Chương 1313: Thiên Đạo Gia Nhập Chiến Đấu
Sau đó, Triệu Kính Chi nói cho Hướng Vấn Thiên và Tần Minh biết, muốn tiến vào không gian tinh thần, thì phải đến khu vực truyền tống.
Những hội viên muốn tiến vào không gian tinh thần, không cần phải lấy số.
Chỉ cần đến khu vực truyền tống, sẽ tự động tiến vào thế giới tinh thần.
Sau khi tiến vào thế giới tinh thần, bọn họ tự nhiên sẽ biết phải làm gì tiếp theo.
“Ha ha… Vậy bổn tộc trưởng đi Võ Đạo Truyền Thừa đại điện trước.”
Ô Vô Hùng tương đối hứng thú với Võ Đạo Truyền Thừa đại điện.
Người đầu tiên tiến vào khu vực truyền tống của thế giới tinh thần, là tông chủ Thương Lan Thiên Tông Hướng Vấn Thiên.
Khi linh lực dũng mãnh từ mũi chân hắn, trước mắt lóe lên bạch quang, hắn liền biến mất tại chỗ.
Khi bạch quang biến mất, Hướng Vấn Thiên nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cả người đều sững sờ tại chỗ.
Trước mặt hắn, có ba tòa đại điện nguy nga tráng lệ, uy nghiêm vô cùng, đứng sừng sững giữa không trung.
Ba tòa đại điện này lần lượt là Tu Luyện đại điện, Võ Đạo Truyền Thừa đại điện, Phong Thần đại điện.
Ở phía xa ba tòa đại điện này, còn có 78 tinh cầu lớn cỡ đầu người, đang chậm rãi xoay tròn.
Đây chính là thế giới tinh thần!
Lúc này, chỉ cần dùng tâm thần hoặc ý thức kết nối với đại điện muốn tiến vào, là có thể tiến vào đại điện đó.
Sau khi ý thức của Hướng Vấn Thiên kết nối với Võ Đạo Truyền Thừa đại điện, thân hình Hướng Vấn Thiên liền biến mất tại chỗ.
Trở lại Võ Đạo Truyền Thừa đại điện, thân ảnh Hướng Vấn Thiên xuất hiện ở đây.
Hướng Vấn Thiên vừa đánh giá Võ Đạo Truyền Thừa đại điện, vừa tấm tắc khen:
“Đây chính là Võ Đạo Truyền Thừa đại điện sao? Quả nhiên là nguy nga tráng lệ!”
Sau khi hắn quan sát một vòng, nhìn thấy quầy hàng ở bên trái Võ Đạo Truyền Thừa đại điện.
“Sư đệ nói phải đến quầy hàng, đổi lấy lệnh bài truyền thừa võ đạo, mới có thể tiến vào khu vực khảo nghiệm truyền thừa võ đạo.”
Hướng Vấn Thiên nói xong, liền muốn đi về phía quầy hàng.
Nhưng đúng lúc này, bên cạnh hắn lại xuất hiện một người.
Hắn chính là trưởng lão Thiên Minh, Phong Phi Trần.
“Ha ha, đây chính là Võ Đạo Truyền Thừa đại điện sao? Quả nhiên khí thế!”
Sau khi Phong Phi Trần xuất hiện cũng giống như Hướng Vấn Thiên, bắt đầu quan sát bên trong Võ Đạo Truyền Thừa đại điện.
“Phong trưởng lão, chúng ta đi đổi lệnh bài truyền thừa võ đạo ở quầy hàng thôi!” Hướng Vấn Thiên nhìn Phong Phi Trần cười nói.
“Được, quầy hàng ở kia, chúng ta qua đó thôi!”
Phong Phi Trần cũng thấy được quầy hàng, cùng Hướng Vấn Thiên đi tới.
Quầy hàng trong không gian thế giới tinh thần này, có chút khác biệt so với quầy hàng ở tầng một cửa hàng.
Quầy hàng trong không gian thế giới tinh thần, cao hơn quầy hàng ở tầng một cửa hàng rất nhiều.
Nếu như nhân viên cửa hàng ngồi trong quầy, căn bản không nhìn thấy người.
Chỉ có đến gần, mới có thể nhìn thấy nhân viên cửa hàng ngồi trong quầy.
Khi Hướng Vấn Thiên và Phong Phi Trần đi tới quầy hàng, nhìn thấy Triệu Kính Chi đang ngồi trong quầy.
Hắn mỉm cười nhìn bọn họ, Hướng Vấn Thiên kinh ngạc nói: “Sư đệ, sao ngươi lại ở đây?”
Khó trách lúc nãy khi vừa tiến vào, không thấy hắn ở quầy hàng.
Thì ra sư đệ lại ở chỗ này, trách không được vừa rồi còn thần thần bí bí.
