Chương 427: Ngươi làm nó nảy mầm trong một ngày, bổn Đế trực tiếp biểu diễn cho ngươi xem một màn chổng ngược đầu đi ngoài
–
Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó mà một năm đã trôi qua.
Đám thú nhân trèo qua tường cây, sau khi tàn phá rừng rậm của Tinh Linh tộc, đã chia thành nhiều đạo đại quân.
Chỉ hơn một năm sau, đến lượt người lùn tộc cũng bị thú nhân công phá phòng tuyến.
Cả tộc người lùn chết bị thương vô số kể, những tộc nhân còn sống sót cũng phải chạy trốn đến khu vực của Nhân tộc.
Khu vực của Nhân tộc có tổng cộng bảy quốc gia, thế nhưng chỉ trong một năm, Nhân tộc đã để mất hai nước, quân lính ở tiền tuyến tử trận hơn một triệu, dân thường chết càng vượt quá mười triệu!
Bị thương thì không có, bởi vì thú nhân sẽ ăn thịt tất cả mọi người.
–
Tầng chín Ma Pháp Tháp.
Tiêu Hà chậm rãi mở mắt ra.
Chỉ hơn một năm, thực lực của hắn đã từ ma pháp sư học đồ đột phá đến ma đạo sĩ!
Liên tiếp vượt qua sáu cấp bậc!
Tốc độ tu luyện này có thể nói là cực kỳ khủng bố!
“Tiêu Hà, chúc mừng ngươi đột phá đến ma đạo sĩ.”
“Đa tạ sự chỉ giáo của ba vị Thánh Ma Pháp Sư đại nhân.”
“Tiêu Hà, mỗi một ma pháp sư đều có một hoặc nhiều cây đũa phép thuộc về mình, hiện tại ngươi đã là ma đạo sĩ, cần phải đi tìm một cây đũa phép thuộc về mình.”
Tiêu Hà nghe vậy thì gật đầu, bất quá rất nhanh trong mắt hắn đã hiện lên một tia sáng.
Tiêu Hà đưa tay lấy ra một cành cây từ trong ngực, nói: “Đây là cành cây mà vị tiền bối ở đầu nguồn Hằng Hà tặng cho ta, xin hỏi ba vị Thánh Ma Pháp Sư đại nhân tôn kính, nó có thể làm đũa phép của ta hay không?”
“Không nói rõ được.”
“Nhìn không hiểu.”
“Diễn tả không nên lời.”
Hơn một năm sống chung, Tiêu Hà cũng hiểu rõ ba người này thích chơi trò bí ẩn, lập tức quyết định tự mình thử xem sao.
Tiểu Hỏa Cầu Thuật là pháp thuật đầu tiên mà mỗi ma pháp sư học đồ luyện tập.
Tiêu Hà dự định dùng ma pháp này để thử.
Là ma đạo sĩ, loại ma pháp này hắn hoàn toàn có thể làm được việc thi triển ngay lập tức.
Chỉ thấy ý niệm của Tiêu Hà vừa động, cành cây trong tay hắn đã hơi phát ra ánh sáng đỏ.
Tuy nhiên, còn chưa đợi hắn vui mừng, sắc mặt của ba vị Thánh Ma Pháp Sư đã đại biến.
“Kháo! Mau dừng lại!”
Thế nhưng, một khi đã là ma pháp thi triển ngay lập tức thì làm sao có thể dừng lại được chứ.
“Ầm~”
Sau một tiếng nổ dữ dội.
Tầng chín của Ma Pháp Tháp trực tiếp bốc hơi.
Tóc của Tiêu Hà và ba Thánh Ma Pháp Sư đều dựng đứng lên, mặt mũi đen thui.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, toàn bộ tóc, râu và lông mày của mấy người bọn họ đều rơi xuống.
“Ba vị~”
“Cút đi!” ×3
–
Rừng rậm Ma Thú, mấy đầu ma thú cấp chín đang nằm phục trên mặt đất với vẻ mặt ung dung, bên cạnh đóa tuyết liên, nơi Tuyết Bạch ngủ say.
Ở trước mặt chúng, thân hình nhỏ nhắn của Liliane đang sốt ruột khuyên nhủ.
