Chương 1331: Diệt Phật
Dương Phong nghe được hệ thống nói như vậy, không nói nên lời.
Những hoa cỏ cây cối bình thường kia, trong mắt hệ thống chính là rác rưởi.
Có lẽ khi hệ thống nói là rác rưởi, giọng điệu đã rất khách khí rồi.
Có lẽ những thứ này trong mắt hệ thống còn không bằng rác rưởi.
Dù sao một số rác rưởi còn có giá trị tái chế.
Dương Phong tuy rằng không dám đồng ý với loại tư tưởng này của hệ thống.
Nhưng hắn cũng không thể phản bác hệ thống, dù sao đây là hệ thống do người ta tạo ra.
Có lẽ hắn chỉ có quyền sử dụng, chứ không có quyền sở hữu.
“Được rồi, hệ thống ngươi thắng!” Dương Phong thật sự không còn gì để nói.
Dương Phong có chút chán nản, tiếp tục nằm xuống ghế xích đu.
Ánh trăng treo cao.
Cộng thêm một hòn đảo lơ lửng trên không trung tỏa ra ánh sáng chói lọi.
Chiếu sáng cửa hàng Duyên Đến Duyên Đi và khu vực xung quanh, sáng như ban ngày.
Lãnh địa riêng của cửa hàng ở phía xa nhìn mơ hồ không rõ, giống như có sương mù bao phủ.
Chặn đứng tất cả ý thức từ bên ngoài.
Chờ qua nửa đêm, Dương Phong gửi tin nhắn riêng cho ba người Đạm Đài Dao Sương, Ngụy Đình Đình, Triệu Nhã Phương.
Thông báo về việc mở rộng không gian lãnh địa riêng của cửa hàng và giới thiệu đơn giản về Thông Thiên Thê vào thẻ hội viên của các nàng.
Dương Phong biết ngày mai bên ngoài cửa hàng nhất định sẽ hỗn loạn, có rất nhiều người muốn biết rốt cuộc chuyện này là như thế nào.
Vì ba người là nhân viên thực tập của cửa hàng, cho nên Dương Phong hi vọng ngày mai ba người có thể giải thích cho mọi người.
Về phần tại sao Dương Phong không trực tiếp gửi tin nhắn vào thẻ hội viên của tất cả mọi người, như vậy mọi người đều có thể biết được.
Dương Phong cũng đã cân nhắc, nhưng rất nhanh đã bị hắn bác bỏ, nếu như hắn thông báo ngay bây giờ, tuyệt đối sẽ có rất nhiều hội viên chạy tới xem.
Có lẽ điều này sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của người dân và ma thú xung quanh.
Là một vị chưởng quỹ có tố chất nhất, quan tâm đến hội viên nhất của thời đại mới, những việc này đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng.
Vì thế Dương Phong thiếu chút nữa đã bị chính mình cảm động đến phát khóc.
Theo hắn thấy, gửi tin nhắn này cho Ngụy Đình Đình và hai người kia, để ba người các nàng ngày mai giải thích cho mọi người là thích hợp nhất.
Mà lúc này Ngụy Đình Đình, Đạm Đài Dao Sương, Triệu Nhã Phương vẫn chưa ngủ.
Khi các nàng phát hiện thẻ hội viên của mình có dị động, còn cảm thấy rất kỳ quái.
Sao giờ này Dương chưởng quỹ còn gửi tin nhắn?
Chẳng lẽ ngày mai lại có vật phẩm mới gì đó được bày bán?
Ngụy Đình Đình lấy thẻ hội viên từ trong không gian trữ vật của mình ra, khi nhìn thấy trên thẻ hội viên hiển thị tin nhắn riêng, đột nhiên trở nên hưng phấn.
“A, Dương chưởng quỹ thế mà lại gửi tin nhắn riêng.”
Bình thường khi Dương Phong gửi tin nhắn, trên thẻ hội viên sẽ hiển thị là tin nhắn của chưởng quỹ.
Thế nhưng lần này, lại hiển thị là tin nhắn riêng.
Ngụy Đình Đình không kịp chờ đợi liền mở tin nhắn ra, nhìn thấy nội dung về việc mở rộng không gian lãnh địa của cửa hàng và giới thiệu đơn giản về Thông Thiên Thê.
Lần này Ngụy Đình Đình không ngồi yên được nữa, nàng muốn đích thân đi xem, chỉ có như vậy ngày mai mới có thể giải thích rõ ràng cho mọi người được.
Ngụy Đình Đình lập tức lấy Truyền Âm Thạch của mình ra, liên lạc với Triệu Nhã Phương và Đạm Đài Dao Sương.
Sau khi biết hai người cũng nhận được tin nhắn này, liền quyết định cùng nhau đi xem.
Đồng thời còn gọi thêm mấy tỷ muội cùng nhau đi qua quan sát trước.
Khi Ngụy Đình Đình bước ra khỏi phòng, nàng nhìn thấy Ngụy Bá Thiên đang nằm trên chiếc ghế xích đu trong tiểu viện.
Ngụy Bá Thiên cũng phát hiện Ngụy Đình Đình đi ra.
“Đình Đình, ngươi làm gì vậy? Lúc này mới nửa đêm, sao đã dậy rồi? Ngươi có chuyện gì sao?”
Ngụy Bá Thiên nhìn Ngụy Đình Đình ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt hưng phấn, hồ nghi hỏi.
Ngụy Đình Đình lập tức chạy về phía Ngụy Bá Thiên, kích động nói: “Thái gia gia, ta nói cho người biết, hiện tại bên phía cửa hàng đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Bởi vì ta là nhân viên thực tập, nên đã biết trước tình huống.” Ngụy Đình Đình ra vẻ thần bí.
“Bên phía cửa hàng xảy ra chuyện gì?” Ngụy Bá Thiên lúc này cũng không nằm được nữa, liền đứng dậy khỏi ghế xích đu, vẻ mặt mong đợi hỏi.
Hắn nhìn bộ dáng này của Ngụy Đình Đình, liền biết cửa hàng bên kia đã xảy ra chuyện vô cùng thú vị.
Nếu không, Đình Đình là nhân viên thực tập của cửa hàng, tuyệt đối không thể hưng phấn như vậy.
Ngụy Bá Thiên không hỏi Ngụy Đình Đình thêm gì nữa, trực tiếp đạp kiếm bay lên.
Hắn muốn ở trên không trung nhìn xem, cửa hàng bên kia đã xảy ra chuyện gì.
Khi Ngụy Bá Thiên bay lên không trung, nhìn về phía cửa hàng, hắn ngây người ra.
Mơ hồ, một mảnh mơ hồ.
Cửa hàng giống như bị một màn sương mù bao phủ, căn bản không nhìn thấy rõ bên trong rốt cuộc là tình huống gì.
Chẳng những không thấy rõ, mà căn bản là không nhìn thấy được tình huống bên trong là như thế nào.
Ngụy Bá Thiên từ trên trời đáp xuống, nhìn Ngụy Đình Đình, nghi hoặc hỏi: “Sao lại thế này? Tại sao không nhìn thấy rõ tình huống cửa hàng bên kia?”
Ngụy Đình Đình không biết Ngụy Bá Thiên nói là ý gì, cũng lấy ra phi kiếm của mình, bay lên không trung xem xét một phen.
Lúc này mới hiểu thái gia gia Ngụy Bá Thiên nói không thấy rõ là có ý gì.