Không phải chỉ là đổi cương vị mới thôi sao, có gì mà phải thần bí như vậy? Còn nói lát nữa sẽ biết, haiz… Cái này khác gì suy nghĩ của trẻ con đâu.
“Ha ha… Ta nói sư huynh, huynh kinh ngạc như vậy làm gì?” Triệu Kính Chi nhìn Hướng Vấn Thiên cười lớn.
Hướng Vấn Thiên là người đầu tiên tới Võ Đạo Truyền Thừa đại điện, Triệu Kính Chi có chút bất ngờ.
“Ta nói sư đệ, khó trách, khó trách ngươi nói mở cửa hàng sẽ biết.”
“Thì ra Dương chưởng quỹ, đã sắp xếp ngươi ở đây.”
Đối với Hướng Vấn Thiên mà nói, Triệu Kính Chi được sắp xếp ở đâu cũng như nhau.
Nhưng mà, đối với Thương Lan Thiên Tông ở giai đoạn hiện tại, Triệu Kính Chi ở đây là có lợi nhất cho bọn họ.
Dù sao cũng là người mình, ít nhiều gì cũng sẽ được chăm sóc hơn một chút.
“Sư huynh, Phong trưởng lão, hai người nhìn qua đây, tự mình chọn võ đạo mà mình cảm thấy hứng thú!”
Triệu Kính Chi đứng dậy, chỉ vào những tấm lệnh bài được treo phía sau quầy hàng.
Ánh mắt hai người nhìn về phía những tấm lệnh bài đó, đủ loại võ đạo truyền thừa đều có.
Ngay cả đạo tặc, đạo sát cũng có, thật sự khiến hai người mở mang tầm mắt.
“Sư đệ, với hiểu biết của ngươi về sư huynh, sư huynh ta thích hợp với loại võ đạo nào nhất?”
Hướng Vấn Thiên nhìn những võ đạo truyền thừa này, hoa cả mắt.
Nhìn võ đạo nào cũng thấy hứng thú, cũng thấy rất lợi hại.
Triệu Kính Chi suy nghĩ một chút rồi nói: “Với hiểu biết của ta về sư huynh, thứ thích hợp nhất với ngươi hẳn là Kiếm Đạo.”
Nhìn đi, đây chính là chỗ tốt của người một nhà, tại thời điểm mình mê mang, liền có thể đưa ra một lời giải thích rõ ràng.
Hướng Vấn Thiên đối với lời nói của Triệu Kính Chi là tin tưởng không chút nghi ngờ: “Được, vậy ta chọn Kiếm Đạo!”
Triệu Kính Chi đứng dậy, tìm được lệnh bài Kiếm Đạo, lấy xuống đặt ở trên quầy.
“Sư huynh, đây là lệnh bài của Kiếm Đạo, sư huynh cầm lệnh bài này, tiến vào khu khảo nghiệm là được rồi.”
Hướng Vấn Thiên cầm lệnh bài truyền thừa võ đạo trên quầy lên xem.
“Đúng rồi sư huynh, sau khi tiến vào khu khảo nghiệm, cũng không thể trăm phần trăm truyền thừa Võ Đạo, cũng có khả năng thất bại.
Hơn nữa khả năng thất bại này là vô cùng cao, ngươi phải chú ý!”
Triệu Kính Chi nhắc nhở lần cuối.
Ai… Đây chính là chỗ tốt của người một nhà a, khắp nơi đều suy nghĩ cho tông môn.
Hướng Vấn Thiên có chút cảm động nói: “Được, ta sẽ chú ý, không biết sư đệ còn có gì dặn dò? Hoặc là còn có đề nghị gì khác?”
Triệu Kính Chi đối với võ đạo truyền thừa cũng không có hiểu biết quá sâu, càng không thể cho Hướng Vấn Thiên quá nhiều kiến nghị.
“Không có, sư huynh bảo trọng!” Triệu Kính Chi lắc đầu.
Hướng Vấn Thiên cầm lệnh bài đi về phía khu khảo nghiệm võ đạo truyền thừa.
Sau khi Hướng Vấn Thiên rời đi, Triệu Kính Chi nhìn Phong Phi Trần hỏi: “Phong tiền bối, không biết người muốn đổi lệnh bài gì?”
Bản thân Phong Phi Trần đã nghĩ xong đạo chưởng: “Vậy lão phu chọn đạo chưởng vậy!”
Phong Phi Trần cầm lệnh bài, nhớ tới vừa rồi Triệu Kính Chi nói sẽ có khả năng truyền thừa thất bại.
“Kính Chi a, lệnh bài này chỉ có thể đổi một lần, hay là có thể đổi nhiều lần?”
Nếu như có thể đổi nhiều lần, thất bại mấy lần cũng không sao cả.