“Đại ca, nhị ca, chúng ta thật sự không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn, nếu Nhân tộc bị diệt, rừng rậm Ma Thú của chúng ta sẽ là mục tiêu tiếp theo của thú nhân!”
“Thú nhân lần này tới mạnh mẽ như vậy, chỉ có liên hợp với Nhân tộc, chúng ta mới có cơ hội thắng!”
“Đại ca, nhị ca, chẳng phải trước đây chúng ta đều liên hợp với Nhân tộc, Tinh Linh tộc, người lùn tộc để cùng nhau chống lại thú nhân sao? Tại sao lần này các ngươi lại thờ ơ như vậy?”
Một con ma thú có sừng trên trán mở miệng nói tiếng người: “Liliane, ta phải nhắc nhở ngươi một chút, trước đây là chúng ta giúp bọn họ tiêu diệt thú nhân, chứ không phải là chúng ta cần liên hợp với bọn họ.”
“Mà kết quả của việc giúp đỡ bọn họ chính là bọn họ thường lén lút tiến vào rừng rậm Ma Thú của chúng ta, săn giết con dân của chúng ta, lấy đi ma hạch của chúng.”
“Hiện tại ngươi đã lựa chọn hóa hình, chúng ta còn thừa nhận ngươi là một thành viên của ma thú nhất tộc đã là nể tình mấy vạn năm cảm tình.”
“Ngươi đã vứt bỏ chúng ta, thì đừng đến đây dùng đạo đức để ràng buộc chúng ta nữa, chúng ta muốn ở đây chờ thánh thú ra đời, chuyện bên ngoài chúng ta không muốn quản, cho dù thú nhân đánh tới rừng rậm Ma Thú, chúng ta cũng có lòng tin bảo vệ được lãnh địa của mình.”
“Đại ca~”
Liliane còn muốn nói gì đó, một con ma thú khác đã mở miệng: “Tiểu muội, ngươi đừng khuyên chúng ta nữa.”
“Chúng ta thật sự không thể đi giúp ngươi, chúng ta phải ở lại đây.”
“Đóa tuyết liên này đột ngột xuất hiện ở đây, năng lượng ẩn chứa bên trong nó vượt quá sự nhận biết của chúng ta.”
“Đây tuyệt đối là một đầu thánh thú, chúng ta phải ở đây chờ nó ra đời…”
Nhìn thấy những người từng là ca ca của mình đã trở nên tuyệt tình như vậy, trái tim Liliane đau đến mức không thể thở nổi.
Cuối cùng nàng vẫn rời khỏi nơi này, bởi vì nàng biết, tiếp tục khuyên nhủ cũng vô ích.
–
Đầu nguồn Hằng Hà, Tuyết Mạc đang nằm trên ghế thưởng thức, lật xem cuốn sổ nhỏ của mình, một bóng người đột nhiên ngưng tụ thành hình bên cạnh Tuyết Mạc.
“Ba Nhĩ Đa Thiên Đạo bái kiến Tiên Tôn.”
Tuyết Mạc nghe vậy, chậm rãi cất cuốn sổ nhỏ trong tay, nhìn Ba Nhĩ Đa Thiên Đạo, khẽ mỉm cười nói: “Ta tưởng ngươi sẽ không tới.”
Ba Nhĩ Đa Thiên Đạo có chút xấu hổ nói: “Tiên Tôn đại nhân, xin hãy thứ tội, ta chỉ là hơi bận…”
“Vậy tại sao bây giờ ngươi lại xuất hiện?”
“Vì đồ đệ của ngài…”
Tuyết Mạc gật đầu nói: “Lão phu sẽ lập tức triệu hồi bọn họ.”
“Cảm ơn Tiên Tôn đại nhân, Ba Nhĩ Đa nếu thăng cấp thành công, nhất định sẽ hậu tạ Tiên Tôn đại nhân.” Ba Nhĩ Đa Thiên Đạo cúi đầu với Tuyết Mạc rồi lập tức biến mất tại chỗ.
Nhìn Ba Nhĩ Đa Thiên Đạo vội vàng đến rồi lại vội vàng đi, Tuyết Mạc cười lắc đầu.
“Ba Nhĩ Đa Thiên Đạo này cũng có chút thú vị.”
