Chương 1298: Người xui xẻo uống nước cũng mắc răng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2 lượt đọc

Chương 1298: Người xui xẻo uống nước cũng mắc răng

Mà lúc này Lâm Phi cũng không kịp phản ứng, như thể bị chuyện xảy ra trước mắt làm cho ngây dại.

“Đi chết đi cho ta!”

Lâm Động giơ cao trường kiếm, hét lớn.

“Không…”

Mạc Vân sợ đến vỡ mật, mặt không còn chút máu hô to lên.

Nàng không ngờ Lâm Động lại có một thanh kiếm có thể chở người phi hành.

Nếu một kiếm này đánh xuống, Lâm Phi chắc chắn phải chết.

“Ai dám giết cháu ngoại của ta!!”

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc này, một tiếng hét phẫn nộ vang lên.

Sau khi Mạc Vân nghe thấy tiếng hét phẫn nộ này, sắc mặt mới tốt lên rất nhiều, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Rốt cuộc phụ thân của mình cũng đến!

Lúc này Lâm Phi cũng bừng tỉnh. Hắn nhìn thanh trường kiếm đang giơ cao của Lâm Động, thiếu chút nữa đã tè ra quần.

“Ông ngoại cứu con!!”

Lâm Phi kêu lên một cách thê lương, sau khi hét xong, Lâm Phi không còn sợ hãi nữa.

Dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Lâm Động, uy hiếp: “Lâm Động, ngươi chết chắc rồi haha, ông ngoại ta tới rồi!”

Lâm Động bĩu môi khinh thường nói: “Ta nói rồi, không ai cứu được ngươi!”

Nói xong, kiếm trong tay hung hăng chém xuống đầu Lâm Phi.

“Ngươi dám?”

Lâm Phi sợ ngây người, Lâm Động làm sao dám, hắn làm sao dám làm như vậy?

“Nghịch tử, dừng tay cho ta!”

Lâm Bất Phàm nhìn đến đây thì sợ đến ngây người, tên nghịch tử này thật sự dám hạ sát thủ!

“Tiểu tử, ngươi muốn chết!”

“Không!”

Phó thống lĩnh Xích Thủy quân và Mạc Vân hoảng sợ kêu to lên.

Nhưng tất cả đều là vô ích, một kiếm này của Lâm Động đã trực tiếp chém Lâm Phi thành hai nửa.

Sau khi chém người xong, nhìn thi thể Lâm Phi rơi xuống phía dưới, lạnh lùng nói: “Ta đã nói hôm nay không ai có thể cứu được ngươi, cho dù Đại Đế có tới thì ngươi cũng phải chết!”

Mạc Vân thấy Lâm Phi bị Lâm Động chém thành hai nửa thì lập tức ngất đi.

Những người xem náo nhiệt phía dưới cũng đều nhìn choáng váng.

Bọn họ nhìn Lâm Động đứng trên phi kiếm, lộ ra thần sắc sùng bái.

“Lợi hại, quá lợi hại!”

“Đây mới là hình mẫu nam nhân của ta!”

“Quá đẹp trai, nhưng lát nữa ngươi phải đối mặt như thế nào đây?”

Trong phòng khách, từ đầu đến cuối có một người không mở miệng.

Người này chính là biểu muội của Lâm Phi, cũng chính là vị hôn thê của hắn, Mạc Lam.

Lúc này Mạc Lam nhìn Lâm Động, trong ánh mắt tràn ngập vẻ dịu dàng như nước.

“Thú vị, chỉ có nam tử như vậy mới có tư cách cưới ta!”

Bản thân nàng không muốn gả cho Lâm Phi, nhưng lời phụ thân nói, nàng lại không thể không nghe.

Bây giờ thì tốt rồi, Lâm Phi đã chết, nàng cũng có thể được giải thoát.

Hơn nữa nghi thức đính hôn này còn chưa hoàn thành, cũng không tính là con dâu Lâm gia.

“Phu nhân!”

Lâm Bất Phàm thấy Mạc Vân ngất đi, lập tức tới bên cạnh nàng.

