoay người túm lấy Vũ Vương, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Giả Vũ (?ò?ó?)…
Cái đệt, đây mà là Tiên Tôn cái gì, đây rõ ràng là Ma Tôn!
––––––
Bên ngoài Vô Cực Tiên Tông, Tuyết Mạc tùy ý chọn một hướng rồi bay đi.
Không biết từ lúc nào Mặc Tích lại bay ra.
“Sư tôn, người kết bạn tiên giản với loại tiểu nhân này làm gì?”
“Ha ha, Mặc Tích, hôm nay ta dạy ngươi thêm một điều.”
“Đừng bao giờ xem thường loại người thông minh này!”
“Hơn nữa ta có linh cảm, người này sau này sẽ là một trợ thủ đắc lực của ta!”
Mặc Tích nghe vậy khinh thường bĩu môi.
“Sư tôn, chúng ta đi đâu bây giờ?”
Tuyết Mạc suy nghĩ một chút rồi nói: “Hiện tại tin tức về Tiên Thư tràn lan khắp Tiên Giới, những Tiên Tông này rõ ràng không đáng tin cậy, cho dù dùng hình phạt ép hỏi e rằng cũng không moi được tin tức gì thật.”
“Xem ra chúng ta cần phải tìm đến chốn phong nguyệt, so với những người ở Tiên Tông, ta càng tin tưởng những tiên nữ bất đắc dĩ sa chân vào chốn lầu xanh hơn!”
“Sư tôn, ta hoài nghi người chỉ đơn giản là muốn đi…”
“Bốp!” Tuyết Mạc giơ tay lên chính là một cái tát vào đầu Mặc Tích.
Vũ Vương thấy vậy lập tức lách mình, trốn cách Tuyết Mạc đến trăm mét.
“Bốp!”
Vũ Vương nhìn thấy bàn tay của Tuyết Mạc vươn dài đến trăm mét thì lập tức khóc òa.
Tuy rằng địa vực của Thánh Hư Tiên Giới không rộng lớn bằng Linh Hư Giới, nhưng cũng chỉ là tương đối mà thôi.
Hơn nữa quy tắc ở đây hoàn thiện hơn, chất lượng cũng không phải Linh Hư Giới có thể so sánh được.
Có rất nhiều cách để di chuyển, trong đó nhanh nhất chính là xuyên qua không gian.
Xé rách hư không để xuyên qua không gian cũng không phải là pháp thuật gì quá khó, tu sĩ từ Độ Kiếp Cảnh trở lên đều có thể làm được.
Nhưng mà đây là Tiên Giới!
Cho dù là cường giả Tiên Tôn Cảnh muốn xé rách không gian của Tiên Giới để xuyên qua cũng là điều không thể!
Xé rách không gian đã rất miễn cưỡng rồi, càng không cần phải nói đến việc định vị tọa độ chính xác để xuyên qua không gian.
“Sư tôn, có phải chúng ta đi nhầm đường rồi không? Người xem xung quanh có phải càng ngày càng hoang vu không?”
Tuyết Mạc nghe vậy mỉm cười, hỏi ngược lại: “Mặc Tích, chúng ta có phương hướng sao? Có mục tiêu sao?”
“Không có…” Mặc Tích lắc đầu nói.
“Vậy thì đúng rồi!” Tuyết Mạc vuốt râu, ung dung nhìn về phía chân trời.
“Nếu không có mục tiêu, thì chúng ta đi hướng nào cũng là mục tiêu của chúng ta!”
“Hôm nay ta dạy cho ngươi thêm một bài học, bài học này gọi là thuận theo tự nhiên, vạn sự tùy duyên…”
Nửa tháng sau…
“Sư tôn, ta cảm thấy chúng ta nên quay đầu là bờ…” Mặc Tích nhìn biển cả mênh mông trước mặt, trầm giọng nói.
Tuyết Mạc suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Nếu là ở Linh Hư Giới, thì dù có sưng mặt lên hắn cũng phải tiếp tục giả vờ.
Nhưng đây là Tiên Giới, ở đây một năm thì Linh Hư Giới đã trôi qua trăm năm!
Còn có rất nhiều người, rất nhiều việc ở Linh Hư Giới đang chờ hắn…
“Sư tôn, bây giờ chúng ta đi đường nào?” Mặc Tích nhìn về phía Tuyết Mạc hỏi.
Tuyết Mạc mỉm cười nói: “Đừng hoảng, xem Tiên Dẫn Thuật của ta đây!”
Tuyết Mạc nói xong đưa hai tay ra xoa xoa nhanh chóng, một lát sau, một con linh điểu vỗ cánh bay lượn quanh Tuyết Mạc.