Chương 414: Phục Thiên Tiên Đế, hợp tác, liên thủ
Hắc thuỷ tinh là một trong những loại khoáng sản cấp thấp của Tiên Giới, công dụng chủ yếu cũng tương tự như hắc diệu thạch, đều là luyện chế tiên khí bình thường và làm đồ trang sức.
Khai thác hắc thuỷ tinh cũng không khó, tương tự như vậy, chỉ cần những công nhân mỏ cấp thấp nhất là có thể hoàn thành.
Tuyết Mạc và Lưu Ôn lại một lần nữa trà trộn vào.
Tuy nhiên, lần này bọn họ không còn ở khu vực số 9, bởi vì khu vực đó đã bị huỷ rồi.
Hiện tại bọn họ đang ở khu vực số 8, phụ trách khu mỏ hắc thuỷ tinh này là ai cũng không còn quan trọng nữa, dù sao thì chẳng mấy ngày cũng sẽ đổi chủ một lần.
Thông qua trò chuyện, Tuyết Mạc biết được, tên thật của Lưu Ôn chính là Lưu Ôn, là một trong bát đại Tiên Đế của Nhân tộc - Phục Thiên Tiên Đế.
Phục Thiên Tiên Triều kia chính là do Lưu Ôn thành lập.
Người ngoài chỉ biết Phục Thiên Tiên Đế, lại không biết Lưu Ôn, cho nên hắn mới dám quang minh chính đại nói cho Tuyết Mạc biết tên thật của mình.
Hơn nữa, nguyên nhân cũng là vì hắn coi Tuyết Mạc là một tiên dân bình thường thực sự.
Hiện tại Tuyết Mạc đã báo tên thật cho hắn, đương nhiên hắn cũng không cần che giấu nữa.
Dù sao Nhân tộc cũng chỉ có mấy Tiên Đế, đoán bừa cũng có thể đoán được.
Có đôi khi tin tưởng chỉ là một loại cảm giác, cũng không cần phải tìm hiểu rõ ngọn ngành về đối phương.
Mỗi người đều có bí mật của riêng mình, biết quá nhiều ngược lại không tốt lắm.
Nhưng có một chuyện Tuyết Mạc vẫn phải hỏi rõ ràng!
“Lão Lưu, ta vẫn có một chuyện mãi không nghĩ ra, lão phu du lịch nhân gian vô số năm, vào phong nguyệt trường không biết bao nhiêu lần, gặp qua các hoa khôi nghe qua các câu chuyện khó mà tính được, lão phu tự nhận rằng thế gian này sẽ không còn ai có thể dùng chuyện xưa lừa được lão phu, vậy mà lão phu lại không hề phát giác ra câu chuyện của ngươi có nửa điểm giả dối, chẳng lẽ ngươi tu luyện là đại đạo lừa gạt?”
Lưu Ôn nghe vậy trợn mắt nói: “Đại đạo lừa gạt cái búa!”
“Lúc đó bản đế kể cho ngươi nghe chính là chuyện bản đế tự mình trải qua, nào có thật giả để nói?”
Tuyết Mạc: (⊙o⊙)!….
“Vậy ý của ngươi là, thê tử của ngươi thực sự đi theo người khác?”
Lưu Ôn bất đắc dĩ nhún vai nói: “Chẳng phải sao, đây đã là người thứ một ngàn bảy trăm tám mươi chín rồi.”
Tuyết Mạc: (?ò? ó?)
Thảo! Ta còn tưởng rằng ngươi bị cắm sừng, kết quả ngươi lại nói cho ta biết ngươi chính là cả một thảo nguyên!
“Lão Hàn, à phun, Lão Mạc, ngươi thực sự là Tiên Tôn Cảnh?” Lưu Ôn nhìn Tuyết Mạc với ánh mắt nghi ngờ hỏi.
Tuyết Mạc gật đầu nói: “Thật sự, hiện tại ta vẫn kẹt ở Tiên Tôn Cảnh.”
Lưu Ôn nghi hoặc hỏi: “Kẹt ở Tiên Tôn Cảnh? Là vì đại đạo sao?”
Tuyết Mạc lắc đầu nói: “Đại đạo ta đã nắm giữ từ lâu, là do tiên nguyên.”
“Oh?”
Lưu Ôn gãi đầu, nhất thời hắn không hiểu ý của Tuyết Mạc là gì.
Nhưng Lưu Ôn cũng không hỏi tiếp, dù sao chuyện này đã đụng chạm đến chuyện riêng tư của người ta rồi.
“Lão Mạc, cách đây không lâu những Tiên Tôn của đám xâm lấn kia chết là do ngươi làm phải không?”
Nghe thấy lời Lưu Ôn nói, Tuyết Mạc gật đầu.
“Những tên còn lại cũng là ngươi ra tay phải không?”
Lưu Ôn cũng gật đầu.
“Lão Mạc, có hứng thú làm một vụ lớn không?”
Tuyết Mạc nghe vậy liền hỏi ngược lại: “Lớn cỡ nào?”
Lưu Ôn trầm giọng nói: “Bắt một Tiên Đế!”
Tuyết Mạc nói: “Cửu U?”
Lưu Ôn gật đầu.
“Thực ra ta rất muốn bắt Ngọc Đế, nhưng ta ước chừng khả năng thành công không lớn.”
“Thực lực của Cửu U không mạnh, hơn nữa còn bị đám Tiên Đế của liên minh ngũ giới bài xích, dung mạo cũng không tệ……”
Tuyết Mạc nghe vậy trầm tư một lát rồi nói: “Cửu U chỉ có một người, đến lúc đó chúng ta phân chia thế nào?”