Ôm Mạc Vân vào trong ngực, khi hắn nhìn thấy Mạc Vân chỉ ngất đi mới thở phào nhẹ nhõm.

“Nghịch tử, nghịch tử ngươi, ta muốn thanh lý môn hộ!”

Lâm Bất Phàm giao Mạc Vân đang hôn mê cho thị nữ, còn mình thì nhìn Lâm Động, sát khí đằng đằng.

Vào lúc này, một bóng người xuất hiện trên bầu trời Lâm phủ!

Người tới chính là phụ thân của Mạc Vân, nhạc phụ của Lâm Bất Phàm, Mạc Vĩnh Ngôn.

Hắn nhìn Lâm Phi bị chém thành hai nửa, trong mắt đầy tơ máu.

“Ngươi lại dám giết cháu ngoại ta, ta muốn ngươi sống không bằng chết!”

Khí thế Võ Đế cửu giai của Mạc Vĩnh Ngôn khóa chặt Lâm Động, muốn ra tay giết chết Lâm Động thì một giọng nói vang lên.

“Chờ một chút, gia gia!!”

Lúc này Mạc Lam đi tới tiểu viện, ngăn cản Mạc Vĩnh Ngôn hành động.

Mạc Vĩnh Ngôn khó hiểu nhìn cháu gái của mình: “Lam nhi, cháu muốn nói gì?”

Mạc Lam nói: “Gia gia, nghi thức đính hôn của cháu và biểu ca vẫn chưa hoàn thành.

Bây giờ biểu ca đã chết, Lâm Động này cũng họ Lâm, vậy thì Lam nhi cử hành lễ đính hôn với hắn là được rồi.”

Lời Mạc Lam vừa dứt, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.

Bọn họ không ngờ Mạc Lam lại nói ra những lời này.

“Đồ đàn bà lẳng lơ… Ta khinh!” Lâm Động suýt chút nữa ngã khỏi phi kiếm, nữ nhân này thật đáng sợ.

Mẹ kiếp, về sau vẫn là làm kẻ cô độc thì hơn, tâm tư nữ nhân quá khó đoán.

“Trời đất!!”

“Thế mà còn có thể chơi như vậy?”

“Người của đại gia tộc, thật là lợi hại, thật biết chơi!”

Trong lòng mọi người, điên cuồng thầm mắng.

Lần này bọn họ thật sự bị tam quan của những kẻ thuộc thế lực lớn này làm cho khiếp sợ đến vỡ vụn.

“Lam nhi, cháu đang nói gì vậy? Người này là biểu ca của cháu, là hung thủ giết vị hôn phu của cháu đấy!”

Mạc Vĩnh Ngôn nhìn cháu gái của mình, hắn cũng không ngờ Mạc Lam lại có thể nói ra những lời này.

Đây có phải cháu gái ngoan ngoãn của hắn hay không? Sao lại trở nên xa lạ đáng sợ như vậy!

Mạc Lam bĩu môi, không cho là đúng nói: “Vậy thì sao? Cháu nghe ông ngoại nói, một khi người ta đã chết thì mọi giá trị của người đó đều biến mất!

Hơn nữa, Lam nhi vốn không muốn gả cho loại công tử bột phế vật này.”

Mạc Vĩnh Ngôn ngây người, hắn cũng không biết nên nói gì nữa.

Mẹ kiếp, bình thường mình nói những lời thật lòng này với đám tiểu bối này làm gì. Giờ thì hay rồi, người ta dùng những lời này để phản bác mình, mình phải trả lời thế nào đây?

“Ngươi…”

Mạc Vĩnh Ngôn hoàn toàn bị lời nói của Mạc Lam làm cho nghẹn họng, nhưng mà, hắn rất nhanh đã phản ứng lại.

“Ha ha… Lam nhi, cháu không cần phải suy nghĩ nhiều. Người này giết cháu ngoại của ta, mối thù này không đội trời chung!”

Nói xong, nhìn về phía Lâm Động với vẻ sát khí đằng đằng: “Tiểu tử, ngươi chết cho ta!”