–
Huyễn Quang Thành, Mặc Tích tam nhân tổ vừa giận nhau mấy trăm năm mới hòa giải.
Để ăn mừng tình bạn của bọn họ, ba người đã đi vào một tiệm mát xa chân.
Vừa cởi quần áo chuẩn bị tắm rửa, ba người đã thấy một bàn tay lớn vươn ra từ trong hư không.
“Đừng mà!”
–
Rừng rậm Ma Thú, mấy con ma thú đang mong chờ thánh thú ra đời đột nhiên hoa mắt, đóa tuyết liên ở trước mặt chúng đã biến mất ngay tại chỗ.
–
Đầu nguồn Hằng Hà.
Tuyết Mạc nhìn Mặc Tích ba người trần truồng ở bên cạnh, ba người cũng ngây ngốc nhìn Tuyết Mạc.
Đúng lúc này, đóa tuyết liên bên cạnh từ từ biến mất, Tuyết Bạch vươn vai đứng dậy.
“Ơ, sư tôn, sư tỷ, Thiên Cơ Tử, Vũ Vương, các người đang làm gì vậy?”
Tuyết Mạc:…
Mặc Tích:…
Vũ Vương:…
Thiên Cơ Tử:…
“Khụ khụ.” Tuyết Mạc khẽ ho hai tiếng, quở trách: “Giữa ban ngày ban mặt mà cởi truồng, ra thể thống gì!”
“Cái gì mà nam nữ!”
Mặc Tích:…
Vũ Vương:…
Thiên Cơ Tử:…
Ba người ôm bụng ngã xuống.
Đúng lúc này, vẻ mặt của Tuyết Mạc đột nhiên ngưng trọng.
“Lưu Ôn tên gia hỏa này đang làm cái gì vậy.”
“Sư tôn, đã xảy ra chuyện gì?”
Tuyết Mạc lắc đầu nói: “Vừa rồi vi sư đã thông báo Lưu Ôn trở về, nhưng hắn lại từ chối.”
“Phụng Thiên Tiên Đế không phải đang sốt ruột muốn Ngọc Đế chữa trị đạo thương sao?” Tuyết Bạch nghi hoặc hỏi.
“Hiện tại hắn đang bận rộn chữa bệnh cho thê tử của hắn.”
Tuyết Mạc cười khổ một tiếng, sau đó biến mất tại chỗ.
–
Trong một đường hầm mỏ.
Tuyết Mạc đột nhiên xuất hiện phía sau Lưu Ôn.
“Lão Lưu, thế giới này chuẩn bị thăng cấp, ngươi không thể ở lại đây.”
“Lão Tuyết, đợi ta nửa năm nữa, nhiều nhất là nửa năm nữa, ta sẽ kiếm đủ tiền chữa khỏi bệnh cho thê tử của ta!”
Tuyết Mạc:…
“Lão Lưu, lão phu rất muốn biết, tại sao ngươi lại cố chấp đội nón xanh cho mình như vậy.”
“Ngươi rất rõ ràng, người thê tử hiện tại của ngươi đã dan díu với một ông chủ cửa hàng, chơi như vậy có ý nghĩa gì chứ?”
“Ngươi không hiểu…”
Lưu Ôn thở dài nói: “Ta cũng làm vậy để giúp một người bằng hữu…”
Sau đó, Lưu Ôn lấy hạt giống mà Si Tình Tiên Đế đưa cho hắn ra, rồi nói với Tuyết Mạc về yêu cầu phục sinh của Si Tình Tiên Đế.
Nghe vậy, khóe miệng của Tuyết Mạc hơi co rút.
“Đi thôi, đợi sau khi trở về Tiên Giới, lão phu chỉ cần một ngày là có thể khiến nó nảy mầm.”
Lưu Ôn đảo mắt một cái, nói: “Ngươi làm cho nó nảy mầm trong một ngày, bổn đế trực tiếp biểu diễn cho ngươi xem một màn chổng ngược đầu đi ngoài! Nếu ngươi không làm được thì sao?”
“Nếu lão phu không làm được, đại đệ tử của lão phu sẽ biểu diễn chổng ngược đầu đi ngoài cho ngươi xem trong một tháng!”