Lưu Ôn đưa tay ôm lấy bả vai Tuyết Mạc nói: “Lão Mạc, mặc dù chúng ta quen biết chưa lâu, mặc dù đây là lần đầu tiên chúng ta hợp tác, nhưng ngươi vẫn không tin được ta sao?”
“Đến lúc đó ta chịu thiệt một chút, thân thể của Cửu U cho ngươi, đế hồn thuộc về ta, cả Thất Nguyệt gì đó cũng tặng cho ngươi, ngươi thấy thế nào?”
Tuyết Mạc nghe vậy trực tiếp trợn mắt, hắn lấy thân thể của Cửu U có tác dụng rắm gì, hắn cũng không phải kẻ luyến thi, cũng sẽ không luyện thi, về phần Thất Nguyệt kia, chỉ là một Tiên Tôn Cảnh mà thôi, dựa vào bản lĩnh hiện tại của hắn, bắt một Tiên Tôn chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
“Ta muốn tiên hồn của Cửu U, thân thể và Thất Nguyệt thuộc về ngươi, nếu không thì miễn bàn.”
Lưu Ôn nghe vậy lập tức nhíu mày trầm giọng nói: “Lão Mạc, đế hồn này ta có lý do cần thiết!”
Tuyết Mạc bất đắc dĩ nhún vai nói: “Lão Lưu, lão phu cũng có lý do cần thiết!”
Tiếp theo hai người bọn họ đồng thanh nói:
“Ta cần đế hồn để chữa thương!”
“Lão phu cần Tiên Đế hồn để nâng cao sức mạnh của trang bị!”
“Hả?” Tuyết Mạc nghi hoặc nhìn Lưu Ôn nói: “Ngươi bị thương? Sao lão phu lại không nhìn ra?”
Lưu Ôn cởi áo trước ngực ra, để lộ lồng ngực, trên ngực hắn rõ ràng có một dấu bàn tay.
Trên dấu bàn tay còn có mấy đạo tiên hồn khí tức của Tiên Tôn Cảnh.
“Cách đây không lâu, bản đế nhàn rỗi đi dạo ở một toà thành, tình cờ gặp thuộc hạ đang bắt giữ công nhân mỏ từ hạ giới, kết quả là bên dưới vừa ra một chiêu đã giết chết thuộc hạ của bản đế.”
“Mặc dù bản đế thậm chí còn không biết tên của thuộc hạ này, nhưng đối phương làm như vậy rõ ràng là tát vào mặt bản đế!”
“Vì vậy bản đế không nói hai lời liền tát một chưởng xuống!”
“Sau đó~”
“Sau đó thế nào?”
Lưu Ôn ngượng ngùng nói: “Sau đó phát hiện đối phương lại là Thiên Đạo của một tu tiên đại thế giới, lúc bản đế tát nàng một chưởng, nàng cũng tát lại bản đế một chưởng!”
“Ngươi cũng biết đấy, mặc dù ta là Tiên Đế Tiên Giới, nhưng về cấp bậc lại không bằng Thiên Đạo, huống hồ đối phương còn là Thiên Đạo của một tu tiên đại thế giới, ta tức giận ném lệnh thăng tiên kia đến Ngạo Nguyệt Tiên Đế bên cạnh.”
“Đạo thương này không ngừng ăn mòn đế hồn của bản đế, cho nên bản đế mới phải đến đây bắt những tiên hồn này để ức chế sự ăn mòn của đạo thương.”
“Chỉ cần có được đế hồn của Cửu U, bản đế sẽ có thể xoá bỏ đạo thương này!”
“Từ nay về sau trên trời dưới đất~”
Không đợi Lưu Ôn chém gió xong, Tuyết Mạc đã chế nhạo nói: “Từ nay về sau có thể vô địch?”
Lưu Ôn gãi đầu nói: “Cũng không đến mức đó, nhưng cũng không ai dám chọc vào Phục Thiên Tiên Quốc của ta!”
Tuyết Mạc chỉ ra bên ngoài mỏ khoáng nói: “Lão phu cảm thấy cho dù là Yêu tộc hay liên minh ngũ giới, thậm chí là Vô Song và Tuyệt Tình cũng dám chọc vào ngươi.”
Lưu Ôn lập tức một mặt đầy vạch đen.
“Bằng hữu, lời này của ngươi có hơi đau lòng đấy…”
Thu lại ý nghĩ đùa giỡn, Tuyết Mạc thở dài một hơi nói: “Được rồi, nếu thành công bắt được Cửu U, lão phu sẽ nhường Cửu U cho ngươi.”
“Nhưng sau chuyện này ngươi phải giúp lão phu mấy việc mới được!”
“Việc gì?” Lưu Ôn vội vàng hỏi.
Phải biết rằng, có thể nhường ra đế hồn của một Tiên Đế, việc giúp đỡ này chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì!
Tuyết Mạc khẽ cười nói: “Cũng không phải chuyện gì phiền phức, ngươi biết đấy, người ở giang hồ, nào có không bị đao đâm.”
“Lão phu có hai kẻ thù vẫn luôn muốn lão phu chết…”
Lưu Ôn vội vàng cắt ngang lời Tuyết Mạc nói: “Chờ đã, để ta đoán xem, hai kẻ thù mà ngươi nói sẽ không phải đều là Tiên Đế chứ?”
“Hắc hắc, chúc mừng ngươi, đoán đúng rồi!”
Lưu Ôn: ….