Chương 1192: Không phục thì lên đây
Trong mắt Trấn Quan Tây mang theo vẻ khinh thường: “Ngươi làm thật sao?”
Nói xong, bước về phía trước một bước, tiếp tục nói: “Hừ… Chỉ tiếc!”
Mạnh Bà thấy Trấn Quan Tây vậy mà không sợ uy hiếp của mình, vì bảo vệ sự trong sạch của mình, vậy mình chỉ có thể nói lời từ biệt với thế giới này!
Mạnh Bà vì có thể giữ lại một thân trong sạch, không bị Trấn Quan Tây chà đạp, đã muốn tự vẫn!
Nhưng mà, năng lực phản ứng và tốc độ của nàng quá chậm!
Trấn Quan Tây giậm chân xuống đất, một viên đá bắn lên trước mặt hắn!
Trấn Quan Tây vung tay, viên đá kia giống như viên đạn bắn ra khỏi nòng súng, bay về phía tay Mạnh Bà!
“Bốp…”
Viên đá kia vừa vặn đánh vào tay Mạnh Bà!
“A!!”
Do đau đớn, Mạnh Bà theo bản năng buông lỏng tay, thanh tiểu đao kia cứ như vậy rơi xuống đất từ trong tay nàng!
“Ha ha… Chỉ với chút thực lực ấy mà cũng muốn đấu với bổn công tử, ngươi còn non lắm!”
Trấn Quan Tây bước nhanh hai bước đến trước mặt Mạnh Bà, cười ha hả nói!
Sau đó, nhẹ nhàng điểm một cái lên người Mạnh Bà, toàn thân Mạnh Bà lập tức vô lực ngã xuống đất!
Trấn Quan Tây thấy vậy, vội vàng đưa tay ôm Mạnh Bà vào trong ngực!
Nhìn Mạnh Bà trong ngực mình, khuôn mặt xám như tro tàn cùng ánh mắt tuyệt vọng, hắn cười khẩy:
“Hắc hắc… Tiểu nương tử của ta, qua đêm nay ngươi chính là tiểu thiếp thứ sáu của Trấn Quan Tây ta, về sau hãy hưởng phúc thật tốt đi!”
Nói xong, hắn ôm Mạnh Bà, xoay người muốn đi ra ngoài! Mà lúc này, trong tiểu viện của Mạnh Bà, đã tràn vào rất nhiều hàng xóm láng giềng, cùng một số người xem náo nhiệt!
Bọn họ đều lộ ra vẻ mặt đáng tiếc và chán ghét nhìn Trấn Quan Tây!
Bọn họ cảm thấy đau lòng thay cho cuộc sống bi thảm sau này của Mạnh Bà!
Một cô nương tốt như vậy, sắp bị tên ác bá này chà đạp rồi!
Trấn Quan Tây nhìn những người này, hung dữ nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, còn nhìn nữa bổn công tử móc mắt các ngươi ra bây giờ!”
Hắn đương nhiên biết những người này đang nghĩ gì, vậy thì sao chứ?
Không vừa mắt với những gì bổn công tử làm, vậy thì ra đây tìm chết đi!
Xem bổn công tử có dám giết các ngươi hay không!
Lời Trấn Quan Tây vừa dứt, những hàng xóm láng giềng của Mạnh Bà kia đều cúi đầu xuống!
Trấn Quan Tây là em vợ của thành chủ , bọn họ không thể nào trêu vào!
Tuy rằng đau lòng cho Mạnh Bà, nhưng bọn họ cũng không thể vì Mạnh Bà mà không để ý đến an nguy của bản thân!
“Lũ phế vật các ngươi, còn không mau cút khỏi đây cho bổn công tử!”
Lời Trấn Quan Tây vừa dứt, những hàng xóm láng giềng cùng người xem náo nhiệt này đều cúi đầu, cực kỳ không tình nguyện lui ra khỏi tiểu viện!
Trấn Quan Tây thấy mọi người đã lui ra khỏi tiểu viện, khinh thường bĩu môi, ngay khi hắn muốn bước ra khỏi tiểu viện này, một tiếng hừ lạnh từ hư không truyền xuống!
“Hừ!”
Tiếng hừ lạnh này vô cùng băng lãnh, thời tiết vốn đang bốn mùa như xuân bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như mùa đông, rét lạnh thấu xương!
Tất cả những người nghe được đều khó khăn ngẩng đầu lên, nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi đang lơ lửng trên không, vẻ mặt phẫn nộ nhìn xuống phía dưới!
“Lăng… Lăng không phi hành, Võ… Võ Đế cường giả!”
Tất cả mọi người đều kinh hãi, đây là cường giả Võ Đế!
Diệu Quan thành của bọn họ, người mạnh nhất là lão thành chủ, cũng chỉ mới là cảnh giới Võ Hoàng nhị giai!
Thế mà nam tử trẻ tuổi này lại là cảnh giới Võ Đế, điều này làm cho tất cả những người nhìn thấy cảnh tượng này đều kinh ngạc đến mức cằm muốn rớt xuống đất!
Nam tử trẻ tuổi kia không phải ai khác, chính là Dương Phong!
Hắn trực tiếp dịch chuyển tức thời từ khách sạn tới đây, từ tối hôm qua hắn đã luôn chú ý tới nơi này!
Bây giờ nhìn thấy tình huống như vậy, hắn không thể ngồi yên được nữa, phải ra tay!
Dương Phong chậm rãi từ hư không đáp xuống tiểu viện của Mạnh Bà!
Khi cách mặt đất ba mét thì dừng lại, lạnh lùng nhìn Trấn Quan Tây hỏi: “Ngươi chính là Trấn Quan Tây?”
Dương Phong đương nhiên biết đối phương là Trấn Quan Tây, nhưng hắn cũng không thể vừa tới đã ra tay giết người ta được!
Đó là việc mà kẻ phản diện mới làm, còn mình là chính phái, là chúa tể tương lai của một vũ trụ!
Không thể nào ngay cả lời cũng không cho đối phương nói, đã một chưởng đánh chết hắn, như vậy quá mức tàn nhẫn!
Trấn Quan Tây thấy vị Võ Đế trẻ tuổi này là hướng về phía mình mà tới, thiếu chút nữa bị dọa tè ra quần!
“Ực!!”
Hắn nuốt nước miếng, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại một chút, run rẩy nói: “Tiền… Tiền bối, ta… Ta chính là Trấn Quan Tây!”
Đã nói xong một câu, vậy thì tên này có thể chết rồi!
“Hừ, ban ngày ban mặt, lại dám cường đoạt dân nữ, ngươi tội đáng chết vạn lần, bản tọa ban cho ngươi cái chết!”
Dương Phong tự xưng bản tọa, giơ tay chỉ về phía Trấn Quan Tây!
“Vèo!!”
Từ đầu ngón tay Dương Phong bắn ra một đạo kiếm quang, đạo kiếm quang này xé rách không gian, chui vào hư không biến mất không thấy gì nữa, ngay sau đó xuất hiện ở trên trán Trấn Quan Tây!
“Phụt!!”
Trấn Quan Tây bị kiếm quang đánh trúng, thân thể chậm rãi bắt đầu tiêu tán, trong nháy mắt cuối cùng hóa thành một bãi máu tươi!
Mà lúc này Mạnh Bà cũng đã khôi phục lại bình thường, đang ngơ ngác nhìn tất cả những chuyện này!